Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 81: Tính kế ở lại lâu dài
Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:46:34
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dạ Quân Ly để ý hành động của Vân Thiển bên cạnh, hiển nhiên quen với những lời của Huyền Phong, nhưng thể y chút sợ hãi.
Nghĩ , Dạ Quân Ly càng thêm phẫn nộ, nhưng tạm thời lúc thể hiện ngoài.
Dạ Quân Ly hiệu cho Khuynh Nhan buông gã mập ăn ngông cuồng , chậm rãi đến mặt T.ử Tiêm.
Khóe miệng nhếch lên một nụ đầy ẩn ý: “Nếu nhầm thì vị chính là chưởng sự của Bồng Lai Các, tên là T.ử Tiêm nhỉ?”
T.ử Tiêm vẫn hiểu rõ tình hình, thấy Dạ Quân Ly nhớ tên, trong lòng khỏi mừng thầm, luôn miệng đáp: “Chính là tại hạ, Ma quân đại nhân nhớ tại hạ, thật là phúc phận của tại hạ.”
Có thể thấy, T.ử Tiêm và các chủ Huyền Phong đều là cùng một giuộc, những kẻ hai mặt, giả tạo.
Nói thì cả Bồng Lai Các cũng chẳng ai lương thiện.
Nếu vì Vân Thiển, Dạ Quân Ly cũng chẳng bao giờ hứng thú tiếp xúc với nơi , nhưng bây giờ, chỉ tìm hiểu cho kỹ, mà còn tính ở đây lâu dài.
Để xem ai dám bắt nạt Vân Thiển ngay mí mắt , tuyệt đối sẽ bỏ qua.
“Ta và Khuynh Nhan đường xa tới đây, quả thật mệt mỏi, gần đây dạo chơi quanh Bồng Lai Các một phen, nếu tiện thì cho chúng ở Bồng Lai Các vài hôm, thể phiền Phong các chủ sắp xếp một chút ?” Giọng của Dạ Quân Ly như sấm rền, mang đầy vẻ uy hiếp.
Dù bọn họ ngàn vạn cũng dám từ chối.
Huyền Phong vội vàng xun xoe: “Đương nhiên đương nhiên, Ma quân chịu hạ ở Bồng Lai Các chúng , là vinh hạnh của Bồng Lai Các.”
Rồi đầu lệnh cho T.ử Tiêm: “T.ử Tiêm, ngươi mau sắp xếp .”
Dạ Quân Ly dặn thêm: “Ta ở gần .” Hắn chỉ Vân Thiển.
Huyền Phong cho rằng Dạ Quân Ly tìm Vân Thiển tính sổ nên cũng nghĩ nhiều: “Được, sẽ bảo T.ử Tiêm sắp xếp ngay.”
Huyền Phong liếc qua đám t.ử đang quỳ đầy đất, ấp úng : “Vậy… những …”
“Hai kẻ mạo phạm , Phong các chủ định xử trí thế nào? Còn những khác, các chủ cứ tùy ý.”
Ánh mắt Dạ Quân Ly hiệu về phía gã mập và tiểu hắc, hai đó vội vàng giải thích: “Các chủ, chúng con ! Chúng con thật sự mạo phạm Ma quân đại nhân…”
Ánh mắt Huyền Phong sắc lẻm, đành nghiêm giọng : “Chẳng lẽ các ngươi Ma quân vu oan cho các ngươi ! Người , giải Tinh Lâm và Cảnh Nhạc đến phòng Tư Lãnh Phạt!”
Huyền Phong tỏ công tư phân minh, nhưng Dạ Quân Ly chịu buông tha, nhấn mạnh một câu: “À đúng , ngày mai đến nghiệm thu kết quả.”
Lần thì Huyền Phong dù ngầm bao che cũng đành bất lực.
Cứ như , Tinh Lâm và Cảnh Nhạc lôi giữa tiếng kêu gào xé lòng.
“Vậy mời Ma quân đại nhân và linh hồ tiểu chủ lối .” Huyền Phong dám tỏ nửa phần khó chịu mất kiên nhẫn mặt bọn họ, chỉ đành cung kính tuân theo.
“Để y cùng , còn nữa, y chọc giận , chỉ mới trừng phạt y. Nếu để kẻ nào trong các ngươi dám ngấm ngầm động thủ với y, thì đừng trách !”
Huyền Phong dù mù cũng cảm nhận , Dạ Quân Ly chuyện với đều mang dáng vẻ cà lơ phất phơ, nhưng khi phun câu mệnh lệnh đầy gai góc. Hắn rốt cuộc Vân Thiển phạm gì, chỉ rằng, vì sự an nguy của Bồng Lai Các, Dạ Quân Ly tuyệt đối thể đắc tội.
Hắn lớn tiếng chất vấn đám t.ử bên cạnh: “Lời của Ma quân đại nhân, các ngươi rõ !”
“Nghe rõ ạ!” Một đám sợ đến run rẩy, trăm miệng một lời đáp.
“Đi thôi.” Dạ Quân Ly thu hết vẻ u ám, nét mặt trở nên dịu dàng lạ thường, ôn nhu đến tưởng, với Vân Thiển bên cạnh.
Trong lòng Huyền Phong càng thêm nghi hoặc khó hiểu, nhưng thấy Vân Thiển vẫn sững sờ tại chỗ nhúc nhích, cơn tức bùng lên, quát: “Ma quân bảo ngươi , ngươi điếc !”
Vừa dứt lời, liền nhận ánh mắt của Dạ Quân Ly như một con d.a.o găm sắc bén, b.ắ.n thẳng về phía .
Huyền Phong mơ hồ hiểu, nhưng vẫn sợ hãi mà thu , mất kiên nhẫn : “Mau theo .”
Bởi vì đây hễ lời là sẽ đánh, nên Vân Thiển dám tuân theo lời của Huyền Phong, y ngoan ngoãn theo.
Căn phòng Vân Thiển ở hề cũ nát, dù thì cách bài trí của Bồng Lai Các trông đều tiên khí lượn lờ, cho dù Huyền Phong cố ý tìm một căn phòng cũ kỹ âm u cho Vân Thiển ở cũng thể nào tìm .
khi mở cửa phòng , căn phòng mấy rộng rãi trống , ngay cả một chiếc giường cũng , càng đừng đến những món đồ dùng hồn.
Mà hai căn phòng Huyền Phong cung cấp cho Dạ Quân Ly và Khuynh Nhan ở thì khác, thiếu thứ gì, quả thực còn chu đáo hơn cả căn phòng của chính .
Dạ Quân Ly lạnh lùng : “Để y ở phòng của , ở phòng .”
Hắn đổi phòng với Vân Thiển, làm nỡ để bảo bối của ngủ ở nơi trống hoác thế .
Huyền Phong vẫn hiểu, nhưng Dạ Quân Ly yêu cầu, thể đáp ứng, lập tức với T.ử Tiêm: “Mau kê thêm đồ đạc cho Ma quân.”
Cứ như , căn phòng cũng giống như những căn phòng khác, thứ gì cần đều .
Đợi thứ chuẩn xong, Dạ Quân Ly liền bảo đám Huyền Phong rời hết.
Hắn thấy Vân Thiển vẫn luôn ở cửa căn phòng mới đổi, , liền hỏi từ xa: “Sao ? Không quen ?”
Vân Thiển cúi đầu, lẽ ít nhiều khí thế của Dạ Quân Ly dọa sợ, giọng trở nên lí nhí: “Trong phòng đồ lấy.”
Dạ Quân Ly hiểu , : “Ừ, ngươi qua lấy .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-81-tinh-ke-o-lai-lau-dai.html.]
Vân Thiển vẫn yên tại chỗ nhúc nhích.
Dạ Quân Ly bừng tỉnh, lùi vài bước, dỗ dành : “Ta gần ngươi, ngươi lấy .”
Cách đó xa, Khuynh Nhan bất đắc dĩ thở dài: “Dạ Quân Ly , ở mặt Vân Thiển, đúng là nhát gan thật!”
Vân Thiển lúc mới miễn cưỡng bước chân, đến căn phòng ở ban đầu. Thật y cũng hiểu vì Dạ Quân Ly đổi phòng với , nhưng Huyền Phong sắp xếp như , Vân Thiển cũng dám gì thêm.
y một con thú nhồi bông để trong phòng, y thể gì cả, giường, chăn nệm… nhưng buổi tối nhất định ôm nó ngủ.
Khi y lấy con thú nhồi bông đó , hốc mắt Dạ Quân Ly đỏ lên.
Đó là một con ch.ó trắng bằng vải, lớp vải thô ráp dính đầy bụi bặm, trông như một món đồ bỏ bẩn thỉu, Vân Thiển ôm lòng như báu vật.
“Nhợt nhạt, cái bẩn , mua cái mới cho ngươi ?” Dạ Quân Ly dè dặt hỏi.
Nào ngờ Vân Thiển lắc đầu, lẩm bẩm: “Không cần… Đây là ca ca cho .”
“Ca ca?” Dạ Quân Ly nghi hoặc chuyển ánh mắt sang Khuynh Nhan.
Khuynh Nhan cũng khó hiểu: “Theo lý thì Vân Thiển chuyển thế chị em…”
Dạ Quân Ly về phía Vân Thiển, kiên nhẫn hỏi: “Có thể cho là ca ca nào ?”
“Bạch y ca ca…”
Khuynh Nhan và Dạ Quân Ly , nhưng rõ từ miệng Vân Thiển cũng hỏi ngọn ngành, nên đành tạm thời bỏ qua.
“Được, ngày mai chúng cùng giặt sạch nó ?” Dạ Quân Ly hỏi.
“Vâng.” Vân Thiển gật đầu, ôm chặt con ch.ó vải bẩn thỉu trong lòng, chậm rãi trở về căn phòng mới.
Khuynh Nhan chỉ thể an ủi Dạ Quân Ly đang chua xót trong lòng: “Nghĩ thoáng chút , hiếm đối xử với y, ngươi nên vui mới …”
Dạ Quân Ly đáp , ngay đó liền phòng.
Đây là căn phòng Vân Thiển từng ở, Dạ Quân Ly một vòng, thật nhỏ và hẹp, nhưng sợ bỏ lỡ từng chi tiết, tỉ mỉ quan sát.
Cho đến khi trời tối, Dạ Quân Ly vẫn chút buồn ngủ nào. Từ khi Vân Thiển qua đời, thật 500 năm qua, đêm nào ngủ yên .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thường xuyên ác mộng làm cho tỉnh giấc, hoặc vì quá bi thương mà tức n.g.ự.c tỉnh …
Mà đêm nay, tâm trạng của càng phức tạp hơn, nhưng rõ ràng, niềm vui chiếm phần lớn.
Cửa sổ phòng đối diện với phòng của Vân Thiển, nỡ đóng , cứ thế lẳng lặng , mắt thẳng sang phòng y.
Thật , chỉ thể thấy một bóng hình lờ mờ, nhưng từ sự chuyển động của bóng hình, thể đoán Vân Thiển đang làm gì.
Y dường như cũng đang bên cửa sổ, từ độ cong của ánh sáng, hẳn là hai khuỷu tay đang chống lên bàn, hai tay đan chống cằm.
“A… tiểu gia hỏa đói ?” Dạ Quân Ly lẩm bẩm.
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định tìm Khuynh Nhan.
Khuynh Nhan chuẩn ngủ thì tiếng gõ cửa của Dạ Quân Ly làm cho chút mất kiên nhẫn, lúc mở cửa liền khinh thường : “Có chuyện gì? Tiểu gia buồn ngủ c.h.ế.t .”
“Ra ngoài mua chút đồ ăn.” Dạ Quân Ly bình tĩnh .
Khuynh Nhan lập tức tỉnh táo, trợn tròn mắt: “Không chứ, đói bụng ? Thường ngày ngươi ăn nhiều ?”
Dạ Quân Ly khinh miệt lờ : “Mua cho Nhợt nhạt.”
Khuynh Nhan ngoài cửa sổ tối đen như mực, dụi dụi mắt, uyển chuyển từ chối: “Ngươi tự ? Ngươi dùng pháp lực , nhanh về nhanh.”
“Không ! Đối với Nhợt nhạt dùng tâm, lúc nào cũng dùng pháp lực cho tiện!” Dạ Quân Ly nghiêm mặt .
Khuynh Nhan khỏi thầm mắng trong lòng: Ngươi lấy lòng tình nhân nhỏ của ngươi, tại phá giấc ngủ của ? Quả thực trời đất khó dung!
“Vậy ngươi tự bộ là , tại cứ là ?” Khuynh Nhan khó chịu .
“Ta ở trông chừng y.” Bây giờ chỉ cần tầm mắt Dạ Quân Ly rời khỏi Vân Thiển, lo ngay ngáy y khác bắt nạt.
“Làm ơn ! Y chắc đói , ngoài hai cái đùi gà, cả con gà đó đều y ăn hết , còn bánh ngọt và bánh bao nữa, mới bao lâu chứ, y đói , ngươi tin , y thật sự đói!”
Về chuyện của Vân Thiển, Dạ Quân Ly thể Khuynh Nhan dăm ba câu lừa gạt qua chuyện .
Hắn thu vẻ mặt, im lặng .
Khuynh Nhan lập tức cảm nhận sự tức giận, vội vàng chạy đến mép giường lấy một chiếc áo khoác, lấy lòng: “Đừng giận đừng giận, ngay đây!”
“Trễ thế , ăn gà mấy thứ dầu mỡ đó , y còn thích ăn gì nữa?” Khuynh Nhan hỏi, lúc còn buồn ngủ.
“Mua cho y ít bánh hoa tươi và canh, y thích ăn.” Dạ Quân Ly .
“Chỉ ngươi là chu đáo!” Khuynh Nhan khinh thường liếc Dạ Quân Ly một cái, trong lòng âm thầm thương xót cho bản , thật là làm khó . Dạ Quân Ly còn nở nụ khoe ân ái, một ngụm m.á.u tươi như nghẹn nơi cổ họng.
--------------------