Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 73: Phép Thử

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:46:09
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dạ Quân ly đưa Vân Thiển về, khi giúp y xử lý vết sưng đỏ mặt thì cứ im lặng gì, đến nỗi Vân Thiển cũng , tâm trạng của dường như lắm.

y cũng định hỏi nhiều, Dạ Quân ly luôn tính tình thất thường, y quá nhiều cũng chẳng giúp gì.

“Lúc ngươi và Nhiễm Trầm ở Phong Thần Lăng, làm gì ngươi ?” Dạ Quân ly trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.

Hắn lưng về phía Vân Thiển bên bàn, tự rót cho một tách , đặt trong tầm tay nhưng uống.

Vân Thiển hiểu lắm vì đột nhiên hỏi , cũng chần chừ đáp .

Dạ Quân ly nâng tách trong tay lên uống, lặp một nữa: “Hắn hành vi lời nào vượt quá giới hạn với ngươi ?”

Vân Thiển lúc mới hiểu ý trong lời , nhưng vẫn hỏi một câu khó hiểu như , y căng thẳng nuốt nước bọt, đáp: “Không .”

Dạ Quân ly xong, dậy tiến gần Vân Thiển, mặt mày vẫn thoáng vẻ vui, xác nhận : “Thật ?”

Vân Thiển thấy vẻ lành giữa hai hàng lông mày , chút bực bội mà cúi đầu, trả lời một nữa: “Vâng, .”

khi y ngước mắt lên quan sát biểu cảm của Dạ Quân ly nữa, tài nào đoán , khi câu trả lời của y, là tin tưởng hoài nghi, là vui mừng vui…

Hắn tiếp tục truy hỏi, giơ tay sờ lên khuôn mặt vẫn còn sưng đỏ của Vân Thiển, nghiêm túc : “Xin , hôm nay vốn ngươi vui vẻ một chút, nhưng bảo vệ cho ngươi.”

Vân Thiển quen với việc Dạ Quân ly xin tự trách như hiện giờ, luôn cảm thấy gì đó đúng, dù hai cũng còn là mối quan hệ như , cần với y những lời .

Vân Thiển lắc đầu, y cũng lòng hẹp hòi, cho dù ghét Kỳ Thước đến thế nào, trong lòng y vẫn mong Dạ Quân ly trừng phạt quá nặng, dù thì thủ đoạn của Dạ Quân ly, chính y từng chứng kiến.

“Mặt , ngươi đừng quá làm khó .”

Hơi thở của Dạ Quân ly trầm xuống, phả màng tai Vân Thiển: “Hắn điều như một hai , xem như cho một bài học! Yên tâm, cũng đến mức lấy mạng .”

“Vâng, thì .” Vân Thiển nhận thấy cảm xúc của Dạ Quân ly , cũng dám quá tùy tiện, khí thế lập tức yếu .

“Nếu ngươi thấy khó chịu ở thì thể dạo một vòng trong Lục Thần Điện, một lát, Khuynh Nhan tìm việc .” Dạ Quân ly nhíu mày, xoa đầu Vân Thiển rời .

Vân Thiển tài nào hiểu nổi thái độ của rốt cuộc là ảnh hưởng bởi điều gì, một cảm giác khó hiểu lướt qua trong đầu, nhưng y nhanh chóng vứt nó đầu, hí hửng chuẩn dạo khắp nơi.

Trong đại điện, Khuynh Nhan vẫn luôn nhếch môi đầy ẩn ý, khi thấy Dạ Quân ly đến, ném ánh mắt dò xét về phía .

“Thánh quân vẻ mặt , là gặp chuyện gì phiền lòng ?”

Hiện giờ, giọng điệu chuyện của Khuynh Nhan luôn chút âm dương quái khí, Dạ Quân ly nể tình thương nên cũng so đo với .

“Tìm chuyện gì?”

Thái độ của Dạ Quân ly khiến Khuynh Nhan bật chế nhạo, che miệng giả lả: “Bây giờ Thánh quân đối với thật là công tư phân minh, , cũng lãng phí thời gian nữa…”

Hắn thu nụ nơi khóe miệng, đôi mắt sắc bén lập tức trở nên nghiêm túc, : “Tình cảm của Nhiễm Trầm đối với tiểu tình nhân của ngươi, tuyệt đơn giản như .”

Vốn dĩ Khuynh Nhan thẳng với Dạ Quân ly để vạch trần Nhiễm Trầm, nhưng mấy ngày nay, thấy vết thương của dấu hiệu khá hơn, mà Nhiễm Trầm và Vân Thiển nhận sự trừng phạt thích đáng!

Dạ Quân ly còn đối với Vân Thiển ngày càng dịu dàng như nước, còn và Kỳ Thước, vì Vân Thiển mà hết đến khác chịu tổn thương!

Khuynh Nhan nhịn nữa.

Hắn đợi nữa.

Dạ Quân ly vốn bán tín bán nghi với những lời đầy ẩn ý của Kỳ Thước, khi Khuynh Nhan câu một cách nghiêm túc, cố tìm một chút dấu hiệu đùa cợt mặt Khuynh Nhan, nhưng hề .

Hắn vẫn tin tưởng, truy hỏi: “Là tình cảm gì?”

Khuynh Nhan Dạ Quân ly hiện giờ sẽ tin tưởng , trái tim bắt đầu Vân Thiển lay động, : “Ta , tận mắt thấy, ngươi sẽ tin tưởng, chúng làm một phép thử ?”

Khuynh Nhan dứt khoát xuống, vắt chéo đôi chân quyến rũ, đôi mắt lim dim, dáng vẻ vô cùng thong dong lười biếng, dường như mười phần chắc chắn, thể nắm điểm yếu của Nhiễm Trầm và Vân Thiển để chứng minh cho Dạ Quân ly xem.

“Thế nào?” Dạ Quân ly dời tầm mắt nơi khác, ánh mắt tựa hồ sâu gợn sóng, phản ứng của thật cho thấy, cũng nghi ngờ mối quan hệ giữa Nhiễm Trầm và Vân Thiển.

Hắn nghĩ , nếu Nhiễm Trầm trả thù Vân Thiển, thì hết đến khác giúp Vân Thiển xin tha ở Lục Thần Điện, hết lời , còn tận tình chăm sóc y;

Nếu ý định tay với Vân Thiển, y cũng sẽ may mắn sống đến bây giờ, lúc đưa về Phong Thần Lăng sớm diệt khẩu…

điểm đáng ngờ, thế mà đến tận bây giờ, Dạ Quân ly mới nhận điều , vốn luôn khôn khéo, nhưng vấn đề tình cảm, dường như trở nên chút ngu ngốc…

Lông mày nhíu chặt, trông vô cùng lạnh lùng.

Khuynh Nhan đắc ý , , Dạ Quân ly tin lời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-73-phep-thu.html.]

“Ta sẽ với Nhiễm Trầm rằng ngươi chuẩn g.i.ế.c tiểu tình nhân của ngươi, đoán, nhất định sẽ liều mạng chạy đưa tiểu tình nhân của ngươi ! Đến lúc đó, ngươi cứ chờ xem kịch .”

“…” Dạ Quân ly tỏ vẻ tán thành, cũng ý ngăn cản Khuynh Nhan, đó là ngầm đồng ý.

“Ta tin rằng sẽ mang đến cho ngươi một bất ngờ thú vị.” Khuynh Nhan uống một ngụm , khi những lời đó, giọng điệu trở nên nhàn nhạt, phảng phất như đang một chuyện đáng kể, lẽ, nhớ tới Nhiễm Trầm, vẻ ngoài trấn định cũng chỉ lừa Dạ Quân ly, chứ lừa chính .

Cái gọi là bất ngờ thú vị , chính là kết cục của Nhiễm Trầm nhất định sẽ mấy , Khuynh Nhan cảm thấy kết quả chính là thứ .

Hắn xong liền vội vã thực hiện kế hoạch trong lòng.

Khuynh Nhan phòng Nhiễm Trầm, thấy đang chăm chú về phía Tàng Trân Thất, Khuynh Nhan lập tức nhạy cảm cho rằng, Nhiễm Trầm đang hoài niệm những khoảnh khắc ở bên Vân Thiển lúc đó.

Ngọn lửa trong lòng bùng lên trong chớp mắt.

“Nhớ ?” Khuynh Nhan nhếch mép, khẽ, mang theo vài phần mỉa mai.

Nhiễm Trầm vẫn im lặng, hiện giờ để ý đến Khuynh Nhan.

Khuynh Nhan tự cách khiến sự chú ý của dồn : “Nếu nhớ thì khuyên ngươi mau gặp thêm vài , Dạ Quân ly định g.i.ế.c !”

Quả nhiên, trong mắt Nhiễm Trầm lập tức lóe lên vẻ kinh ngạc, điểm yếu ngay lập tức lộ .

Hắn khẽ mấp máy môi, nhưng vẫn lên tiếng.

“Đừng tưởng đang đùa, bây giờ, tâm trạng đó .” Giọng điệu của Khuynh Nhan cao lên một cách khó tin, mặt Nhiễm Trầm.

Có lẽ, cũng đang dùng cách để che giấu sự bất an trong lòng .

“Dạ Quân ly tối nay việc ngoài, nể tình xưa, tối nay, cửa phòng các ngươi sẽ khóa. Ngươi gặp cuối , tùy ngươi.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Khuynh Nhan ngay đó thu nụ cuối cùng nơi khóe miệng, ánh mắt ảm đạm xuống, lòng chua xót rời .

Hóa , trái tim vẫn sẽ ghen tị với trong lòng Nhiễm Trầm, đặc biệt là khi bắt gặp sự căng thẳng trong mắt Nhiễm Trầm , Khuynh Nhan chịu thua.

Khuynh Nhan , lòng Nhiễm Trầm lúc nào yên, vốn dĩ ở nơi thấy Vân Thiển, vẫn luôn trong trạng thái lo lắng, nhưng thấy Dạ Quân ly tốn công tốn sức để chữa trị cho Vân Thiển, tạm thời cho rằng y an .

Mà những gì Khuynh Nhan tiết lộ, rốt cuộc là thật ?

Vân Thiển phạm gì, tại Dạ Quân ly đột nhiên xử t.ử y?

Bất luận tin tức của Khuynh Nhan thật , Nhiễm Trầm cho rằng nhất định đến xem, ít nhất để thấy Vân Thiển, với y vài câu cũng , nhiều ngày gặp, nỗi nhớ Vân Thiển trong lòng ngày càng sâu đậm.

Bất kể thế nào, đều mạo hiểm ngoài một chuyến.

Đêm xuống, mưa phùn giăng lối, gió buốt thê lương.

Khi Nhiễm Trầm lẻn Đêm Thương Cung, thấy Vân Thiển vẫn ngủ, hai tay chống cằm, đang suy nghĩ điều gì.

“Vân Thiển…” Nhiễm Trầm kìm nén nỗi nhớ trong lòng, nhẹ giọng gọi một tiếng.

Vân Thiển thấy Nhiễm Trầm mấy ngày gặp, trong lòng thật sự chút vui mừng, y bình an vô sự mặt , trái tim thấp thỏm bất an bỗng nhiên định trở .

Y dám cho Dạ Quân ly , mấy ngày nay, thật y lo lắng cho Nhiễm Trầm.

“Nhiễm Trầm, ngươi ! Sao ngươi ngoài ?” Vân Thiển nghi hoặc hỏi, đ.á.n.h giá Nhiễm Trầm.

Mà sự chú ý của Nhiễm Trầm đặt khuôn mặt sưng đỏ của Vân Thiển, ánh đèn mờ ảo, vẫn thể thấy rõ vết thương mặt y.

“Hắn đ.á.n.h ngươi?”

Vân Thiển đang định giải thích, Nhiễm Trầm kiềm chế , kéo Vân Thiển định đưa y .

“Nhiễm Trầm, ngươi bình tĩnh một chút… Ta, ,” y cố gắng định cảm xúc của Nhiễm Trầm, xoay về phía , để hơn, “Ngươi xem, thật sự .”

Ngay đó là một cái ôm mạnh mẽ như dung nhập Vân Thiển cơ thể, cùng một câu thì thầm khàn khàn: “Vân Thiển, … thật sự nhớ ngươi.”

Vân Thiển cái ôm đột ngột của Nhiễm Trầm làm cho tâm thần rối loạn, thế mà quên đẩy , sững sờ mặc cho Nhiễm Trầm ôm lấy.

Có lẽ y cho rằng Nhiễm Trầm vì giúp mà cũng liên lụy ít, thế mà mềm lòng đưa tay, vỗ nhẹ lưng , an ủi .

“Nhiễm Trầm… Ngươi cần lo cho … Hãy nghĩ cách tự trốn … Nếu ngươi mang theo , Dạ Quân ly sẽ tốn công sức đuổi bắt ngươi …” Vân Thiển nghiêm túc khuyên nhủ.

Nhiễm Trầm từ từ buông Vân Thiển , nghiêm túc chăm chú y, bằng đôi mắt tràn đầy thâm tình và chấp nhất.

Thoáng chốc, một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán Vân Thiển.

Cùng với một lời hứa đanh thép: “Vân Thiển, sẽ rời xa ngươi! Dù c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t cùng !”

--------------------

Loading...