Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 71: Thử xem trong miệng có vị xoài không

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:46:07
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Dạ Quân Ly về phòng, Vân Thiển tỉnh, y chỉ chợp mắt một lát.

y đang xổm trong góc, dáng vẻ lén lút. Thấy Dạ Quân Ly đột nhiên trở về, y còn hoảng hốt giấu tay lưng.

Thế nhưng, hương xoài nồng nàn khắp phòng cùng với vệt nước xoài bên mép bán y.

Dạ Quân Ly vạch trần y ngay, nhưng thể thấy rõ là đang tức giận.

“Đang làm gì thế?” Giọng mang theo ý răn dạy.

Vân Thiển vẫn dám đưa tay , còn cố vớt vát: “Không… gì cả…”

Ánh mắt y lảng nơi khác, dám thẳng Dạ Quân Ly.

“Vừa giả vờ ngủ ?” Dạ Quân Ly tiếp tục tra hỏi, rõ ràng ý định bỏ qua cho y.

Mà câu hỏi đúng là oan cho y, Vân Thiển lập tức sốt ruột, năng trở nên đầy lý lẽ: “Không ! Vừa buồn ngủ thật mà!”

Dạ Quân Ly thấy dáng vẻ của y giống giả vờ, bèn tạm tin: “Ừ. Vậy còn bây giờ? Sau lưng giấu cái gì?”

Hắn sắc bén như , rõ ràng là rõ còn cố hỏi. Kẻ ngốc cũng đoán , tiểu gia hỏa nhân lúc Dạ Quân Ly ngoài để ăn vụng xoài.

Bị nghi ngờ, Vân Thiển chột , lén lút nhích góc tường, cúi đầu hòng né tránh ánh mắt dò xét của Dạ Quân Ly.

“Đưa tay đây.” Dạ Quân Ly nghiêm mặt, cho y chút thể diện nào.

Lúc , Vân Thiển như một đứa trẻ làm sai việc, thấp thỏm đối mặt với sự trừng phạt của lớn.

Y ngượng ngùng miễn cưỡng đưa quả xoài lột nửa vỏ, c.ắ.n một miếng nhỏ lưng , mặt mày tỏ vẻ vui.

Dạ Quân Ly thấy quả xoài cắn, cơn giận bùng lên, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản: “Ăn ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lần Vân Thiển sợ, vội vàng nhổ miếng xoài còn ngậm trong miệng : “Chưa, , nuốt, nuốt…”

Y hoảng loạn giải thích, sợ Dạ Quân Ly tức giận dùng chiêu “trừng phạt” đó với .

Quả nhiên, roi vọt mắng c.h.ử.i đều uy lực bằng cách “trừng phạt” độc đáo , bây giờ Vân Thiển chịu thua.

“Ngươi xem, nhổ , ăn một chút nào hết.” Vân Thiển lập tức đối mặt với Dạ Quân Ly, sự ngạo nghễ khi chịu hình phạt lúc , giờ phút thể phát huy .

“Ồ? Chưa nuốt ?” Dạ Quân Ly cũng xổm xuống, đối diện với Vân Thiển, “Vậy kiểm tra một chút.”

Vân Thiển theo phản xạ nhích góc tường, y ngẩng đầu lên, bắt gặp ý ranh mãnh trong mắt Dạ Quân Ly, tim bất giác đập lỡ một nhịp.

Hắn một tay vòng qua cổ y, đầu ngón tay lành lạnh lướt qua da thịt khiến y nhột, thể Vân Thiển cũng bất giác run lên.

Y đè nén cảm giác ngứa ngáy mơ hồ trong lòng, cố gắng lảng sang chuyện khác: “Hình như… hình như đói bụng… Ha ha…” Y còn gượng hai tiếng.

Y thấy Dạ Quân Ly trả lời, vẫn tiếp tục y đầy ẩn ý.

Ngay đó, Dạ Quân Ly một tay nâng mặt Vân Thiển lên, ghé sát gần, thở nóng ẩm phả mặt , ánh mắt từ đầu đến cuối hề rời .

Đối diện với ánh mắt , Vân Thiển bất giác nuốt nước bọt.

Tiếp đó, thở của Dạ Quân Ly quyến luyến trong khoang miệng y. Hắn một tay giữ chặt đôi tay đang giãy giụa của Vân Thiển, một tay ấn gáy y, đào sâu nụ hôn , dùng đầu lưỡi bá đạo càn quét qua môi răng y…

Trong căn phòng yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở của cũng khuếch đại lên một cách lặng lẽ.

Một lúc , mới hài lòng buông Vân Thiển , xa : “Ừm, bây giờ thì một giọt cũng còn.”

Vân Thiển yếu ớt chỉ thể mặc dày vò, những ăn chút xoài nào mà còn chịu đủ “sỉ nhục”…

Trong thời gian , Dạ Quân Ly luôn dùng chiêu để dọa y, khiến y mất hết mặt mũi, trong lòng thật sự trăm bề khó chịu, nhưng y cô độc ai giúp, bất kỳ năng lực phản kháng nào, cũng chỉ đành nhẫn nhục chịu đựng!

“Sao thế, phục ?” Dạ Quân Ly thấy tiểu nhân nhi mặt đỏ tai hồng trừng mắt , bèn chế nhạo một tiếng.

Vân Thiển nản lòng buông thõng , phủ nhận: “Không dám phục.”

“Để làm phần thưởng, ngày mai sẽ đưa ngươi đến một nơi.” Dạ Quân Ly dường như tâm trạng , trong mắt ngập tràn ý .

Vân Thiển thể ngoài, oán khí ban nãy thoáng chốc vơi ít nhiều, trong mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên, tò mò hỏi: “Đi ? Phần thưởng chắc là nơi lành nhỉ?”

“Đi vườn xoài hái quả nhé?” Dạ Quân Ly .

Vân Thiển cố tình trêu , liền nổi giận dỗi, tự thu dọn quả xoài rơi đất.

“Đùa ngươi thôi, ngày mai đưa ngươi sẽ . Quả xoài ngươi đừng dọn nữa, lát nữa cho đến thu dọn, mau rửa tay .” Dạ Quân Ly trêu y đủ , liền chọc nữa, nắm lấy tay y, định dẫn y rửa.

Vân Thiển trêu hết đến khác, lập tức nảy sinh lòng phòng , rụt tay về: “Ta, tự rửa là .”

Dạ Quân Ly thấy dáng vẻ sợ sệt của y, cũng tạm thời buông tha, thuận theo ý y để y tự rửa tay một .

Vân Thiển khỏi phòng bắt đầu lầm bầm c.h.ử.i rủa: “Lúc nào cũng ! Nếu nể mặt Phong Thần Lăng và Khải Hiền Sơn thì thèm so đo với ngươi, đ.á.n.h cho ngươi rụng đầy răng!”

Vân Thiển chỉ cái miệng lưỡi cho đỡ ghiền, chứ đến lúc lâm trận thì vứt hết những lời độc địa mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-71-thu-xem-trong-mieng-co-vi-xoai-khong.html.]

Y xông đến chỗ rửa tay, còn quên ghét bỏ mà súc miệng, nhưng thể thừa nhận: “Hình như vẫn ngọt ngọt… cũng thơm thơm…”

Ngay đó, y nhận điều gì hổ, bèn vỗ nhẹ miệng : “Lại bậy bạ!”

Trong lòng y thầm thề: Ngươi tuyệt đối quên những gì làm đây! Thời hạn một tháng cũng sắp đến .

lúc y rửa tay xong định về thì đụng Kỳ Thước từ phòng Khuynh Nhan .

Thấy ánh mắt mấy thiện cảm của Kỳ Thước, Vân Thiển vẫn chọn đường vòng.

Ngày hôm , Dạ Quân Ly thực hiện lời hứa, dẫn y tham gia Bách Phượng Hội một năm một .

Dạ Quân Ly nay thích những nơi đông ồn ào, đây bao giờ đến lộ diện.

gần đây biểu hiện của Vân Thiển khiến hài lòng, mà Vân Thiển thích náo nhiệt, nên coi đây là món quà thưởng cho y.

Bách Phượng Hội quy tụ của yêu ma hai giới, đến cũng đều là để góp vui, kết giao bạn mới, mở mang tầm mắt, tìm chút niềm vui, chỉ là một buổi tụ họp bình thường.

Đột nhiên, những mặt ở đó thấy Dạ Quân Ly, từng xuất hiện, đang nắm tay một nam tử, hề e dè bước , tiếng ồn ào lập tức lắng xuống.

Mấy nữ yêu thích buôn chuyện liền kéo đồng bạn bên cạnh thì thầm: “Ma quân Dạ Quân Ly, lầm chứ? Hắn đến tham gia Bách Phượng Hội?”

, lạ thật, giờ luôn xuất quỷ nhập thần thấy tăm …” một nữ yêu khác hùa theo.

“Người đang nắm là ai ? Hình như hồ yêu Khuynh Nhan…”

“Chắc là , gương mặt lạ hoắc… Sao… chân… vẻ…”

Kẻ qua , cộng thêm những ánh mắt kỳ lạ khiến Vân Thiển khỏi chút sợ hãi.

Y lặng lẽ thương lượng với Dạ Quân Ly: “Có, thể đừng nắm tay … Bọn họ đều đang …”

Vốn dĩ đường đến đây, y kháng cự việc Dạ Quân Ly phô trương nắm tay như , nhưng bất đắc dĩ, chịu buông .

Ai ngờ, lời thương lượng của y thốt , thấy Dạ Quân Ly nhỏ giọng cảnh cáo bên tai: “Nếu còn thêm nữa, lát nữa sẽ bế ngươi .”

Nói xong tiếp tục đối diện với bằng vẻ mặt vô cảm, Vân Thiển đành thôi.

“Nhiều đồ ăn ngon quá, thể ăn hết ?” Vân Thiển đưa mắt hỏi Dạ Quân Ly, mâm gà mà nước miếng sắp chảy .

“Trước giờ thấy ngươi tham ăn như , ngươi thu liễm một chút, thì để khác thấy, tưởng ngược đãi ngươi, cắt xén đồ ăn của ngươi.” Dạ Quân Ly khinh thường liếc y một cái.

“Ngươi đưa đến đây để thưởng cho , làm vui vẻ ? Chẳng lẽ còn hạn chế , thế thì khác gì trừng phạt?”

Vân Thiển lấy hết can đảm, sự bất mãn trong lòng, còn làm trò mặt bao nhiêu , lườm một cái.

Dạ Quân Ly thấy y năng đấy, cũng chút lý lẽ, liền buông tay y , cho y tự do một lát: “Vậy ngươi , trừ xoài , những thứ khác đều thể ăn.”

Vừa thả tự do, Vân Thiển mừng như điên, lao về phía bàn gà .

Lúc , một tiểu hoa yêu với vẻ mặt ngượng ngùng tiến gần: “Ma quân đại nhân…”

Mà ánh mắt Dạ Quân Ly từ đầu đến cuối vẫn dán chặt Vân Thiển, ngay cả một ánh mắt cũng thèm ban cho tiểu hoa yêu.

Tiểu hoa yêu tưởng thấy, cao giọng hơn một chút, gọi: “Ma quân đại nhân.”

Dạ Quân Ly nổi nóng mặt , mục đích chính của hôm nay là để làm Vân Thiển vui, nên đành miễn cưỡng đáp một tiếng: “Chuyện gì?”

Giọng điệu lạnh lùng đến mức khiến tiểu hoa yêu khỏi hít một khí lạnh, nhưng vẫn tiếp tục : “Đây là một ít mật hoa, hy vọng ma quân vui lòng nhận cho.”

Tiểu hoa yêu lấy một hũ mật, đưa đến mặt Dạ Quân Ly, nhấn mạnh: “Đây mật hoa bình thường, đây là tuyết lộ mật ngàn năm mới một , công hiệu tụ tinh ngưng lực…”

“Ừ.” Dạ Quân Ly vẫn cho sắc mặt , vẫy tay hiệu cho Vân Thiển đây.

Vân Thiển đang cầm một cái cánh gà gặm say sưa, vốn định lờ lời triệu tập của Dạ Quân Ly, nhưng sợ chọc giận , sẽ lập tức đưa về, nên đành ngoan ngoãn tới.

Dạ Quân Ly nhận lấy hũ mật của tiểu hoa yêu, mở nắp đưa tới mặt Vân Thiển: “Thử chấm cánh gà xem ngon ?”

Tiểu hoa yêu thấy , thất vọng bỏ .

Vân Thiển thấy nàng , liền với Dạ Quân Ly: “Được , nàng , đậy nắp .”

Dạ Quân Ly nhíu mày, hiểu ý của Vân Thiển.

Vân Thiển hỏi : “Ngươi gọi qua làm lá chắn ? Nàng , cần giả vờ nữa.”

Dạ Quân Ly lúc mới vỡ lẽ, : “Là cho ngươi ăn thật mà, ngươi thích ăn, mới nhận, thích thì cần nó nữa.”

Vân Thiển chút ngây , gật đầu “Ồ” một tiếng, ngay đó nhúng cánh gà hũ, nhẹ nhàng chấm một chút, vội vàng đưa miệng, c.ắ.n một miếng lớn.

“Ngọt quá,” y kìm mà cảm thán, “Ngon quá ngon quá, ngươi cũng thử .”

--------------------

Loading...