Sống lại vào năm hắn yêu tôi nhất - Chương 8 - Thư của Từ Tư Lễ 27 tuổi

Cập nhật lúc: 2025-03-15 15:17:57
Lượt xem: 353

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

47 (Thư của Từ Tư Lễ 27 tuổi) 

 

Niệm Niệm, lúc em đọc được bức thư này, có lẽ, anh đã không còn nữa. 

 

Thật xin lỗi, trước khi ch//ết vẫn làm phiền em. 

 

Anh chỉ muốn đòi lại công bằng cho chính mình.

 

Anh rõ ràng là đi khỏi công ty, thế nhưng lại tỉnh lại ở bệnh viện. 

 

Bác sĩ nói anh bị trúng độc cồn, nhưng cũng may còn sống, uống nhiều rượu như vậy là ngại mình sống thọ quá sao.

 

Khi đó, anh mới phát hiện trên vai của mình có một vết d.a.o rất sâu. 

 

Cái này, xuất hiện từ khi nào? 

 

Anh chỉ có suy nghĩ duy nhất, đó là đi tìm em. 

 

Em nhất định sẽ cho anh biết chuyện gì đang xảy ra. 

 

Em không ở nhà, anh lật tung mọi ngóc ngách cũng không tìm thấy em đâu, căn phòng còn có rất nhiều món đồ chơi trẻ con, cùng với ảnh chụp em đang ôm một cô bé. 

 

Cô bé con đó là ai? 

 

Ảnh chụp vì sao lại không có anh? 

 

Anh gọi điện thoại cho em, nhưng không gọi được. 

 

Gọi điện cho Tô Nhã cũng không được. 

 

Anh tìm được Lý Chính An, cậu ta nhìn qua già đi nhiều, anh vô tâm chọc ghẹo cậu ấy, hỏi em đi đâu. 

 

Ánh mắt cậu ấy hung ác như muốn ăn t//ươi nuốt s//ống anh. 

 

“Vu Niệm bị anh hại ch//ết, anh quên rồi sao? Người ch//ết rồi, anh giả bộ thâm tình cho ai xem! Anh đi gặp Tống Noãn của anh đi! Các người tra nam tiện nữ, trời sinh một cặp! Vu Niệm còn sống anh không quý trọng, giờ người đã ch//ết anh còn muốn sống muốn ch//ết, anh cũng xứng sao!” 

 

Cậu ta nói ai đã ch//ết cơ?

 

Cho dù Lý Chính An là anh em tốt nhất của anh, cậu ấy nhất định biết, trên đời này, người anh để tâm nhất là em. 

 

Cậu ấy nói đùa cũng không thể đem chuyện của em ra để làm trò được! 

 

Anh hung hăng tiến lên túm lấy cậu ấy, muốn cậu ấy giải thích. 

 

Lý Chính An đ.ấ.m vào mặt anh, cậu ấy ấn anh xuống đất, túm cổ áo anh, tê liệt rống lên: “Vu Niệm ch//ết rồi!” 

 

Một người phụ nữ tiến vào, cô ta ôm lấy anh khóc, còn nói rằng em ch..ết rồi nhưng anh vẫn còn cô ta cùng bảo bảo. 

 

Anh nhận ra cô ta. 

 

Tống Thành có cho anh xem qua ảnh chụp, nói cô ta là con gái của ông ta, Tống Noãn. 

 

Cho dù anh cảm kích Tống Thành hỗ trợ, nhưng cũng không hề liên quan gì đến cô ta. 

 

Khi ấy anh nghĩ, sao em lại ch//ết, sao anh lại có con với cô ta. 

 

Anh chỉ có con với em, em là người duy nhất anh muốn có con, đây là suy nghĩ của anh.

 

Anh nhìn thấy m.á.u chảy từ cơ thể cô ta, cô ta khóc lóc, anh không hề có suy nghĩ muốn giúp đỡ. 

 

Lý Chính An mắng cô ta đáng đời, nhưng vẫn gọi xe cứu thương. 

 

Đứa con của cô ta đã m//ất. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/song-lai-vao-nam-han-yeu-toi-nhat/chuong-8-thu-cua-tu-tu-le-27-tuoi.html.]

Anh cũng nghe Lý Chính An giải thích, liền hiểu được sáu năm nay đã phát sinh những chuyện gì. 

 

Hoá ra, em cùng con gái của chúng ta đúng là bị anh hại ch//ết. 

 

Rõ ràng trước khi anh ra khỏi nhà, em còn đeo cà vạt cho anh, anh nói với em anh sắp đạt được bước tiến mới trong sự nghiệp. 

 

Kiếm thật nhiều tiền, nuôi em. 

 

Lúc anh đánh xe đi, còn nghĩ nếu ngày mai Chính An ép anh uống rượu, anh phải giải thích thế nào để em không tức giận. 

 

Vì cái gì, anh mở mắt một cái, tất cả đều thay đổi. 

 

Khi Chính An rời đi, anh mơ mơ tỉnh tỉnh, c//ắt cổ tay. 

 

Cuối cùng, anh uống một lọ thuốc ngủ. 

 

Tỉnh lại, anh đã trở về. 

 

Anh nhìn thấy đơn li hôn của em, anh biết, em chắc chắn cũng đã trở về. 

 

Anh căn bản chưa làm gì có lỗi với em, phải không? 

 

Chuyện sai lầm của đời này, đều chưa phát sinh. 

 

Chỉ là, anh không thể thuyết phục được chính mình. 

 

Niệm Niệm, anh không thể thuyết phục được chính mình rằng anh vẫn chưa ngoại tình. 

 

Anh không thể tự thuyết phục mình rằng người hại em, hại con, không phải anh. 

 

Cho nên, đừng cản anh, hãy để anh dùng cái ch//ết của mình bù đắp tội lỗi. 

 

Chỉ có một điều ích kỉ duy nhất, trước khi ch//ết, anh không muốn kí vào đơn li hôn. 

 

Coi như đó là ước muốn cuối cùng của anh trong cuộc đời này đi. 

 

Mong em, quãng đời còn lại luôn suôn sẻ. 

 

Mong con, một đời bình an. 

 

48 

 

Sau khi hết ở cữ, tôi dọn trở về căn nhà ở Gia Viên. Tô Nhã cũng dọn tới cùng, một nhà ba người chúng tôi ở cùng nhau. 

 

Tôi mời một bác sĩ nhi khoa giàu kinh nghiệm trong việc điều trị bệnh hen suyễn. 

 

Đến ba tuổi, bé con không hề có dấu hiệu bệnh tình, tảng đá đè nặng trong n.g.ự.c tôi cuối cùng cũng buông xuống. 

 

Tôi chuẩn bị đi công tác. 

 

Tô Nhã là một tiểu thuyết gia, thời gian cũng tương đối tự do, cô ấy chịu trách nhiệm chiếu cố bé con. 

 

Tôi không muốn cô ấy quá mệt mỏi, lại thuê thêm hai dì giúp việc, một người phụ trách nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, một người cùng cô ấy chăm sóc bé con. 

Nhàn cư vi bất thiện

 

Chuyên ngành học tập của tôi là tâm lí học, từ sau khi tốt nghiệp vẫn không tìm được công việc chính thức, hơn nữa Từ Tư Lễ từ khi khởi nghiệp đều bề bộn công việc, cho nên tôi gần như dùng toàn bộ thời gian chiếu cố hắn. 

 

Lần này, tôi tính toán muốn hoàn thành mơ ước từ hồi đại học, trở thành một tư vấn tâm lí chuyên nghiệp. 

 

Tôi chuẩn bị báo danh sang năm ôn thi nghiên cứu sinh, vì đã lâu không học tập, tôi đăng kí một lớp học thêm.

 

Năm đầu tiên tôi không đỗ, nhưng năm hai, tôi rốt cuộc cũng nhận được chứng nhận như mong muốn. 

 

Ngày khai giảng đó, tôi ôm bé con, cùng Tô Nhã chụp chung một bức ảnh, trên mặt mỗi người đều là một nụ cười rạng rỡ, vô cùng sáng lạn. 

 

Loading...