Sống Lại Để Nuông Chiều Bản Thân - Chương 9: Vừa nãy... anh hôn tôi phải không?

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:11:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hạ Việt khẽ nhắm mắt .

 

Trong đầu , câu vẫn vang lên rõ ràng.

 

“Tôi đang nghĩ, thích .”

 

Anh trả lời.

 

Bởi vì chính cũng , câu trả lời rốt cuộc là gì.

 

Tim đập thình thịch, thình thịch, thình thịch.

 

Cảm nhận nhịp tim dồn dập nơi lòng bàn tay, ánh mắt Hạ Việt vô thức hạ xuống, như hòa nhịp đập . Anh im lặng vài giây, phân biệt nổi đang nghiêm túc chỉ mượn rượu làm càn.

 

"Coi như thương hại , khi biến mất, thể yêu ?"

 

Giọng "Hạ Việt" trẻ tuổi khẽ, lông mày nhíu , mí mắt ửng hồng, đồng t.ử như phủ một lớp sương mờ. Có lẽ do men rượu, lòng bàn tay Hạ Việt nóng bừng, cảm giác tê dại lan theo huyết quản đến khắp cánh tay.

 

Hạ Việt l.i.ế.m môi: "Cậu chỉ mới thích thôi mà bắt yêu ?"

 

"Hạ Việt" nhắm mắt: "Ừ."

 

Khóe môi Hạ Việt khẽ cong, cúi xuống, nhẹ nhàng chạm môi một cái.

 

Đôi mắt "Hạ Việt" lập tức mở to.

Trang Thảo

 

Hạ Việt nhanh chóng đầu, ghé sát tai thì thầm: "Đừng giả vờ say nữa, tắm ."

 

"Hạ Việt" trẻ tuổi đưa tay chạm lên môi , ngập ngừng hỏi: "Vừa nãy... hôn ?"

 

Hạ Việt nhạt: "Đi tắm ."

 

Phòng trọ điều kiện bình thường, gọi là phòng tắm cho sang chứ thực chất chỉ vòi hoa sen và vách kính ngăn. Hơi nóng bốc lên, nhanh chóng phủ một lớp sương mỏng mặt kính.

 

"Mối quan hệ nào giữa chúng là chặt chẽ nhất?"

 

"Hạ Việt" trẻ tuổi lên tiếng, ba chữ cuối kéo dài đầy ẩn ý. Qua lớp kính mờ, Hạ Việt rõ, chỉ thấy thấp thoáng bóng dáng cơ thể đối phương. Dòng nước xối xuống tấm lưng săn chắc, b.ắ.n tung những tia nước nhỏ.

 

Hạ Việt hiểu ý trong câu đó, khẽ nhạo đáp: "Cậu đây."

 

"Hạ Việt" cong môi, gõ nhẹ lên vách kính: "Anh ."

 

Hạ Việt tiến gần, đưa tay kéo một cái, tấm kính chắn đẩy sang. Tiếng nước cũng dừng . Hơi nóng ập đến, mắt chỉ là một màn trắng mờ. Anh theo cảm giác mà chạm đến môi đối phương.

 

Cánh môi mềm mại, Hạ Việt khẽ chạm rời , thở hai trở nên gấp gáp.

 

Anh khẽ nhắc: "Cậu chắc chắn chứ?"

 

"Hạ Việt" khẽ kêu một tiếng vì đau khi c.ắ.n nhẹ, lùi một bước gật đầu.

 

"Sẽ đường lui ." Hạ Việt thấp giọng: "Đừng hối hận."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/song-lai-de-nuong-chieu-ban-than/chuong-9-vua-nay-anh-hon-toi-phai-khong.html.]

 

Gương mặt "Hạ Việt" ửng đỏ, nhích gần, khẽ chạm khóe môi .

 

Hai cùng một gương mặt, cùng một phận, nhưng ràng buộc bởi một mối quan hệ đặc biệt. Ở những vị trí khác , họ mang những cảm xúc đối lập.

 

Cảm giác khiến thứ trở nên khác thường.

 

...

 

Sáng hôm , khi "Hạ Việt" tỉnh , mở mắt thấy nụ nhàn nhạt của Hạ Việt.

 

Cậu đến ngẩn .

 

Thật sự . Cảm giác môi vẫn còn vương .

 

Hai chung một chiếc giường, hề thấy chật chội. Cơ thể kề sát . Nghĩ đến những chuyện tối qua, "Hạ Việt" bỗng thấy lúng túng. Vừa ngủ dậy, mặt còn sưng, trông chút nào.

 

Cậu đưa tay che mặt, hỏi: "Anh bao lâu ?"

 

"Không lâu lắm, mười phút." Hạ Việt đáp.

 

Mười phút.

 

"Hạ Việt" càng thêm bối rối, hé kẽ ngón tay : "Sao lâu như ?"

 

"Muốn thêm một chút khi biến mất." Hạ Việt .

 

Cơ thể "Hạ Việt" bỗng cứng đờ. Như thể tai còn rõ, đại não kịp xử lý thông tin, ngơ ngác há miệng: "Ý ..."

 

Hạ Việt mỉm rạng rỡ. "Hạ Việt" trẻ tuổi đến một nụ gượng gạo cũng nặn nổi. Bởi vì thấy rõ, cơ thể Hạ Việt đang hóa thành những bọt biển mờ ảo, nhanh chóng tan biến ngay mắt.

 

Đừng biến mất... Đừng rời xa ...

 

Cậu đưa tay chộp lấy, nhưng chỉ bắt . Cậu ngẩn ngơ, cổ họng phát những tiếng nghẹn ngào thành câu: "Hạ Việt!"

 

Ngay đó, "Hạ Việt" đột nhiên bừng tỉnh.

 

Tim đập liên hồi, mồ hôi lấm tấm trán, tay chân lạnh ngắt. Nhìn lên trần nhà, mới nhận đó chỉ là một giấc mơ. Chưa kịp thấy nhẹ nhõm vài giây, nghiêng sang bên cạnh thì thấy giường trống từ lâu.

 

Trái tim đang treo lơ lửng bỗng thắt , nỗi căng thẳng và sợ hãi đồng loạt ập đến. Cậu kịp xỏ giày, vội vàng lăn khỏi giường, hét lên: "Hạ Việt!"

 

"Cậu tỉnh ?" Hạ Việt đang đ.á.n.h răng, thò đầu từ phòng vệ sinh hỏi: "Sao mà cuống cuồng thế?"

 

"Hạ Việt" lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

"Đau ?" Hạ Việt hỏi.

 

"Hạ Việt" nhất thời hiểu, ngơ ngác hỏi : "Cái gì cơ?"

 

Hạ Việt súc miệng, cố tình nâng giọng, hỏi đầy ác ý: "Tôi hỏi là m.ô.n.g đau ?"

 

Nghe rõ câu hỏi, "Hạ Việt" suýt nữa sặc nước miếng. Cậu gãi mũi, lí nhí: "Cũng ."

 

Hạ Việt khẽ cong môi: "Hôm nay cứ ở nhà nghỉ ngơi , sẽ đến trường ."

Loading...