Sống Như Bèo Dạt, Yêu Như Cuồng Phong Bạo Vũ - Chương 06: 06

Cập nhật lúc: 2025-03-06 13:37:37
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có thể rời khỏi cái nơi buồn tẻ này để ra ngoài du ngoạn một phen cũng là một chuyện tốt, dù phải sớm tối ở chung với Nhiếp Hàn Sơn, hình như cũng không quá khó chịu đựng.

Ngày lên đường, trời quang mây tạnh.

Ca ca cưỡi ngựa đến tiễn ta.

"Vi Vi, đến đó phải cẩn thận mọi thứ, tuyệt đối không được chạy lung tung, biết chưa?"

"Biết rồi, ca ca cùng cha mẹ đã dặn dò không biết bao nhiêu lần rồi, muội biết rồi mà."

Ta bất đắc dĩ thò đầu ra khỏi xe ngựa.

"Đến đó rồi, gặp Vương gia cũng đừng gây gổ với hắn, trên chiến trường đao kiếm vô tình, hắn vốn đã vất vả, dù thế nào, cha và mẹ vẫn mong hai người có chút tình cảm."

"Ca ca nói vậy là không đúng rồi, muội có bao giờ gây gổ với hắn đâu? Mấy năm nay chẳng phải chúng ta rất hòa thuận sao?"

Ca ca thở dài, lườm ta một cái: "Muội thật sự cho rằng chút tâm tư đó của muội, người khác không nhìn ra sao? Muội và Vương gia, ngoài mặt là phu thê, nhưng thật ra rất xa cách. Vi Vi à, ca ca biết trong lòng muội có ấm ức, nhưng sau cùng muội vẫn phải ở bên hắn cả đời, chẳng lẽ muội thật sự định cả đời cô đơn lẻ bóng trong cái sân nhỏ đó sao? Nhân cơ hội này, hãy ở chung với Vương gia cho tốt, Vương gia không phải là người vô tình như vậy đâu."

Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt

Ta mím môi, dạo gần đây, có rất nhiều người đến khuyên ta, dường như họ đều cho rằng chỉ cần ta chủ động, thì mọi chuyện đều có thể giải quyết dễ dàng.

Về chuyện này, ta không có ý kiến gì.

Nhiếp Hàn Sơn là một người tốt, chàng không thích tam thê tứ thiếp như người đời, đã nói một đời một kiếp một đôi người, thì luôn giữ đúng lời hứa.

Được chàng yêu là hạnh phúc.

Nhưng không được yêu lại là bất hạnh, mà số phận như vậy ta đã sớm dự liệu từ khi gả vào đây, không phải điều ta có thể thay đổi.

Để không bị nhắc nhở thêm, ta mỉm cười đáp qua loa một tiếng "Vâng".

Xe ngựa xóc nảy trên đường hơn một tháng, cuối cùng cũng đến biên giới.

Càng đi về phía bắc, đường càng trở nên lạnh lẽo.

Khi đến Hồn Dương Thành, nơi Nhiếp Hàn Sơn đóng quân, ta đã khoác lên mình chiếc áo choàng lông cáo bạc dày cộm, nhưng vừa xuống xe đã bị gió lạnh thổi đến mức không mở nổi mắt.

Nhiếp Hàn Sơn đã nhận được tin báo trước, đích thân ra đón ta.

Hắn giơ tay nắm lấy cánh tay ta, kéo ta vào trong phủ. Xung quanh là đám thuộc hạ đã theo hắn chinh chiến nhiều năm, ồn ào gọi ta là "chị dâu".

Ta cũng không lạ gì bọn họ, mỗi khi họ về kinh, đều do ta tiếp đón.

Những năm qua, quan hệ giữa ta và Nhiếp Hàn Sơn không tốt cũng không xấu, nói đúng ra, có thể coi là bạn bè hợp tính.

Trong phòng đốt chậu than, ấm áp dễ chịu, một bà thím mặc áo vải xanh lam bưng chén trà nóng ra đón:

"Phu nhân."

Nhiếp Hàn Sơn nói: "Đây là thím Vương, người địa phương, nếu phu nhân có thiếu thứ gì thì cứ tìm bà ấy."

"Được, bảo người thu dọn đồ đạc ta mang đến trước đi, sắp đến Tết rồi, tối nay chúng ta cùng nhau ăn một bữa thật ngon." Ta mỉm cười nói.

Mới đến nơi xa lạ, nhưng ta lại chẳng hề cảm thấy lạ lẫm, ngồi nghỉ một lát rồi bắt đầu thu dọn nhà cửa.

Nhiếp Hàn Sơn ở bên ta một lúc, một công văn quân sự đã gọi hắn đi.

Mãi đến tối hắn mới trở về.

Ta sai người chuẩn bị một nồi lẩu nóng hổi.

Nhiếp Hàn Sơn cùng các huynh đệ của hắn ăn uống linh đình ở tiền viện, ta và Hổ Phách ở gian trong, cho lui hết những người hầu hạ khác.

"Tiểu thư, thịt dê này ngon thật."

"Dê núi ở Bắc Cương vốn là một trong những vật phẩm tiến cống, thịt vừa mềm lại không có mùi tanh, nếu em thích thì ăn nhiều một chút."

Ta nhét một miếng thịt dê vào miệng, ngon đến mức mắt cong cả lên.

Nhiếp Hàn Sơn bước vào đúng lúc này.

Hổ Phách thấy vậy vội vàng đứng dậy, nước sốt trên miệng còn chưa kịp lau: "Vương... Vương gia."

Ta chậm rãi nhìn hắn: "Nhanh vậy sao?"

"Trong quân doanh có lệnh giới nghiêm, từ đây về đó hơi xa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/song-nhu-beo-dat-yeu-nhu-cuong-phong-bao-vu/chuong-06-06.html.]

"Vương gia ăn no chưa? Có muốn ăn thêm chút gì không?" Ta giơ đũa lên ra hiệu.

Nhiếp Hàn Sơn không từ chối, trực tiếp ngồi xuống trước bàn.

Ta vẫy tay, bảo Hổ Phách đổi một nồi lẩu khác.

Nhiếp Hàn Sơn cầm đũa, chầm chậm ăn: "Nhạc mẫu thế nào rồi? Nghe nói dạo trước người bị phong hàn."

"Mẫu thân đã khỏe hẳn rồi, nha hoàn chăm sóc rất chu đáo, giờ đã có thể đi dạo trong vườn hoa."

"Vậy thì tốt."

Ta gắp một miếng củ cải bỏ vào miệng: "Vương gia sống ở biên cương có tốt không?"

Nhiếp Hàn Sơn ngẩng đầu nhìn ta một cái: "Lúc này, đáng lẽ nàng không nên tới. Mùa đông vốn trời rét đất đông, thảo nguyên… Hung Nô không có lương thực và da thú để qua đông nên lại càng thường xuyên xuống phía nam quấy nhiễu, biên cảnh khổ hàn cũng chẳng có gì vui."

"Gần đây Hung Nô xâm phạm biên giới đặc biệt thường xuyên sao?"

"Hiện tại còn chưa nhiều, vẫn chưa đến thời điểm nghiêm trọng nhất. Đợi tháng sau khi vào đông hẳn, tuyết lớn bắt đầu rơi, thì đến lúc bọn chúng hành động."

Nhiếp Hàn Sơn rũ mắt xuống, nói rất bình tĩnh, nhưng trong giọng nói lại toát lên vẻ lạnh lẽo. Là Đại tướng quân trấn thủ biên cảnh, trách nhiệm trên vai hắn cực kỳ nặng nề.

Ta cũng biết hiện tại ta không nên đến, chỉ là...

"Mệnh lệnh của Thái hậu nương nương, ta không tiện trái lời, tính ra, Vương gia cũng đã hai năm không về kinh ăn Tết, Thái hậu nương nương rất nhớ ngài, năm nay xem ra lại không thể về, lo lắng ngài ở biên cảnh ăn không ngon, ở không tốt, nên mới phái ta tới."

Mặc dù ý của Thái hậu nương nương không chỉ có thế, nhưng nếu người đã không nói rõ, vậy ta cũng vui vẻ giả vờ hồ đồ.

"Ta ở biên cảnh quen rồi, nơi này không giống kinh thành, ngươi tự chăm sóc bản thân là được, đừng để bị bệnh." Nhiếp Hàn Sơn múc một bát canh thịt dê, uống một hơi cạn sạch, trên chóp mũi lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.

"Vâng, thiếp thân biết, Vương gia vất vả rồi."

Đợi đến khi thức ăn trên bàn được dọn xuống hết, trời đã khuya.

Hổ Phách đã chuẩn bị nước ở gian phòng bên cạnh, ta vào trong rửa mặt, chẳng bao lâu sau liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào, âm thanh mơ hồ như từ nơi xa vọng lại, tiếng la hét cực kỳ đáng sợ.

"Hổ Phách! Hổ Phách! Có chuyện gì vậy?"

Ta đứng dậy khỏi thùng tắm, quay đầu về phía cửa sổ gọi.

Không nghe thấy tiếng Hổ Phách, thay vào đó là Vương thẩm đứng trước cửa phòng tắm.

"Phu nhân không cần hoảng hốt, là đám Hung Nô ở phía bắc lại xuống phía nam gây sự, Vương gia đã đến quân doanh rồi, phu nhân yên tâm. Bọn chúng không đánh vào được đâu."

Nghe xong, ta lại ngồi xuống thùng tắm, trời lạnh, vừa rời khỏi nước ấm một lát đã thấy da lạnh cóng: "Chuyện như vậy có thường xuyên không?"

"Không thường xuyên lắm, một tháng có khoảng hai ba lần, có Trấn Bắc quân ở đây, không đáng ngại, phu nhân có cần thêm nước nóng không?"

"Thêm đi." Ta vén tóc lên.

Thêm nước nóng một lần nữa, sau khi tắm xong, Hổ Phách đưa vào một chiếc khăn bông mềm mại, ta lau sạch nước trên người, khoác áo bông rồi lên giường nằm.

Trong phòng đã đốt than, nhưng so với kinh thành, cái lạnh thấu xương của Bắc Cương còn khắc nghiệt hơn.

"Hổ Phách, vừa rồi em đi đâu vậy? Sao ta gọi mãi mà không thấy?"

Hổ Phách đưa cho ta một cốc nước ấm: "Tiểu thư, em nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài nên vội đi nghe ngóng tin tức.

Tiểu thư đừng sợ, không sao đâu, Vương gia đã qua đó rồi, trong thành rất an toàn, đám Hung Nô kia không đánh vào được."

"Ừm." Ta uống một ngụm nước nóng, gật đầu, rồi lại hỏi: "Vậy... hắn có về nữa không?"

"Chắc là không đâu, ta nghe nha hoàn trong phủ nói, bình thường lúc này Vương gia đều sẽ trú đóng ở trong quân doanh, chính là bởi vì có Vương gia ở đây, bách tính trong thành mới có thể ngủ an tâm như vậy."

"Ừm." Ta cụp mắt xuống, đưa ly nước về. "Được rồi, thời gian của Hổ Phách không còn sớm, sớm đi nghỉ ngơi."

"Tiểu thư, có muốn đêm nay ta đi cùng ngươi hay không?" Hổ Phách do dự một chút, mở miệng hỏi.

"Không cần." Ta lắc đầu, ngẩng đầu nhìn xung quanh, phòng rất lớn, bài trí lại cực kỳ đơn giản, một bàn ghế vuông, dựa vào tường đặt bàn sách và giá sách, trên giá sách bày đầy đủ loại sách vở, bình hoa xanh bên cạnh có cắm mấy thanh bảo kiếm, một cái tủ đứng ở bên cạnh.

Trừ cái đó ra, không còn cái gì khác, cùng kinh đô xa hoa cách biệt một trời một vực.

Ở chỗ này, Nhiếp Hàn Sơn cư ngụ mười năm.

Mười năm uống băng, khó có nhiệt huyết.

Loading...