Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 115: Không định để ngươi rời đi
Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:47:12
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiễm Trầm vẫn ý thức hậu quả do hành động bất chấp tất cả của gây , ngoài việc bản chịu đựng sự phản phệ, còn cái giá trả .
Thấy nội thương nặng, Vân Thiển cũng vô cùng hoảng hốt.
“Nhiễm Trầm, ngươi thế? Tại đột nhiên như ?” Y hít sâu một , cố nén những giọt nước mắt vẫn ngừng tuôn nơi khóe mắt.
Đến giờ, Vân Thiển vẫn để tâm đến việc tại Nhiễm Trầm dùng cách để đột ngột đưa , mà chỉ một lòng lo lắng cho vết thương của .
Y tạm thời tâm tư nào khác để tìm hiểu những chuyện khác.
Nhiễm Trầm tận hưởng cảm giác Vân Thiển quan tâm. Nhìn y như hoa lê đẫm mưa, trong lòng khỏi xót xa, nhưng càng vui thầm, bởi điều đó chứng tỏ Vân Thiển quan tâm đến .
Hắn cảm thấy cơ thể suy yếu của dường như lập tức hồi phục chút sức sống, bèn giơ tay lau nước mắt cho Vân Thiển, : “Nếu thật sự chuyện gì, ngươi sẽ thế nào?”
Hắn thăm dò hỏi.
Vân Thiển lắc đầu như trống bỏi, nước mắt vốn ngập tràn đáy mắt lã chã rơi xuống khi Nhiễm Trầm hỏi .
“Nhiễm Trầm, ngươi xảy chuyện, !”
Đời Nhiễm Trầm đối xử với y như , nhưng kết cục , qua lời kể của Khuynh Nhan, Vân Thiển cũng đôi chút, tất cả đều do y mà .
Một Nhiễm Trầm như , Vân Thiển đối mặt với việc vết xe đổ.
Cuối cùng, Nhiễm Trầm vẫn đành lòng, nỡ Vân Thiển rơi lệ. Cảnh tượng dường như quen thuộc đến lạ, dấy lên một cảm xúc khó tả trong lòng .
“Được , đảm bảo, sẽ , đừng nữa…”
Vân Thiển giơ tay áo lên lau mặt, Nhiễm Trầm đảm bảo xong mới nở nụ trở : “Ừm ừm, ngươi nuốt lời đấy.” Nói y vươn ngón út ngoéo tay với Nhiễm Trầm, tâm trạng mới dần định .
Vân Thiển cụp mắt, trầm tư một lát như nhớ điều gì, kinh ngạc : “Nhiễm Trầm, ngươi dạy ngự kiếm ?”
Chuyện ngự kiếm từ đời luôn là nuối tiếc của Vân Thiển, Nhiễm Trầm hứa với y, nhưng cuối cùng đến lúc c.h.ế.t vẫn thực hiện .
“Ngự kiếm?” Nhiễm Trầm kinh ngạc Vân Thiển, tiểu t.ử đột ngột như , tại đột nhiên học ngự kiếm?
“ ! Ngươi xem chân của …” Nhắc đến nỗi đau của , Vân Thiển khựng , một thoáng mất mát lan tỏa , nhưng vẫn quen nếp tiếp, “Quân Ly ca ca chịu dạy , là nguy hiểm, ngươi dạy …”
Quân Ly ca ca…
Trong mắt Nhiễm Trầm lập tức ánh lên vẻ kinh hãi. Khi Vân Thiển nhắc đến Dạ Quân Ly, cả lời và ánh mắt đều tràn ngập niềm vui, Nhiễm Trầm thể nghi ngờ, đó là tình yêu ?
“Dạ Quân Ly?” Giờ phút , sự chú ý của Nhiễm Trầm đặt cái tên Dạ Quân Ly. Vân Thiển gọi mật như , rốt cuộc xảy chuyện gì?
“ !” Cả Vân Thiển trở nên hoạt bát hẳn lên, nhưng y tạm thời thể cho Nhiễm Trầm chuyện đời , đối với một khôi phục ký ức, cách như phần quá hoang đường.
“Ta đến gặp ngươi nhưng cho, ngươi đưa đến đây. mà… lo bây giờ chắc chắn đang lo lắng tìm khắp nơi… Ta thể ở quá lâu, Nhiễm Trầm, nên ngươi dạy nhanh lên một chút.” Vân Thiển thẳng thắn , để ý đến tâm tư của Nhiễm Trầm. Dường như đời cũng , cho dù Dạ Quân Ly làm tổn thương y thế nào, Nhiễm Trầm vẫn thể một vị trí nhỏ nhoi trong lòng Vân Thiển.
Vẻ mặt tổn thương của Nhiễm Trầm hiện rõ chút che giấu. Hắn đột nhiên cảm thấy như một bàn tay to lớn bóp chặt nơi mềm yếu nhất trong lồng ngực, đau đến thể chịu nổi.
Là hiểu lầm ?
Thật trái tim của Vân Thiển sớm thuộc về Dạ Quân Ly? Sao y thể đối xử với như ?
Là Dạ Quân Ly dùng quỷ kế gì?
Nhiễm Trầm nghĩ mãi , nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cố tình gạt bỏ suy nghĩ, giả vờ bình tĩnh đáp Vân Thiển: “Được, dạy ngươi… ngươi hứa với , học xong mới rời , ?” Hắn đưa điều kiện, chờ đợi câu trả lời của Vân Thiển.
Thật , cho dù Vân Thiển từ chối điều kiện của , Nhiễm Trầm cũng âm thầm tính toán trong lòng, dù giam cầm Vân Thiển, cũng sẽ để y về bên cạnh Dạ Quân Ly nữa.
Vân Thiển nhận , nụ của Nhiễm Trầm lúc trở nên đầy ẩn ý.
“Vậy…” Y do dự một chút mới đáp, “Vậy sẽ cố gắng hơn, học cho thật nhanh.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Được.” Nói xong, ánh mắt Nhiễm Trầm tối sầm .
Hắn chiều theo ý Vân Thiển, ngày hôm đợi trạng thái của hơn một chút, liền dạy y ngự kiếm.
Chỉ là linh lực của Vân Thiển đủ thâm hậu, trong quá trình học tập tỏ vô cùng vất vả.
“Ta thấy khó quá .” Y khỏi than thở, cau mày bĩu môi, vẻ mặt ủ rũ, cầm một thanh bảo kiếm nhất lên ngắm nghía, dường như chỉ cần nó thêm vài là thể học nhanh hơn một chút…
“Khó thì cứ từ từ học, vội…” Sư phụ Nhiễm Trầm bên cạnh , dáng vẻ ủ rũ của Vân Thiển cũng thấy chút đáng yêu.
Thật kỹ xảo ngự kiếm chỉ cần nắm vững bí quyết là thể nhanh chóng thành thạo, nhưng Nhiễm Trầm toạc cho Vân Thiển.
“Ngạch… học cho nhanh… Vì chút…” Câu phía , Vân Thiển nhỏ, như đang lẩm bẩm một .
Nhiễm Trầm rõ, gần xác nhận: “Sao thế? Ngươi chuyện gì ?”
Vân Thiển vội vàng xua tay: “Không gì, gì.” Y nặn một nụ gượng gạo, qua loa cho qua chuyện.
Nửa câu của câu là “Vì chút nhớ Quân Ly ca ca”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-115-khong-dinh-de-nguoi-roi-di.html.]
Vốn dĩ đêm đó ngủ riêng phòng với Dạ Quân Ly, Vân Thiển thấy quen. Trước đây y luôn như hình với bóng theo , bây giờ chỉ mới rời một lát, Vân Thiển kiềm mà nhớ .
Nhiễm Trầm nghi ngờ y, trong lòng dấy lên nghi hoặc, Vân Thiển thật sự đổi nhiều.
rõ , rốt cuộc là đổi ở ?
“Vân Thiển, ngươi chuyện gì giấu ?”
Ánh mắt Nhiễm Trầm y chăm chú, khiến Vân Thiển chột thể che giấu.
“Không… mà…” Vân Thiển mặt , giơ trường kiếm lên, giả vờ múa may vài đường.
“Được , thì thôi, đói ?” Nhiễm Trầm truy cứu nữa, chuyển sang chuyện khác.
“Không đói… Ta học cho nhanh.” Vân Thiển một khi cố chấp thì thể quên ăn quên ngủ, ai thể khuyên , mục tiêu duy nhất của y lúc chính là học ngự kiếm.
Thật , trong lòng y vẫn luôn một khúc mắc. Y nhận , mỗi Dạ Quân Ly thấy chiếc chân thương của đều lộ vẻ mặt bi thương.
Vân Thiển cách nào đổi hiện trạng, nhưng nếu y học ngự kiếm, thể dùng nó để cho việc , như sẽ bớt chạm đến nỗi đau của Dạ Quân Ly hơn.
Y Quân Ly ca ca của đau lòng.
“ đói …” Nhiễm Trầm chậm rãi , vươn tay nắm lấy chuôi kiếm của Vân Thiển, thẳng y.
Đôi mắt trong veo thấy đáy một nữa khiến tim Nhiễm Trầm rung động, đập loạn nhịp.
Thế nhưng hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, Vân Thiển chút lưu tình phá vỡ khoảnh khắc yên tĩnh .
“Nhiễm Trầm? Ngươi chứ? Nhìn như làm gì? Chẳng lẽ mặt dính bẩn ?”
Những lời mất hứng của y kéo hồn Nhiễm Trầm trở về, buông tay y , chớp mắt che giấu: “Ừm! Bẩn lắm, mau rửa mặt cùng ăn cơm.”
Hắn giả vờ chê bai mà xua tay với Vân Thiển.
“Vậy …” Vân Thiển vui lắm mà thu trường kiếm, đó chạy rửa tay rửa mặt, theo Nhiễm Trầm ngoài đến Túy Hương Lâu ăn cơm.
khi bọn họ bước Túy Hương Lâu, ý của Nhiễm Trầm bỗng nhiên tắt ngấm, hiện mắt là phụ quân lâu gặp.
“Phụ quân?” Khí thế của lập tức thu . Đối diện với Nhiễm Tiêu, luôn bất giác trở nên cung kính hết mực, thậm chí phần sợ hãi.
Không vì bản , mà là vì Vân Thiển.
“A Trầm, thật là nhàn hạ thoải mái, đến đây ăn cơm ?” Nụ môi Nhiễm Tiêu càng thêm ngang ngược, khiến cả trái tim Nhiễm Trầm treo lên, hô hấp thông.
Hắn , vị phụ quân mắt của , nếu chút kiêng dè, thì chắc chắn là đang ngấm ngầm toan tính chuyện gì đó.
“Vâng, phụ quân…” Nhiễm Trầm chột cúi đầu, liếc mắt Vân Thiển bên cạnh, y dường như vẫn ý thức khí căng thẳng, đang ngơ ngác như chuyện gì xảy .
Cũng hề để Nhiễm Tiêu mắt.
Ngay khi họ cửa, Nhiễm Tiêu chú ý đến Vân Thiển, và cả dáng vẻ mày mắt cong của Nhiễm Trầm khi y. Nhiễm Tiêu cảm thấy, thật là chướng mắt.
Trong quan niệm của , tất cả ở Tiêu Dao Cốc đều nên nảy sinh thứ tình cảm vô nghĩa đó, đặc biệt là Nhiễm Trầm mà vẫn luôn lấy làm tự hào.
“Nếu nhớ lầm, tên là Vân Thiển? ?” Nhiễm Tiêu đó quang minh chính đại dời tầm mắt lên Vân Thiển, còn tiến gần y một chút, nào ngờ, Nhiễm Trầm theo phản xạ che Vân Thiển ở lưng.
“Phụ quân…” Nhiễm Trầm gọi một tiếng, nếu kỹ còn thể thấy chút âm cuối hoảng loạn, để lộ tâm trạng bất an của lúc .
Ánh mắt của Nhiễm Tiêu quá mức thiện ý, Nhiễm Trầm một dự cảm lành.
“A Trầm?” Giọng Nhiễm Tiêu trở tông điệu bình thường, liền khiến lạnh sống lưng, ánh mắt càng phủ đầy sương lạnh.
Lần Nhiễm Trầm khăng khăng cam đoan rằng chỉ lợi dụng Vân Thiển để đối phó Dạ Quân Ly, mà cũng dám lừa gạt . Chỉ riêng tội đủ để Nhiễm Tiêu tay với Vân Thiển.
Mà nay, còn xa hơn thế, Nhiễm Trầm còn vì Vân Thiển mà nội thương nặng.
Hôm đó Nhiễm Tiêu Nhung Âm bẩm báo, hận thể xử quyết Vân Thiển ngay lập tức, nhưng nghĩ đến vết thương của Nhiễm Trầm vẫn đang hồi phục, tạm thời nhẫn nhịn.
Nếu bây giờ Nhiễm Trầm tâm tư cùng y ngoài ăn uống, chắc hẳn nội thương cũng hồi phục đáng kể.
Nhiễm Tiêu cho rằng đây chính là cơ hội để tay.
“A Trầm, tránh !” Hắn hạ lệnh bằng giọng điệu nghiêm túc nhất.
Nhiễm Trầm hề nhúc nhích nửa bước, cũng dám lên tiếng bất kỳ lời cầu xin nào: “…”
Nhiễm Tiêu càng thêm vui, mất kiên nhẫn một câu: “A Trầm, bảo tránh , ngươi ?”
Nhiễm Trầm rõ tình hình lúc vô cùng nguy cấp, Nhiễm Tiêu sẽ bỏ qua cho Vân Thiển.
Hắn vốn đang che cho Vân Thiển ở lưng, liền ôm y lòng: “Phụ quân nếu đối phó y, hãy g.i.ế.c A Trầm !”
Nhiễm Trầm gần như là bất chấp tất cả.
--------------------