Sống Như Bèo Dạt, Yêu Như Cuồng Phong Bạo Vũ - Chương 01: Phần 1

Cập nhật lúc: 2025-03-06 13:37:26
Lượt xem: 7

Ta là Tự Như Vi, con gái của Thái phó nổi danh khắp kinh thành.

Trong yến tiệc Trung thu, ta đã cứu tiểu công chúa Hoành Dương suýt nữa trượt chân ngã xuống nước.

Thái hậu thấy ta phẩm hạnh ôn hòa lương thiện, tài mạo song toàn, vô cùng vui vẻ.

Một đạo ý chỉ ban xuống, gả ta cho Trấn Bắc vương Nhiếp Hàn Sơn lừng lẫy đương triều.

Mặt ta trắng bệch, suýt nữa thất thố ngã quỵ, vội vàng quỳ xuống: "Như Vi tài hèn học ít, thực không xứng với Trấn Bắc vương. Kính xin Thái hậu nương nương thu hồi thánh ý."

Ai cũng biết, trong hậu viện Vương phủ có một nữ tử, là người trong lòng được Trấn Bắc vương mang về từ chiến trường.

Hắn từng lớn tiếng tuyên bố, đời này không bao giờ cưới vợ nạp thiếp, muốn cùng nàng ta một đời một kiếp, một đôi uyên ương.

Gả vào trong tình cảnh này...

Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt

Ta lén nhìn hắn, quả nhiên sắc mặt âm trầm, đen như mực.

Sau đó, phụ thân và mẫu thân vì ta mà lo lắng đến mất ngủ suốt nửa tháng trời.

Liên tục dâng lên mấy đạo tấu chương, tất cả đều bị bệ hạ bác bỏ.

Mà Trấn Bắc vương vốn tưởng sẽ từ hôn lại im lặng không nói một lời.

Ngày đại hôn, khi đang hành lễ phu thê giao bái.

Một nha hoàn từ ngoài cửa chạy gấp vào, lảo đảo ngã nhào trên đất: "Vương gia! Vương gia! Người mau đi xem! Liễu di nương... Liễu di nương đột nhiên phát bệnh tim, sắp không qua khỏi rồi."

Nhiếp Hàn Sơn biến sắc, lập tức ném dải lụa đỏ trên tay xuống, trước ánh mắt kinh ngạc của quan khách, phất tay áo bỏ đi, bỏ lại một mình ta ở nơi cử hành hôn lễ.

Qua lớp khăn voan, ta nhìn theo bóng áo đỏ rực của hắn khuất dần, dải lụa đỏ trên tay lạnh ngắt.

Tân lang đã bỏ đi, vậy thì cũng không cần bái đường nữa, ta dứt khoát giật phăng khăn voan trên đầu xuống.

Khi mọi người còn đang cho rằng ta sẽ tức giận bỏ đi, ta lại mỉm cười, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tự nhiên đứng ra với danh nghĩa Trấn Bắc vương phi tiếp đón khách khứa.

Thái hậu chỉ hôn, bệ hạ liên tục bác bỏ, hôn sự giữa ta và Trấn Bắc vương Nhiếp Hàn Sơn không đơn giản chỉ là hai nhà kết thông gia, mà là bắt buộc phải thành, phụ thân ta đối với chuyện này cũng đành bất lực.

Những người có mặt ở đó đều là người tinh tường, cũng không muốn đắc tội với Trấn Bắc vương và nhà họ Tự, mỗi người một suy tính, coi như bỏ qua chuyện vừa rồi, lục tục kéo nhau ra sân trước dự tiệc.

Chỉ có huynh trưởng của ta là không nén được giận, một mực muốn đòi lại công bằng cho ta, nhưng lại bị ta kéo lại: "Ca ca đừng đi!"

"Không sao."

"Ngày đại hôn, hắn lại dám sỉ nhục muội như vậy!"

"Muội và hắn vốn dĩ không phải phu thê bình thường, càng không nói đến chuyện lưỡng tình tương duyệt. Trước khi gả vào đây, muội đã chuẩn bị tâm lý cả rồi. Phu thê ân ái trăm năm vốn hiếm có, tương kính như tân cũng là một cách chung sống. Hơn nữa, hành động hôm nay của hắn, rõ ràng là làm bẽ mặt muội, nhưng chẳng phải cũng là làm bẽ mặt Bệ hạ và Thái hậu nương nương sao? Không cần ca ca ra tay, Bệ hạ và Thái hậu nương nương tự có quyết đoán."

Ca ca nghiến răng thở dài, nhìn muội đầy vẻ thương tiếc: "Nhưng... Vi Vi, muội như vậy thật sự là quá thiệt thòi."

Ta khẽ thở dài, lắc đầu, không nói gì thêm.

Sau đó, ta nghe nha hoàn bẩm báo, cả ngày hôm đó, phụ thân và ca ca đều không tỏ thái độ tốt với Nhiếp Hàn Sơn, hắn cũng tự biết mình sai, nên im lặng chịu đựng.

Tối đến, cuối cùng hắn cũng bước vào tân phòng. Những nghi thức như ăn bánh con cháu, uống rượu giao bôi, vén khăn voan đều bị ta ra lệnh bỏ qua, ngay cả những vật tượng trưng cho may mắn như long nhãn, hạt sen và đậu phộng rải trên giường cũng đều được dọn dẹp sạch sẽ.

Nến đỏ cháy sáng, ánh đèn lay động, sắc đỏ vui mừng tràn ngập khắp nơi càng trở nên lạc lõng dưới khuôn mặt lạnh lùng của hắn.

Ta ngồi trước bàn trang điểm, để nha hoàn thân cận Hổ Phách giúp tháo bỏ trâm cài, thấy hắn bước vào, ta quay đầu hỏi: "Vương gia, Liễu di nương có khỏe không?"

Hắn ngồi xuống trước bàn, vẻ mặt dưới ánh đèn mờ ảo khó đoán, dường như có chút áy náy, im lặng một lát rồi đáp: "Nhu Nhi từ trước đến nay vốn yếu ớt, chuyện hôm nay không phải nàng cố ý. Chỉ tại hai ngày trước nàng bị nhiễm phong hàn, sức khỏe không tốt, đều là do nha hoàn quá lo lắng. Bản vương thay mặt nàng xin lỗi phu nhân, hôm nay nàng đã chịu thiệt thòi rồi."

"Vương gia nói vậy, thiếp thân không dám nhận." Ta thu lại nụ cười trên mặt, nhìn thẳng vào chàng ta mà nói, "Thiếp nghĩ Vương gia và thiếp thân đều hiểu rõ, cuộc hôn sự này của chúng ta, chẳng qua chỉ là do thánh chỉ của Bệ hạ và Thái hậu nương nương, bất đắc dĩ mà thôi. Thiếp thân biết Vương gia đã có người trong lòng, cũng không có ý tranh giành với nàng, chỉ là sự đã đến nước này, từ nay về sau thiếp thân sẽ làm tròn bổn phận của một người vợ cả, quán xuyến việc nhà. Còn về những chuyện khác, thiếp thân không có mong cầu gì, chỉ mong sau này có thể an ổn sống qua ngày trong chính viện này, kính xin Vương gia thành toàn."

Vốn dĩ đôi bên đều không cam tâm tình nguyện, vậy thì cần gì phải suốt ngày diễn trò giả dối, chẳng phải chỉ khiến người ta thêm chán ghét?

Chi bằng trực tiếp nói rõ giới hạn, đôi bên đều cảm thấy nhẹ nhõm.

Thiết nghĩ cách nói chuyện thẳng thắn, cởi mở thế này, chắc hẳn cũng rất hợp với tính cách của Nhiếp Hàn Sơn.

Quả nhiên, hàng lông mày của chàng ta giãn ra đôi chút, nhìn chằm chằm khuôn mặt mỉm cười dưới ánh nến của ta hồi lâu, rồi trầm giọng nói: "Bản vương sẽ cho nàng thể diện đầy đủ."

"Thiếp thân đa tạ Vương gia."

Nói xong, ta không nhiều lời nữa, ra hiệu cho Hổ Phách tiếp tục giúp ta tháo gỡ trâm cài trên đầu. Đại hôn đúng là chuyện không phải người thường có thể chịu đựng, đội mũ phượng suốt cả ngày, cổ mỏi nhức vô cùng.

Về phần Nhiếp Hàn Sơn, trên người cũng nồng nặc mùi rượu, chàng ta chỉ ngồi thêm vài phút rồi tự mình đi vào phòng tắm phía sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/song-nhu-beo-dat-yeu-nhu-cuong-phong-bao-vu/chuong-01-phan-1.html.]

Đợi đến khi chàng ta tắm xong, hơi nước còn vương trên người bước ra, ta đã cho mọi người lui xuống, cầm một quyển Sơn Nhàn Du Ký nghiêng người tựa vào đầu giường đọc, hoàn toàn không có chút e thẹn nào của tân nương tử đối với phu quân.

Nhiếp Hàn Sơn có vẻ cũng mệt rồi, liếc nhìn ta vài cái rồi tự mình lên giường, kéo chăn gấm đắp lên người.

Chiếc giường xuyên hoa bách điệp này là do năm xưa, khi mẫu thân chuẩn bị đồ cưới cho ta, đã đặc biệt mời đại sư Tô, một danh tượng nổi tiếng ở Giang Nam, bỏ ra một năm rưỡi để chế tạo.

Ngoài vẻ tinh xảo, đặc điểm duy nhất của nó là rất rộng, nằm hai người như ta vẫn còn thừa chỗ.

Nhiếp Hàn Sơn dù vóc dáng cao lớn, nhưng phần giường còn lại cho ta vẫn rất thoải mái.

Thấy hắn đã nằm xuống, trời cũng đã tối, ta bèn đặt sách xuống, vòng qua hắn xuống giường thổi tắt đôi nến long phượng.

"Nàng làm gì vậy?" Hắn khó hiểu nhìn ta.

Theo phong tục ở kinh thành, nến long phượng đêm tân hôn phải được thắp sáng suốt đêm cho đến bình minh, ngụ ý vợ chồng ân ái, bách niên hảo hợp.

Nhưng giữa ta và hắn thì không cần những thứ này.

Ta chầm chậm trèo lại lên giường, kéo một chiếc chăn gấm khác đắp lên người, nhàn nhạt nói: "Có ánh sáng, ta không ngủ...được."

Ta nằm dịch vào trong, cách hắn một khoảng khá xa.

Tuy là đêm động phòng hoa chúc, nhưng dường như giữa chúng ta đã đạt được một sự ăn ý ngầm nào đó.

Ta đã sớm đoán trước được việc Nhiếp Hàn Sơn sẽ không động vào ta, thậm chí giờ phút này còn có chút nhẹ nhõm.

Chỉ là nhìn dải lụa đỏ trên đầu giường, nỗi buồn trong lòng vẫn không sao vơi bớt.

Thiếu nữ hay đa sầu đa cảm, lấy chồng chẳng khác nào lần đầu thai thứ hai, ta cũng từng thầm mơ mộng về dáng vẻ của phu quân tương lai – là cao hay thấp, béo hay gầy, là người cương nghị quyết đoán hay nho nhã lễ độ? Tính tình của hắn sẽ thế nào? Ta và hắn sẽ là một đôi oan gia vui vẻ, hay cãi nhau ầm ĩ như tỷ tỷ và tỷ phu, hay là ân ái mặn nồng, tương kính như tân như cha và mẹ ta?

Giờ đây mọi chuyện đã sáng tỏ, phu quân của ta văn võ song toàn, mọi thứ đều tốt, chỉ tiếc trong lòng chàng sớm đã có người khác. Vì một người không yêu mình mà tranh giành ghen tuông là chuyện ngu ngốc nhất trên đời.

Lòng người xưa nay vốn dĩ thiên vị, nàng có làm nhiều đến đâu, trong mắt chàng có lẽ còn thấy phiền phức.

Thôi thì cứ vậy đi, không mong được yêu thương, chỉ mong giữ được thể diện.

Trong bóng tối, ta nhắm mắt ép mình chìm vào giấc ngủ, nước mắt từ khóe mi chầm chậm lăn dài.

Chẳng bao lâu, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đập cửa kịch liệt, kèm theo đó là tiếng cãi vã ầm ĩ.

Ta nhíu mày, cất cao giọng gọi vọng ra ngoài cửa: "Hổ Phách, có chuyện gì vậy?!"

"Triệu ma ma ở Phương viện xông vào, nói là Liễu di nương không khỏe, nhất định đòi Vương gia qua đó!" Giọng Hổ Phách vừa tức giận vừa gấp gáp.

Nhiếp Hàn Sơn nghe vậy liền trở mình định đứng dậy: "Bản vương qua đó xem sao."

Chàng vừa nhấc chân, đã bị ta mạnh mẽ kéo cánh tay lại: "Thiếp thân biết Vương gia trân trọng Liễu di nương, nhưng hôm nay lúc bái đường...

Vương gia đã làm mất mặt thiếp thân trước mặt mọi người. Sau này ngài có đi đâu, thiếp thân không quản. Nhưng đêm nay xin ngài nhất định phải ở lại! Thiếp thân cũng là con gái nhà lành, từ nhỏ đến lớn đều được cha mẹ huynh trưởng yêu thương, mong Vương gia nể mặt thiếp thân và cả nhà họ Tự chúng ta."

Ta nhìn chàng đăm đăm, nắm chặt cánh tay chàng đến mức gần như có thể cảm nhận được cơ bắp căng cứng dưới lớp áo ngủ bằng lụa đỏ, không hề nhượng bộ, từng chữ từng câu nói: "Vương gia vừa nói sẽ cho thiếp thân thể diện, vậy những chuyện này cứ để thiếp thân xử lý, Vương gia nghỉ ngơi trước đi."

Không đợi hắn trả lời, ta dẫn đầu từ trên giường bò dậy, đốt đèn, từ trên giá áo vừa mới thay xuống áo cưới tơ vàng thêu thành hoa lệ, khoác ở trên người, cố ý biểu hiện ra nhắc nhở ở trước mặt hắn.

Nhiếp Hàn Sơn không động đậy nữa, một lần nữa ngồi trở lại trên giường.

Ta đẩy cửa đi ra ngoài, tiếng vang đều tiêu tan, mọi người hiển nhiên không nghĩ tới lại có thể là ta đi ra, mà không phải Vương gia, Triệu ma ma vẫn luôn ầm ĩ giống như là kinh ngạc, câm miệng.

"Phu nhân."

Ta liếc nhìn đám người ngoài cửa, ánh mắt dừng lại lâu hơn trên người Triệu ma ma và tiểu nha hoàn ả ta mang đến. Không đợi họ mở miệng, ta lạnh lùng phân phó: "Hổ Phách, lấy thiếp của ta, đến Thái Y viện mời Triệu thái y đến khám cho Liễu di nương. Ngoài ra, phạt nặng Triệu ma ma cùng đám người ả ta vì tội gây ồn ào lúc đêm khuya, mỗi người ba mươi trượng, nhốt vào nhà củi, ngày mai sẽ xử lý."

Hổ Phách cười rạng rỡ: "Dạ." Nói rồi liền muốn phân phó người động thủ.

Một bà tử ăn mặc chỉnh tề bên cạnh có vẻ hơi do dự: "Phu nhân, ngày đại hôn, thấy m.á.u e là không hay."

Ta cười lạnh một tiếng: "Phải! Các ngươi cũng biết đây là đêm đại hôn của Vương gia và bổn vương phi, sao lại để một mụ già không biết lễ phép dám cả gan gây ồn ào ngoài này? Ta thật không ngờ Trấn Bắc vương phủ lại có cái quy củ như vậy, cút!"

Thấy ta nổi giận, mọi người đều nháo nhào hành động. Triệu ma ma trước khi bị kéo đi vẫn không cam lòng kêu: "Vương gia! Vương gia!"

Có vẻ như phiền chán, giọng nói lạnh lùng của Nhiếp Hàn Sơn từ trong phòng truyền ra: "Tát miệng."

Lời vừa dứt, lập tức có người bịt miệng ả ta, nhanh chóng kéo xuống.

"Phu nhân."

"Phu nhân."

Loading...