Sống Lại Thành Trắc Phi - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-02-19 08:32:16
Lượt xem: 3,591

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta tiếp tục nói: "Vương gia, ta không phải là nữ tử yếu ớt như trong miệng chàng nói ra, ngay từ đầu, ở trước mặt chàng ta vốn đã không phải là chính ta."

Khóe môi hắn mỉm cười, bên trong cặp mắt đào hoa kia đều là thân ảnh của ta: Vãn Vãn, dáng vẻ nào của nàng ta cũng đều thích."

Ta thử dò xét nói: "Nếu việc ở cùng với ta, khiến chàng phải buông bỏ hoàng vị, vương gia chàng có bằng lòng hay không?"

Dụ vương trầm tư một lát, vẫn là buông thanh kiếm trong tay xuống: "Bất cứ điều gì cũng không quan trọng bằng Vãn Vãn."

Thị vệ bên cạnh Chu vương vây quanh Dụ vương, Chu Vương nhìn sang Dụ vương khó nhọc nói: "Dáng vẻ vì tình loạn trí này của ngươi, thực sự không xứng đáng làm người kế thừa hoàng vị."

Có lẽ vì cảm thấy sắp thành công, Chu vương hưng phấn đến mức cười to: "Phụ hoàng luôn luôn thiên vị ngươi, bây giờ liền để người nhìn xem tiểu nhi tử mà người thích nhất là kẻ si tình như thế nào, không có khả năng gánh vác trách nhiệm."

Vừa dứt lời, ta cầm thanh d.a.o găm đ.â.m vào n.g.ự.c Chu vương, hai mắt Chu vương đột nhiên trợn to, phát ra tiếng thét: "Ngươi lấy d.a.o găm từ đâu ra?"

Ta nhẹ nhàng nhíu mày cười một tiếng: "Còn không phải vương gia tự mình cho ta sao?"

Ta ở vương phủ, sớm đã biết chuyện này sẽ xảy ra, sớm đã truyền tin tức cho Dụ Vương , cũng là để Dụ vương đối với ta tin tưởng không chút nghi ngờ.

Thị vệ bên cạnh đều là thân tín của Dụ vương, Chu vương ngu ngơ cái gì cũng không biết.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Chu vương thân là Đại hoàng tử nhưng lại không được lập làm Thái tử.

Thân là chủ của một nước, trọng yếu nhất chính là thông minh tài trí, tỉnh táo tự kiềm chế, thật là trùng hợp, những điều này Chu vương đều không có.

---------------------

Chu vương bị mang về giam lỏng, đoán chừng có lẽ cả đời đều bị giam trong Chu vương phủ.

Sau khi Tiên đế băng hà, Dụ vương leo lên hoàng vị, phong ta làm hậu.

Hậu cung chỉ một mình ta, đám đại thần gấp đến độ  ngày đêm muốn Hoàng thượng anh minh của bọn hắn tuyển tú, đều bị bác bỏ.

"Vãn Vãn, bọn họ thật quá đáng ghét, rõ ràng bên cạnh ta đã có nàng, thế nhưng cứ nhất định muốn ta tuyển tú."

Ta cúi đầu tưới hoa, không nhìn hắn, từ tốn nói: "Bọn họ nói cũng đúng, hoàng đế nào mà hậu cung lại không có ba ngàn giai nhân?"

Triệu Lam mặt biến sắc, không chút cao hứng: "Nàng nguyện ý để ta tuyển tú? Vãn Vãn, nàng tại sao lại muốn như vậy chứ?"

Ta dịu dàng cười một tiếng: "Thiếp thân là hoàng hậu, Đế hậu vốn cũng không phải là một cặp phu thê bình thường, thiếp sao có thể độc chiếm Hoàng Thượng, không cho Hoàng Thượng nạp người mới được chứ?"

"Tiền triều hậu cung cùng một nhịp thở, rất nhiều nữ nhi của các đại thần đều ngóng trông được tiến cung, đây cũng là biện pháp đơn giản nhất để giữ gìn tiền triều."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/song-lai-thanh-trac-phi/chuong-8.html.]

"Thân là Trung cung, chức trách của thần thiếp chính là thay Hoàng Thượng quản thúc các phi tần, nếu không khuyên nhủ Hoàng Thượng tuyển tú, bách tính, đại thần cũng sẽ đối với Trung cung sinh bất mãn."

Ta mặc dù giải thích hợp tình hợp lý như vậy, nhưng Triệu Lam lại không tin: "Đó là do thân làm Hoàng đế nhưng lại bất tài, chỉ cần ta kiên trì, kẻ nào dám bất mãn với Vãn Vãn, trẫm liền đem hắn lưu vong nơi biên cương."

Dứt lời liền hầm hừ quay lưng rời đi.

Triệu Lam có tình cảm sâu nặng với ta, ta thực cũng có chút động dung, nhưng tình cảm bỏ ra thì dễ dàng, thu hồi lại rất khó.

Ta cùng Triệu Lam cứ như vậy không mặn không nhạt ngày qua ngày, hắn từ đầu đến cuối vẫn kiên trì không tuyển tú.

Cho đến một hôm Triệu Lam hốt hoảng chạy tới, một tay ôm lấy ta.

Ta vỗ vỗ phía sau lưng của hắn, nhẹ giọng hỏi: "Chàng làm sao vậy?"

Triệu Lam nhìn ta chằm chằm, tròng mắt đỏ hoe, thần sắc có chút hoảng hốt: "Vãn Vãn, ta vừa mơ thấy một giấc mộng."

"Ta mơ thấy nàng chỉ là thiếp thất của ta, mà ta lại sủng ái một nữ nhân khác, còn nàng, thời điểm ở trong vương phủ đã..."

Chữ "chết" kia hắn liền không dám nói ra.

"Vãn Vãn, đây là nguyên nhân nàng không yêu ta sao?"

Ta hơi kinh ngạc, an ủi hắn: "Thiếp không phải là không yêu chàng."

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Triệu Lam lắc đầu, ngữ khí có chút tủi thân: "Ta cảm nhận được, Vãn Vãn đối với ta thật sự không có tình yêu."

Ta yên lặng, lẳng lặng để mặc cho hắn ôm.

"Vãn Vãn, nàng g.i.ế.c Thẩm Nguyệt Thư là bởi vì nhớ những việc ở kiếp trước sao?"

Hắn còn đang thăm dò, thấy ta không nói lời nào, hắn chăm chú mấp máy môi, rủ xuống tầm mắt, che khuất đi đáy mắt: "Vãn Vãn, là ta có lỗi với nàng."

Nhìn dáng vẻ này của hắn, ta không khỏi thở dài, vỗ vỗ đầu hắn, nhẹ nhàng nói: "Sự tình kiếp trước đã qua rồi, lần này chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu đi."

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn, nặng nề gật đầu.

Có lẽ, ta cũng nên buông xuống quá khứ, tiếp tục đi về phía trước.

Chúng ta, đều nên sống tốt một chút, hướng về phía trước, đừng quay đầu nhìn lại.

 

(Hết)

Loading...