Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 140: Gọi một tiếng phu quân, ta liền cho ngươi
Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:49:35
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, tim Vân Thiển vẫn đập thấp thỏm yên. Y yên, gương mặt đỏ bừng kể từ khoảnh khắc hạ quyết tâm cho đến tận bây giờ.
Dạ Quân Ly cho rằng y chỗ nào khỏe, bèn nhíu mày hỏi: “Ngươi quen ? Có lạnh ?”
Vân Thiển run đến nỗi nên lời, hai tay thỉnh thoảng gãi tai, xoa xoa lòng bàn tay, ánh mắt cũng , dám thẳng Dạ Quân Ly.
Điều khiến Dạ Quân Ly càng thêm lo lắng, hỏi : “Ngươi lạnh ? Sao run thế ?” Nói , nửa ôm y đến giường, dùng chăn quấn chặt lấy y, “Nơi tiện nghi bằng chỗ của Khuynh Nhan, ngươi tạm chịu khó một chút, chỗ nào khỏe thì nhớ với .”
Vân Thiển gục đầu thật thấp, sợ Dạ Quân Ly tâm tư của . Y lạnh, cũng chẳng chỗ nào khỏe, chỉ là hoảng sợ mà thôi.
Cuối cùng, y hít một thật sâu, dũng cảm ngước lên thẳng mắt Dạ Quân Ly, đôi mắt ngấn nước trong veo: “Ta khó chịu, cũng lạnh!”
Dạ Quân Ly bộ dạng nghiêm túc đường hoàng đột ngột của y chọc , vỗ nhẹ lên trán y: “Ừ, lạnh thì lạnh, nghiêm túc như ? Giận dài dòng ?”
Bị Dạ Quân Ly dịu dàng hỏi , Vân Thiển ngược mất hết khí thế, dáng vẻ hùng hổ ban nãy biến mất còn tăm .
Tim y đập càng lúc càng loạn: “Không, . Ta hỏi, tối nay chúng ngủ chung một giường ?”
Lúc Dạ Quân Ly mới hiểu nguyên nhân cho hành vi bất thường của tiểu gia hỏa.
Dạ Quân Ly khỏi hoài nghi: Chẳng lẽ dọa y sợ ?
Thật nghĩ kỹ , cũng đúng là đáng sợ, ngay cả chính cũng chắc, dù thì tiểu gia hỏa cũng rời xa một thời gian khá dài.
bình tĩnh suy nghĩ, nhớ Vân Thiển bây giờ là một cá, chuyện ... cũng là thể làm .
Huống hồ, Thần Hoàng bên vẫn cho câu trả lời chắc chắn, sẽ hành động thiếu suy nghĩ.
Dạ Quân Ly dẹp bỏ ý nghĩ đó, cưng chiều xoa rối đỉnh đầu y: “Ngươi sợ ?” Cảm nhận Vân Thiển run rẩy, Dạ Quân Ly đầu quanh khắp phòng, trấn an : “Tối nay ngủ tạm ở chỗ cửa, ngủ chung với ngươi, đừng căng thẳng, ?”
Nào ngờ dứt lời, Vân Thiển chui cả khỏi chăn, hất tung vật cản níu lấy cánh tay Dạ Quân Ly: “Không , ngủ ở chỗ cửa lớn!”
Phản ứng của y chút kịch liệt, cả đều quỳ thẳng dậy.
Dạ Quân Ly cảm thấy buồn , tức thì nổi hứng tiểu gia hỏa rốt cuộc đang ý đồ gì, bèn im lặng chờ đợi phản ứng tiếp theo của y.
Quả nhiên, ánh mắt y lảng tránh, Dạ Quân Ly chằm chằm một cách nghiêm túc liền càng thêm bất an, cố gắng giải thích: “Chỗ cửa lớn lạnh, , lắm.”
“Ồ? Vậy ngươi cho ngủ chung giường, cho ngủ ở cửa,” Dạ Quân Ly chơi ghé sát gần y, thở ấm áp phả mặt Vân Thiển, “Thế ngủ ở đây?”
Vân Thiển hổ đến mức buông lỏng bàn tay đang nắm cánh tay , rụt cổ , đôi mắt ướt át như sắp ứa nước. Y cảm thấy nhiệt độ xung quanh như đang tăng dần, nóng đến lục phủ ngũ tạng đều như đang phát sốt.
“Ta là thể ngủ chung với ngươi một chiếc giường .”
Dạ Quân Ly thấy y càng khó xử thì càng trêu, nhướng mày, hứng thú : “Thế thì, ngươi đừng nhân cơ hội chiếm tiện nghi của đấy nhé.”
Dứt lời, Dạ Quân Ly liền chuẩn cởi đồ.
Vân Thiển giật vơ lấy chiếc chăn trong tầm tay, phòng : “Ngươi, ngươi cởi đồ làm gì?”
Dạ Quân Ly khẽ một tiếng, tiện tay ném áo ngoài cởi mép giường, chân dài bước một bước, cùng Vân Thiển quỳ song song giường.
Ban ngày Vân Thiển lên kế hoạch hảo một kẽ hở, làm thế nào để kích động cảm xúc của Dạ Quân Ly, làm thế nào để tạo khí…
Không ngờ đến lúc đối mặt thật sự, y nhát như thỏ đế.
Khi mặt đối mặt với Dạ Quân Ly, y trực tiếp làm , đành thẳng cẳng giả c.h.ế.t.
Còn kéo chăn trùm kín đầu.
Dạ Quân Ly bất đắc dĩ , nhẹ nhàng kéo chăn của y. Hắn nỡ dùng sức nên kéo xuống , bèn dứt khoát ôm cả y lòng.
Hắn nhỏ giọng đầy mờ ám bên tai y: “Ta ý của Nhợt nhạt... nhưng vẫn lúc, ?”
Vân Thiển hễ lên bờ là sẽ biến thành cá, chỉ khi nào xác nhận với Thần Hoàng phương pháp phá giải ác sát, Dạ Quân Ly đưa Vân Thiển về tộc cá, để y biến thành hình thì mới thể tiến hành linh tu.
Vân Thiển dường như chỉ hiểu mơ hồ, rõ lắm những khó khăn khi thực hiện.
Y lập tức sống c.h.ế.t chịu vén chăn lên, co ro trong đó, hổ chỉ độn thổ cho xong.
“Ngủ một giấc cho ngon, sáng mai dậy sẽ đưa ngươi gặp Thần Hoàng.” Dạ Quân Ly nghiêm túc . Thật ban đầu định sớm như , vẫn còn nhiều chuyện giải quyết triệt để, nhưng thấy Vân Thiển nóng lòng chờ , Dạ Quân Ly quyết định sẽ khởi hành ngày mai.
Vân Thiển lập tức chẳng còn tâm trí mà bận tâm Thần Hoàng là ai, tại gặp Thần Hoàng. Cơn buồn ngủ dần ập đến trong chiếc chăn ấm áp, y từ từ ngủ trong lòng Dạ Quân Ly.
Hôm , Dạ Quân Ly tỉnh dậy từ sớm. Tiểu gia hỏa gác chân lên bụng cả đêm, lúc tỉnh dậy cảm thấy bụng đau nhức.
Nếu Dạ Quân Ly đ.á.n.h thức y, lẽ y sẽ ngủ đến tối tăm trời đất.
“Trời sáng nhanh ?” Vân Thiển dụi dụi mắt, còn định thoải mái lật một cái, đột nhiên nhận chân đang gác bụng Dạ Quân Ly bên cạnh, sợ đến mức tỉnh cả ngủ.
“Xin, xin ! Ngươi... hất ? Thật sự xin !” Y lí nhí xin , quá nhanh nên thở chút dồn dập.
Dạ Quân Ly thong thả, vươn vai, ngẩng đầu dậy, hứng thú mặt: “Sao ngươi cứ luôn la la hét hét thế? Ta đáng sợ lắm ?”
Vân Thiển vội xua tay: “Không , , chỉ cảm thấy luôn làm phiền ngươi, ngại.”
Y lúc nào cũng khách sáo như , Dạ Quân Ly tức khắc sa sầm mặt: “Hửm?”
Tiếng “Hửm” mang đầy ý bất mãn.
Vân Thiển , vội vàng giải thích: “Không , chỉ là...” Y nhận càng giải thích càng rối, bèn dứt khoát giãy giụa nữa, “Được , nữa là chứ gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-140-goi-mot-tieng-phu-quan-ta-lien-cho-nguoi.html.]
Cảm xúc đột nhiên trùng xuống khiến Dạ Quân Ly nhất thời kịp trở tay.
Hắn thà rằng tiểu gia hỏa cứ như , nổi tính trẻ con làm nũng với , như còn cách để dỗ.
Tình huống lúc , y thật sự ngoan ngoãn đến mức khiến đau lòng.
Dạ Quân Ly một nữa ôm lòng, hôn lên tóc y: “Là , nên trêu ngươi.” Hắn liếc ngoài cửa sổ, : “Chúng dậy ăn chút gì đó, đưa ngươi gặp một .”
Vân Thiển tin tưởng Dạ Quân Ly một trăm phần trăm, y hỏi thêm câu nào, chỉ gật đầu.
Trên đường gặp Thần Hoàng, lòng Vân Thiển dấy lên sự căng thẳng, nhưng cũng xen lẫn một chút mong đợi.
Y cho rằng Dạ Quân Ly sắp đưa gặp một quan trọng với .
Khi thật sự thấy Thần Hoàng, tim Vân Thiển như ngừng đập trong một khoảnh khắc, những ký ức đứt quãng vỡ vụn hiện mắt, khiến y khó chịu nhắm mắt .
“Tiểu Vân Thiển, lâu gặp!” Thần Hoàng vốn thích Vân Thiển, nhưng khi ngước mắt thoáng thấy Dạ Quân Ly bên cạnh y, vẻ mặt hết sức khinh thường, “Sao ngươi vẫn âm hồn tan thế, cảnh cáo ngươi mà?”
Vân Thiển buột miệng gọi theo bản năng: “Thần Hoàng gia gia.”
Dạ Quân Ly chút giật , vẻ mặt kinh ngạc sang y.
Vân Thiển chỉ là trong đầu hiện lên một vài ký ức vụn vặt, nhưng chắc chắn lắm, y đầu Dạ Quân Ly bên cạnh ngọt ngào.
“Thần Hoàng, ...” Dạ Quân Ly đang định mục đích của chuyến thì Thần Hoàng cắt ngang.
“Thôi, cần , ý đồ của ngươi khi đến đây. Nói thẳng với ngươi nhé, mấy cái chuyện ác sát, chắn tai ương gì đó, đúng là thêm thắt phần nào, mục đích là để ngươi rời xa tiểu gia hỏa .”
Dạ Quân Ly cũng ngạc nhiên, cảm nhận Thần Hoàng thích .
“ thấy nó vẫn si mê ngươi như , cũng tiện nhúng tay nữa, cứ xem như là tạo hóa của nó .”
Thần Hoàng thấy bàn tay nhỏ bé của Vân Thiển vẫn luôn móc chặt lấy ngón trỏ của Dạ Quân Ly, bèn bất đắc dĩ thở dài một .
Dạ Quân Ly vẫn yên tâm lắm: “Ngoài những lời dối đó , ... tổn thương nào khác ?”
Thần Hoàng lắc đầu, gật đầu: “Sẽ tổn hại đến bên cạnh nó... Vị Lâm Mộ , chính là cái giá trả.”
Vân Thiển dám tin lùi một bước: “Lâm Mộ... ca ca...”
Thần Hoàng y lương thiện, làm y quá đau lòng, bèn trấn an: “Cũng vấn đề gì to tát, chỉ là yêu mà đáp , sẽ chịu sự giày vò của tình kiếp. Chỉ cần nghĩ thông suốt, bằng lòng buông bỏ, là sẽ vượt qua ...”
Vân Thiển hiểu lơ mơ gật đầu, ánh mắt sáng rực sang Dạ Quân Ly bên cạnh. Bất kể thế nào, y cũng buông tay , cảm tạ trời xanh cho họ gặp .
Sau đó, họ từ biệt Thần Hoàng.
Vân Thiển mang một dáng vẻ tâm sự nặng trĩu.
Dạ Quân Ly: “Ngươi đang lo cho Lâm Mộ ?”
Bị trúng tim đen, Vân Thiển dứt khoát che giấu mà thổ lộ lòng : “Thật ... ngờ Lâm Mộ ca ca tâm tư phương diện đó, nhưng đau lòng khi chịu khổ... Chúng thể về thăm ?”
Dạ Quân Ly chút khó xử, nếu đưa Vân Thiển về, liệu nữa ?
Tuy tự tin thể đối đầu với Lâm Mộ, nhưng đời nào Vân Thiển tổn thương vì khó xử.
Vân Thiển cũng hiểu nỗi băn khoăn của Dạ Quân Ly, vội : “Ta sẽ rõ ràng với Lâm Mộ ca ca, ngươi mới là thích! Nói rõ ràng như , sẽ cho tất cả .”
“Được.” Chỉ cần ngươi khỏe mạnh bình an, chuyện đều .
“Nhợt nhạt.” Giọng trầm thấp của Dạ Quân Ly vang lên đầy mờ ám, khiến tim Vân Thiển giật thót.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“...” Y hướng Dạ Quân Ly bằng ánh mắt mong chờ, khóe miệng nhếch lên.
“Ngươi thành thật khai báo , đêm qua ý đồ với ?”
Nhờ lời của Thần Hoàng, tâm trạng Dạ Quân Ly , thể tâm ý trêu chọc bảo bối của cho vui.
Vân Thiển sợ đến mức đầu bỏ chạy, nhưng Dạ Quân Ly nhanh tay lẹ mắt khóa chặt trong lòng: “Mau ! Ngươi học thói từ khi nào?”
Vân Thiển sức giãy giụa, vội bực trong lòng Dạ Quân Ly: “Ta, thật sự .”
“Hửm? Thật ?” Dạ Quân Ly nghi ngờ , “Vậy , thế thì thôi nhé?”
“Không , mà, mà.” Vân Thiển lấy lòng, giãy giụa nữa.
“Vậy , gọi một tiếng phu quân, liền cho ngươi.” Dạ Quân Ly cố ý ghé sát tai y đầy mờ ám.
Đợi một lúc lâu thấy tiếng gọi, liền bế bổng tiểu nhân nhi lên.
“Làm gì ?” Tiểu nhân nhi kinh ngạc hô lên.
“Đổi cách khác để ngươi gọi tiếng!”
(Toàn văn )
Cảm ơn t/y đồng hành đến hết truyện nèeee 🎉
Nếu bạn còn chán 😳 thì ghé trang chủ nhà Team bé Bi dạo chơi xíu nghen~ Có nhiều món hấp dẫn lắm á 🤭
Bấm follow nhẹ cho Team động lực gõ chữ tiếp nhaaaa 🥺👉👈
Cảm ơn yêu thương nhiều luôn 💖