"Về nghỉ ngơi , hai ngày nữa là sinh nhật ngươi , vui vẻ lên một chút. Nếu còn thứ gì thì cứ với ..." Hơi thở ấm áp dịu dàng của Dạ Quân Ly khe khẽ truyền đến, gần trong gang tấc, ánh mắt y cũng thật dịu dàng.
Vân Thiển ngượng ngùng kéo dãn cách với , một lời, dứt khoát xoay kéo lấy Một Ưu: "Một Ưu, chúng thôi."
Từ đầu đến cuối, y dường như quên mất sự tồn tại của Nhiễm Trầm.
Mãi đến khi Một Ưu lay lay tay áo y, hỏi: "Nhiễm Trầm ca ca cùng chúng ạ?"
Thấy thái độ của Một Ưu đối với Nhiễm Trầm và khác biệt, Dạ Quân Ly chút tức giận: "Ta còn việc cần bàn với Nhiễm Trầm, các ngươi về ."
Vân Thiển cũng đáp lời , cứ thế rời .
Trở Dạ Thương Cung, Một Ưu tò mò vui hỏi Vân Thiển: "Vân Thiển ca ca, thích ."
Bàn tay nhỏ bé nghịch ngợm chén bàn, miệng bĩu , gương mặt non nớt lộ rõ vẻ bất mãn.
Vân Thiển nhẹ nhàng vỗ đầu bé, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Nói bậy gì thế? Em thấy làm tổn thương chúng thế nào ? Ca ca thể thích !"
Một Ưu tuy còn nhỏ tuổi nhưng nghĩa là dễ lừa, bé vẫn khăng khăng : "Vân Thiển ca ca chính là thích ! Hừ!"
Sau đó, bé tức giận chạy lên giường ngủ.
Vân Thiển tới đắp chăn cho bé, nhưng đó tài nào ngủ , bèn xuống bên bàn.
Y kìm mà nhớ từng chút kỷ niệm với Dạ Quân Ly, khoảnh khắc phảng phất như về quá khứ.
Dạ Quân Ly cưng chiều y, dung túng y, trong chuyện yêu y, từng bất kỳ giới hạn nào.
cho dù Dạ Quân Ly nảy sinh lòng thương hại với mà tha cho Một Ưu, Vân Thiển vẫn dám chắc chắn rằng sẽ buông tha cho bé...
Một Ưu ở Lục Thần Điện, suy cho cùng vẫn an .
Y cứu bé ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-46-van-thien-ca-ca-huynh-thich-han.html.]
...
Rất nhanh, sinh nhật của Vân Thiển đến.
Lúc Vân Thiển tỉnh , một đám mây màu cam ấm áp lọt tầm mắt, khiến tâm trạng vui vẻ của y càng như thêu hoa gấm.
Nhiễm Trầm chuẩn sẵn cho y một bát mì Dương Xuân nóng hổi từ sáng sớm.
"Vân Thiển, mau dậy ăn , Thánh quân dặn hôm nay sẽ đưa ngươi ngoài dạo chợ, tối đến thì lên núi ngắm ."
Trong lòng Nhiễm Trầm dù khó chịu đến cũng sẽ chọn ngày sinh nhật của Vân Thiển để trút giận, cố tỏ bình tĩnh, mắt ánh lên ý .
"Được, Một Ưu đành phiền ngươi chăm sóc , tối nay thằng bé mới cùng chúng lên núi." Vân Thiển liếc Một Ưu vẫn còn đang say ngủ, chút yên tâm.
Nhiễm Trầm nỗi băn khoăn của y, bèn trấn an: "Một Ưu ngoan lắm, sẽ bảo thằng bé đợi ngươi về."
Nói xong, mới thấy sắc mặt Vân Thiển dịu , bắt đầu ăn mì.
Hơi nóng nghi ngút làm gương mặt thanh tú của y càng thêm say đắm lòng .
Chần chừ một lát, Nhiễm Trầm mới lấy từ trong lòng một chiếc lược ngọc, cẩn thận đưa cho Vân Thiển: "Cái , tặng ngươi, sinh nhật vui vẻ."
Vân Thiển chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng, y nhận lấy chiếc lược, hỏi: "Sao nghĩ đến việc tặng lược cho ?"
Y bao giờ nhận quà sinh nhật của ai khác ngoài Dạ Quân Ly, đây là đầu tiên, chút cảm thấy yêu thương mà lo sợ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nhiễm Trầm mỉm , trả lời câu hỏi của Vân Thiển mà hỏi ngược : "Ngươi thích ?"
"Thích, đương nhiên là thích." Vân Thiển là một dễ thỏa mãn và cảm động, y vui vẻ cất chiếc lược ngọc , sợ làm hỏng mất.
Vì tặng y lược ư, lẽ là một đêm nào đó, ánh trăng tuôn chảy như suối, rọi lên mái tóc đen như mực của Vân Thiển, khiến Nhiễm Trầm từ đó chìm sâu thể cứu vãn...
--------------------