Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 70: Nồng tình mật ý

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:46:06
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Thước sẽ bỏ qua cơ hội , chắc chắn sẽ tìm thời cơ thích hợp để thêm mắm thêm muối mặt Dạ Quân Ly, nhưng mới làm chuyện trái với lương tâm nên tạm thời dám hành động liều lĩnh.

Sau khi xử lý xong vết thương cho Vân Thiển, Dạ Quân Ly tạm thời chịu giao Nhiễm Trầm cho Khuynh Nhan, bắt Lục Thần Điện để chờ lệnh bất cứ lúc nào. nay khác xưa, tự do trong Lục Thần Điện mà giam trong Gương Sáng Các, nơi từng ở.

Còn Vân Thiển thì tiếp tục ở Dạ Thương Cung.

"Nước trái cây ngon ?" Dạ Quân Ly một bên Vân Thiển đang chậm rãi uống nước dưa hấu, nhịn bèn hỏi.

Miệng Vân Thiển rảnh để trả lời , y chỉ mải mê nâng ly trong tay, uống một cách ngon lành.

Thấy Vân Thiển trả lời, Dạ Quân Ly nhẹ nhàng dời chiếc ly trong tay y , hỏi một nữa: "Có ngon ?"

Lần , Vân Thiển mới buông ly nước trái cây trong tay xuống, ngơ ngác Dạ Quân Ly một cái mới phản ứng , gật đầu: "Ngon lắm."

"Ngươi khát lắm ? Đã uống ba ly đấy!" Dạ Quân Ly dáng vẻ chăm chú đến nhập thần của bé con, khỏi hỏi.

Được Dạ Quân Ly nhắc nhở, Vân Thiển mới nhận vô thức uống hết ba ly nước trái cây, y bèn thỏa hiệp đẩy hai ly còn xa. Lúc y mới cảm thấy bụng no, bắt đầu ngáp.

"Chẳng ngươi mới ngủ dậy ? Sao mệt ?"

Dạ Quân Ly thực nhận , hành vi cử chỉ của Vân Thiển hai ngày nay chút khác thường. Có lúc chuyện với y, nhấn mạnh vài y mới trả lời. Y vốn ăn uống lắm, nay nhắc nhở mới muộn màng nhận no, còn thường xuyên buồn ngủ rũ rượi...

"Có ngươi khỏe ở ?" Mấy ngày nay Dạ Quân Ly vẫn cố tình né tránh vết thương gáy của Vân Thiển. Là Nhiễm Trầm cho , vết thương đó sâu đến thấy cả xương, nếu tóc che , thường thấy chắc chắn sẽ thấy kinh hãi.

Nhiễm Trầm cũng cho Dạ Quân Ly , vết thương ảnh hưởng đến khả năng phản ứng của Vân Thiển.

Mà Dạ Quân Ly lúc dường như buông bỏ thù hận với Vân Thiển, yên bình đến mức phảng phất như từng chuyện gì xảy .

Còn Vân Thiển tham luyến sự dịu dàng chốc lát . Y nên, nhưng nỡ buông tay.

"Ta ." Y lắc đầu, ánh mắt dừng giỏ xoài ở trong góc.

Dạ Quân Ly tâm tư của y, dập tắt ngay ý nghĩ đó: "Nếu mệt thì ngủ thêm một lát , còn quả xoài , ngươi cũng đừng nghĩ đến nữa..."

Tâm trạng Vân Thiển lập tức vui, y trề môi thật dài, trong miệng còn lẩm bẩm đang mắng câu gì.

Dạ Quân Ly rõ: "Ngươi gì?" Hắn thu nụ trêu chọc bên khóe miệng, ánh mắt nghiêm túc Vân Thiển.

"Quản cũng rộng thật!" Vân Thiển cam lòng yếu thế, ánh mắt trừng thẳng đáp sự tức giận của Dạ Quân Ly, nhưng cảm thấy khí thế đủ, bèn đá chiếc ghế bên cạnh nghênh ngang về phía giường, chuẩn ngủ bù.

làm gì chuyện khiêu khích khác thể dễ dàng đắc ý chạy thoát.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Một thở nguy hiểm lộ gương mặt Dạ Quân Ly, chậm rãi tiến gần Vân Thiển.

Hắn tiến một bước, Vân Thiển liền lùi một bước, đến khi còn đường lui, y thẳng giường.

"Ngươi... Ngươi làm gì?" Mỗi mạnh miệng sợ sệt, ai khác ngoài Vân Thiển.

Dạ Quân Ly cúi , hai tay chống lên giường, vây Vân Thiển giữa hai tay . Nhìn thấy biểu cảm của y, môi mỏng nhếch lên một nụ : "Ngươi đoán xem, làm gì?"

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc mái trán y.

Vân Thiển trong lòng hoảng hốt, vội nhắm chặt mắt .

Hương thơm mát lạnh lan tỏa giữa hai , khí mờ ám cũng làm rối loạn suy nghĩ của Vân Thiển.

Y sống c.h.ế.t chịu mở mắt, run giọng : "Ta... Ta ... làm gì cả..."

Dạ Quân Ly vành tai y đỏ ửng như ráng chiều nhuộm , trong lòng khỏi thấy buồn .

Ngày thường miệng lưỡi lợi hại cho lắm , nhưng mỗi khi đến lúc nhát gan đến kỳ lạ. Nói thì, hai từ vạn năm đến nay cũng làm ít chuyện mật, thế mà nào cũng e thẹn thôi.

Cảnh càng khiến Dạ Quân Ly trêu chọc y.

Hắn bất giác ghé sát hơn một chút, thở ấm áp phả tai Vân Thiển. Vành tai vốn đỏ như m.á.u giờ càng đỏ đến vô lý, khiến y bất giác nghiêng .

Dạ Quân Ly nhanh tay lẹ mắt giữ chặt y , mạnh mẽ kéo y gần hơn một chút, nhỏ giọng cảnh cáo: "Đừng nhúc nhích."

Vân Thiển quả thật dám động đậy.

Ngay đó, một cảm giác lành lạnh dừng vành tai y, mang theo chút ẩm ướt, cùng với thở nặng nề của .

Thấy bé con như đông cứng, ngay cả thở cũng dám thở mạnh, Dạ Quân Ly càng lộ vẻ mặt như ý. Hắn dậy, một tay vớt lòng ném lên chiếc giường ngay gần đó.

Vân Thiển cuối cùng cũng nhớ giãy giụa, y lấy hết sức định mở miệng kêu to, nhưng một câu của Dạ Quân Ly phá tan ý nghĩ viển vông của y.

"Lần nào ngươi kêu rách cổ họng mà đến cứu ngươi ?" Người bắt đầu cởi quần áo , trêu chọc nhỏ một câu: "Hay là, ngươi cảm thấy như mới tình thú?"

Vân Thiển trêu chọc đến tức giận, tiện tay vớ lấy chiếc gối bên cạnh ném về phía Dạ Quân Ly, nhưng dễ dàng né .

"Tính tình vẫn như !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-70-nong-tinh-mat-y.html.]

Nụ khóe miệng Dạ Quân Ly càng sâu hơn, cởi quần áo của bắt đầu quen tay quen đường cởi đồ của Vân Thiển.

Mà bé con thì liều mạng giữ chặt cổ áo ngực, hai má ửng hồng là vì hổ là vì tức giận.

chuyện chính còn bắt đầu, đúng lúc đó, Kỳ Thước từ ngoài phòng xông . Không xin chỉ thị, gõ cửa, lỗ mãng xông .

Dạ Quân Ly theo phản xạ nhanh chóng vớ lấy chăn trong tầm tay quấn lấy thể trần trụi của Vân Thiển. Bị khác phá đám, ánh mắt chút đỏ lên, mặc kệ của vẫn còn để trần, bước xuống giường, sải bước đến mặt Kỳ Thước.

Kỳ Thước tình hình , nhưng khi ngang qua, thấy trong phòng tiếng ồn ào, đó im bặt. Hắn chút lo lắng Vân Thiển sẽ làm hại Dạ Quân Ly, dù trong mắt , quan hệ giữa Vân Thiển và Nhiễm Trầm cũng mờ ám rõ.

Nên nghĩ ngợi gì mà phá cửa xông .

Nào ngờ thấy một cảnh tượng khiến gần như thở nổi. Lúc , tim đập liên hồi vì phẫn hận và kích động.

Hắn cảm thấy Vân Thiển đang dùng chiêu trò hồ ly tinh để quyến rũ Dạ Quân Ly.

thở nguy hiểm của Dạ Quân Ly khiến dám biểu lộ sự phẫn nộ quá rõ ràng, mà thầm tính toán xem nên giải thích thế nào.

"Chuyện gì?" Giọng lạnh lùng của Dạ Quân Ly vang lên.

Nếu Kỳ Thước một lời giải thích hợp lý, thì chắc chắn sẽ nể chút tình cảm nào.

Kỳ Thước khí thế dọa cho run rẩy, buột miệng một cái cớ: "Khuynh Nhan... vết thương của Khuynh Nhan ... Ta, lo lắng..."

Vừa là vì Khuynh Nhan, cơn giận của Dạ Quân Ly liền dịu , nhưng vẫn tỏ thái độ khinh thường: "Cút !"

Kỳ Thước thấy gặp họa, thầm thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt kìm mà liếc về phía Vân Thiển, chiếc chăn bao bọc bộ hình y, nhưng vẫn để lộ mắt cá chân trắng nõn. Cảnh tượng trông vô cùng mờ ám.

"Cút!" Dạ Quân Ly chú ý tới ánh mắt của Kỳ Thước, giọng điệu càng thêm lạnh như băng khiến khỏi rùng , vội vàng chạy ngoài.

Khi Dạ Quân Ly trở giường, bé con ngủ khò khò. Thấy vành tai hết đỏ, thở đều đặn, chắc là thật sự buồn ngủ , cũng đại phát từ bi mà tạm tha cho y.

Hắn nhét mắt cá chân đang lộ ngoài của Vân Thiển trong chăn, vẫn thỏa mãn mà nhẹ nhàng hôn lên khóe môi , mặc quần áo , xem Khuynh Nhan.

Kỳ Thước đúng là mèo mù vớ cá rán, tình hình của Khuynh Nhan quả thật lắm.

Nhiễm Trầm giữ ở Lục Thần Điện, gần đây Khuynh Nhan cũng ở Lục Thần Điện.

Có lẽ vì vết thương tái phát khiến nhớ đến cảnh tượng t.h.ả.m thiết bất lực ngày hôm đó, nên khi thấy Dạ Quân Ly, cảm xúc của chút mất kiểm soát. Hắn túm lấy vạt áo Dạ Quân Ly, thất thanh hô: "Khi nào mới giao cho xử trí! Khi nào!"

Sự bình thản của Dạ Quân Ly đối lập với vẻ mất kiểm soát của Khuynh Nhan, nhưng cũng kích động Khuynh Nhan thêm nữa, dù , cũng là chịu khổ.

"Ngươi bình tĩnh một chút, tình hình của Vân Thiển vẫn định..."

Cái tên Vân Thiển nhắc đến, cảm xúc của Khuynh Nhan càng kích động hơn. Hắn căm tức Dạ Quân Ly: "Lại là Vân Thiển! Vân Thiển!" Hắn chất vấn Dạ Quân Ly: "Chẳng ngươi báo thù ? Chẳng dồn chỗ c.h.ế.t ! Bây giờ đang diễn vở kịch gì đây, hỡi thánh quân? Rốt cuộc cho ngươi ăn bùa mê t.h.u.ố.c lú gì!"

Dạ Quân Ly Khuynh Nhan xa lạ mắt, trầm mặc .

Hắn vốn là thích giải thích, cũng cảm thấy cần thiết nhiều.

Khuynh Nhan tổn thương là sự thật, bắt đầu mềm lòng với Vân Thiển cũng là sự thật.

Khuynh Nhan trút giận xong, vô lực ngã đất, trong miệng từ từ thốt một câu: "Ta nhất định bắt bọn chúng trả giá đắt..."

Dạ Quân Ly cũng để tâm đến lời tàn nhẫn của Khuynh Nhan. Nhìn dáng vẻ chật vật của , Dạ Quân Ly ảo giác như thể qua mấy kiếp.

Khuynh Nhan tiêu sái tự tại ngày dường như biến mất.

Lần thấy vô tư trêu đùa mặt dường như mới chỉ là chuyện của lâu đây, mà giờ đây thương mà trở nên hình .

Dạ Quân Ly an ủi Khuynh Nhan thế nào, cũng cách an ủi khác, chỉ đành : "Ta sẽ nghĩ cách giúp ngươi hồi phục."

Lời cũng như , ngay cả Nhiễm Trầm cũng chữa vết thương, e là chỉ thể tìm đến thế ngoại cao nhân.

Khuynh Nhan chỉ còn một tiếng khẽ, ba phần tuyệt vọng, bảy phần giễu cợt...

Với bộ dạng , quỷ quỷ bây giờ, thật sự c.h.ế.t cho xong. mối hận và sự cam lòng với Nhiễm Trầm dường như thể cứ thế mà bỏ qua , chống đỡ sống lay lắt đến giờ.

"Ngươi ... Gọi Kỳ Thước đây..." Khuynh Nhan lên tiếng.

Dạ Quân Ly làm theo ý . Có lẽ vì Kỳ Thước cũng chặt đứt bàn tay, nên bây giờ Khuynh Nhan mới cảm thấy đồng bệnh tương liên.

Dạ Quân Ly từ trong phòng , với Kỳ Thước chờ bên ngoài từ lâu: "Chăm sóc cho ."

Kỳ Thước nghĩ đây lẽ cũng là một cơ hội để tranh công, liền vội vàng đồng ý: "Vâng... Thánh quân xin yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc Khuynh Nhan thật ."

Đợi Dạ Quân Ly khuất khỏi tầm mắt, đôi mắt giảo hoạt của ánh lên tia mấy lành.

Vừa thấy dáng vẻ bùng nổ của Khuynh Nhan, Kỳ Thước cảm thấy cần kéo Khuynh Nhan về cùng một phe với . Nếu thêm sự trợ giúp của Khuynh Nhan, việc trừ khử Nhiễm Trầm và Vân Thiển e là sẽ bớt khó khăn ít.

--------------------

Loading...