Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 100: Sự thật bị cha mẹ ruồng bỏ

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:46:55
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hồ dễ chịu thật, thể ngâm ?” Vân Thiển , định cởi y phục bước trong Hồ Linh Thanh.

Nhanh tay lẹ mắt, Khuynh Nhan lập tức ngăn y : “Tiểu tổ tông ơi, ngươi tuyệt đối đừng cởi! Đừng cởi!” Hắn kinh hoảng lùi một bước dài, kéo giãn cách với Vân Thiển. “Nếu thấy thể ngươi, tối đến Dạ Quân Ly chẳng moi mắt mất! Ta xin ngươi đấy, đợi về trông chừng ngươi, ngươi thế nào thì thế…”

Vân Thiển hiểu rõ ý của Khuynh Nhan cho lắm, nhưng cũng dừng động tác cởi đồ , hỏi: “Vậy khi nào về?”

Khuynh Nhan thấy y ý định cởi đồ nữa mới dám gần hơn, dù thì cũng đảm bảo an cho Vân Thiển, bơi, Dạ Quân Ly dặn dò .

Khuynh Nhan sắc trời, nhíu mày suy tư một lát đáp: “Chắc là qua bữa tối, ngươi dùng bữa xong vặn ngâm , đúng , ngươi ăn gì ? Dạ Quân Ly dặn riêng, ngươi thích ăn gì đều cho làm.”

“Ta ăn gì cả…” Đối với Vân Thiển, thể lấp đầy bụng là y mãn nguyện .

“Vậy… cho họ làm chút đồ ăn ngon…” Khuynh Nhan thể chu đáo như Dạ Quân Ly, chỉ thể làm theo lời dặn, để Vân Thiển đói bụng mà thôi.

Không khí xung quanh tĩnh lặng như tranh vẽ, Vân Thiển ngâm trong hồ nước nóng hổi, thế mà cơn buồn ngủ bất chợt ập đến.

“Ta thể một lát ?” Chân y vẫn duỗi trong hồ, từ từ hỏi Khuynh Nhan.

Khuynh Nhan thấy y ngâm thoải mái, cũng nỡ từ chối, Dạ Quân Ly , chỉ cần Vân Thiển nguy hiểm đến an , y thích gì thì đều chiều theo ý y.

Hắn bèn : “Ừ, … Ngươi cẩn thận một chút.”

Hồ Linh Thanh cũng cạn, Khuynh Nhan trông chừng, cũng chẳng lo lắng.

Một lúc , y ngủ .

“Thân thể quả nhiên yếu, mới ngủ như .” Khuynh Nhan khẽ thở dài, bất đắc dĩ .

Lúc Dạ Quân Ly trở về, thần sắc rối bời, mặt là những cảm xúc phức tạp mà Khuynh Nhan tài nào hiểu nổi.

Đến khi thấy Vân Thiển đang ngủ bên bờ Hồ Linh Thanh, những cảm xúc phức tạp hóa thành đau lòng.

Khuynh Nhan dám ôm y, chỉ chạm một chút thôi cũng sợ Dạ Quân Ly chặt đứt ngón tay, vì thế chỉ lấy một tấm áo choàng lông chồn đắp lên Vân Thiển.

Hắn đây bầu bạn với y, chờ Dạ Quân Ly trở về.

“Sao về muộn thế? Ngươi làm gì ?” Khuynh Nhan với Dạ Quân Ly đang tới.

Dạ Quân Ly tạm thời tâm trí để ý đến câu hỏi của Khuynh Nhan, mà thẳng đến bế Vân Thiển đang ngủ bên hồ lên, siết chặt chiếc áo choàng lông chồn y, khẽ : “Ta ôm y về phòng ngủ , lát nữa sẽ chi tiết với ngươi.”

“Ngươi gì? Ngươi ngoài tìm cha ruột giúp y ư?” Khuynh Nhan kinh ngạc đến thất sắc, chuyện quan trọng như mà Dạ Quân Ly hề bàn bạc với , cứ thế tự ý làm.

“Ừm… Nhợt nhạt họ, để thấy tà .” Sắc mặt Dạ Quân Ly lắm, trầm giọng đáp.

Khuynh Nhan tạm thời so đo chuyện bàn bạc với , truy hỏi: “Thế nào ? Hai kẻ lòng lang sói tìm Vân Thiển ?”

Khuynh Nhan vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện Vân Thiển bỏ rơi ở Gác Bồng Lai, đời làm gì cha nào nỡ lòng bỏ rơi con ruột của .

Hắn vẫn luôn cho rằng, họ vì chê bai Vân Thiển đầy thương tích cùng đôi chân tàn tật nên mới vứt bỏ y.

Không ngờ, những lời tiếp theo của Dạ Quân Ly khiến Khuynh Nhan c.h.ế.t lặng.

“Bọn họ c.h.ế.t …” Dạ Quân Ly đau đớn nhắm mắt, dường như chìm nỗi bi thương vô tận. Theo lý mà , đôi cha nhẫn tâm c.h.ế.t thì chẳng gì đáng thương hại, tại vẻ mặt như .

“Là … tự tay hại c.h.ế.t họ…” Dạ Quân Ly che mặt, khó khăn thốt từng chữ, âm cuối còn run rẩy.

“Ngươi gì? Rốt cuộc là thế nào?” Khuynh Nhan thể tin nổi, bật dậy khỏi ghế, về phía Dạ Quân Ly, rót cho một chén nước, “Ngươi từ từ …”

Bốn trăm năm , trong một tức giận, sát ý của Dạ Quân Ly trỗi dậy, phóng hỏa đốt trụi một thôn trang gần Gác Bồng Lai.

Lúc đó, cha của Vân Thiển đang ở trong đó.

Phụ của Vân Thiển đêm đó c.h.ế.t trong biển lửa, còn mẫu đang m.a.n.g t.h.a.i y thì bỏng nửa , may mắn thoát một kiếp. Có lẽ chính Vân Thiển trong bụng cho bà ý chí sinh tồn mãnh liệt, bà liều mạng chạy thoát ngoài, liều mạng sinh y , nhưng cuối cùng vẫn giữ tính mạng.

hộ sinh cho mẫu của Vân Thiển chỉ là một gia đình nghèo khó ở thôn bên cạnh, họ cũng thể gánh vác trách nhiệm nuôi nấng y, nên mới bất đắc dĩ đặt y cửa Gác Bồng Lai, hy vọng Gác Bồng Lai vốn nổi tiếng giàu nhận nuôi y khôn lớn.

Hóa , cha Vân Thiển từ đầu đến cuối từng nhẫn tâm vứt bỏ y, hóa , kẻ đầu sỏ gây tội chính là Dạ Quân Ly.

“Sao thể như …” Khuynh Nhan Dạ Quân Ly kể xong, khó tin đến mức há hốc miệng, khàn giọng nghi hoặc.

Dạ Quân Ly đau đớn kìm nén cảm xúc, khó khăn lắc đầu: “Lại là … Lại là hại nhợt nhạt , từ nhỏ ai thương ai chiều… chịu đủ khinh nhục…”

Còn một chuyện mà Dạ Quân Ly dám tưởng tượng, nếu ngày đó mẫu của Vân Thiển thoát kiếp nạn, liệu y cũng c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn , thể chuyển thế làm .

“Vậy… ngươi định cho y ?” Khuynh Nhan hỏi, cả trái tim cũng lo lắng cho Dạ Quân Ly, “Ý là, ngươi định cho y sự thật rằng cha y qua đời ?”

Còn chuyện hung thủ là Dạ Quân Ly, thì dù thế nào cũng thể để Vân Thiển .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-100-su-that-bi-cha-me-ruong-bo.html.]

Ngàn vạn lời tắc nghẹn nơi cổ họng, lòng Dạ Quân Ly tức thì rối như tơ vò, hoảng sợ và lo lắng là giả.

Nói áy náy và đau lòng, cũng là giả.

Đời , hành hạ Vân Thiển đến đầy thương tích, còn c.h.ế.t t.h.ả.m trong tay

Đời , vẫn khiến y chịu đủ trắc trở, ngày tháng trôi qua khổ sở như

“Ta …” Hắn mở lời với Vân Thiển về sự thật tàn nhẫn như thế nào, bởi vì, đó khi Vân Thiển với gặp cha , trong đôi mắt trong veo hề chút hận ý, chỉ sự mong chờ.

Y cũng nhớ họ…

Đời , mẫu và ông ngoại sớm rời xa , Thiên Đế coi là sát tinh, bao giờ cảm nhận sự ấm áp của gia đình.

Tại , cứ đối xử với y như

phạm tội nghiệt, đến lục giới chi chủ cũng làm gì , nên mới trút hết lên Vân Thiển.

“Tạm thời cứ giấu , đợi thời cơ thích hợp hãy cho y …” Có lẽ, thời cơ thích hợp đó chính là ngày Vân Thiển một nữa yêu Dạ Quân Ly.

Chỉ như , mối thù sâu như biển m.á.u mới thể tình yêu làm phai nhạt, nếu , e rằng Vân Thiển thể nào tha thứ cho Dạ Quân Ly.

Dạ Quân Ly im lặng, xem như đồng ý.

Tiếp đó Khuynh Nhan : “Hôm nay Vân Thiển chạy đến Thung lũng Khóa Hồn…”

Chưa đợi xong, sắc mặt Dạ Quân Ly lập tức trở vẻ nghiêm nghị, lo lắng : “Sao thế? Sao để y đến đó!”

“Ngươi đừng vội, giải thích ,” Khuynh Nhan rót cho chén nước, trấn an, “Y vẫn , thương gì cả!”

Đang chuyện, Vân Thiển mắt nhắm mắt mở lảo đảo bước tới, ánh mắt Dạ Quân Ly lập tức dừng đôi chân trần của y.

Hắn dậy, một lời bế y lên đặt chỗ của , còn quên trách mắng: “Trời lạnh như , mang giày chạy ngoài!”

Hắn dùng tay ủ ấm đôi chân lạnh băng của Vân Thiển, hà xoa xoa, Khuynh Nhan bên cạnh cảm thấy chút hụt hẫng.

Thật , ghen tị với Vân Thiển, vẫn luôn là .

Dù y trải qua bao khổ cực, nhưng Dạ Quân Ly nâng niu trong lòng bàn tay, cẩn thận yêu thương, sự đối đãi là điều mà Khuynh Nhan bao giờ trải nghiệm.

“Ta thấy trời tối , nên xem ngươi về …” Ngón tay Vân Thiển ngừng xoắn vạt áo, trong lời dường như ẩn chứa nỗi nhớ nhung của y dành cho Dạ Quân Ly, “Ta gặp ngươi cả ngày …”

Y đưa tay dụi mắt, đúng lúc ngáp một cái, dường như vẫn ngủ đủ.

Dạ Quân Ly hành động và lời đáng yêu của y làm cho mềm lòng hết cả, nhét chân y lòng . Những phiền muộn ban nãy dường như tan biến còn tăm chỉ vì thấy mắt.

“Có nhớ ?” Dạ Quân Ly xổm đất, là dáng vẻ hạ hiếm thấy của đối với Khuynh Nhan. Hắn tò mò, Dạ Quân Ly còn thể vì Vân Thiển mà làm bao nhiêu hành động khiến khác kinh ngạc.

Vân Thiển thành thật, y nghiêng đầu nghĩ một lát gật đầu thừa nhận: “Hình như một chút…”

Y ít khi nhớ nhung khác, hôm nay ở Thung lũng Khóa Hồn gặp cảnh tượng kinh thiên động địa đó, trong lòng y hy vọng Dạ Quân Ly thể xuất hiện bên cạnh .

Đây là đầu tiên y cảm giác .

Dạ Quân Ly nhắc chuyện ở Thung lũng Khóa Hồn nữa, sợ chạm đến ký ức vui của Vân Thiển.

Tâm trí lập tức những lời ngon tiếng ngọt hiếm của Vân Thiển làm cho rối loạn, vui đến mức đầu óc cuồng, trong mắt ánh lên những tia lấp lánh: “Được, sẽ ở bên ngươi rời một tấc, ?”

Hắn xoa xoa đỉnh đầu Vân Thiển, ý nơi khóe miệng dần lan rộng.

Khuynh Nhan thật sự chịu nổi nữa, vô tình cắt ngang khoảnh khắc ấm áp : “Dạ Quân Ly! Ngươi coi khí chắc? Ta còn đấy!” Hắn đưa tay huơ huơ mặt Dạ Quân Ly, “Không mù chứ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Dạ Quân Ly chán ghét gạt tay , khinh thường : “Chướng mắt thì !”

Tức đến nỗi Khuynh Nhan giậm chân: “Ngươi lợi dụng chăm sóc Vân Thiển xong, giờ vứt bỏ ! Dạ Quân Ly vong ân bội nghĩa, nhớ kỹ ngươi!”

Uổng công còn lo lắng cho Dạ Quân Ly, cuối cùng cũng rõ bộ mặt trọng sắc khinh bạn của tên !

Vân Thiển thấy họ chút cãi vã, bèn kéo tay áo Dạ Quân Ly, giọng mềm mại ngọt ngào rót tận tim gan , âm cuối mang theo chút tinh nghịch: “Hôm nay Khuynh Nhan đưa ngâm chân, thoải mái lắm, còn ngâm nữa, ngươi đưa ?”

Lại khiến trái tim Dạ Quân Ly mềm nhũn .

Dạ Quân Ly nắm ngược tay y, khẽ bóp nhẹ, : “Được, ngươi mang giày, ôm ngươi .”

Có lẽ vì quen, Vân Thiển rụt , từ chối: “Không cần, cần … Ừm… Ta mượn giày của ngươi … Không cần ôm…”

Câu cùng chút khó , giọng y càng lúc càng nhỏ.

--------------------

Loading...