Editor: Trang Thảo.
Hạ Việt cố gắng hồi tưởng , chắc chắn rằng trong dòng thời gian của , học sinh từng đạt điểm cao như . Chẳng lẽ các dòng thời gian bắt đầu ảnh hưởng lẫn ?
Anh khó hiểu gãi đầu, gõ chữ trả lời: [Có thời gian.]
xiay: [Được, để báo với họ.]
Sau một tiếng tàu điện ngầm, Hạ Việt cuối cùng cũng tới nhà học sinh. Vừa thấy , vị phụ tươi rạng rỡ: “Thật sự cảm ơn thầy Hạ, cũng ngờ Tiểu Xa thi tận 90 điểm, mừng quá là mừng. Tôi gọi thầy tới hôm nay chủ yếu là mời thầy ở dùng bữa tối.”
Hạ Việt thụ sủng nhược kinh, vội vàng từ chối: “Dạ thôi cần ạ, bác khách sáo quá...”
Tiểu Xa bên cạnh chen : “Không thầy ơi, thầy cứ ở , bố em đều cảm ơn thầy lắm.”
Họ quá đỗi nhiệt tình khiến Hạ Việt nỡ làm mất vui, đành nhận lời. Bước thư phòng, Hạ Việt tờ đề kiểm tra của bé, đây quả thực là thành tích nhất từ đến nay. Anh định khen một câu là bé chăm chỉ hơn, thì Tiểu Xa hỏi: “Thầy ơi, thầy thích ?”
Tim Hạ Việt hẫng một nhịp: “Hửm?”
Tiểu Xa tiếp: “Em thích bạn lớp trưởng lớp em lắm, bạn học giỏi cực kỳ, nhất lớp thôi. Em cũng nỗ lực để theo kịp bạn , để hai đứa cùng một trường cấp hai.”
Hạ Việt gật đầu: “Vậy thì em tập trung giảng cho .”
Tiểu Xa đắc ý : “Chắc chắn ạ, em sẽ giảng thật kỹ, em thực sự siêu cấp thích bạn luôn.”
Hạ Việt nhịn : “Nhóc con như em thì hiểu gì về thích chứ?”
Tiểu Xa lập tức phản bác: “Em hiểu chứ! Em thích bạn , nghĩa là lúc nào cũng nghĩ về bạn , trò chuyện, chơi cùng bạn . Nhìn thấy bạn chuyện với khác là em vui . Rồi lúc thấy bạn , em cũng thấy buồn lây và lo lắng cho bạn mãi.”
Hạ Việt ngẩn . Nói năng đấy thật, trẻ con thời nay hiểu nhiều ?
Tiểu Xa hỏi: “Thế thầy ơi, thầy thích ?”
Hạ Việt lắc đầu: “Không .”
Trang Thảo
Tiểu Xa vẫn chịu bỏ cuộc: “Thầy ơi, thầy nghĩ kỹ mà.”
Hạ Việt vốn định qua loa cho xong chuyện, nhưng ngẫm , thật sự tìm ai phù hợp. Trước đây thích Tạ Tịch, nhưng giờ tình cảm đó tan biến, chỉ còn là bạn bè bình thường. Còn đám ở công ty? Chỉ nghĩ đến thôi thấy buồn nôn , trừ phi bệnh mới thích bọn họ.
Và ... là “Hạ Việt” trẻ tuổi .
Tạm gác phận “Hạ Việt” sang một bên, thì vài điểm ở khá phù hợp với gu của . Liệu đó là thích ? Hơn nữa, “Hạ Việt” cũng chính là bản , việc quan tâm và đau lòng cho chính chẳng là lẽ đương nhiên ?
Thích thì cứ thích thôi, Hạ Việt thầm nghĩ, dù thực sự yêu chính thì làm ?
Sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, Hạ Việt đáp: “Không thật mà.”
Hạ Việt khựng một nhịp.
Trong căn phòng tối mờ, nhịp tim đập dồn dập lòng bàn tay rõ ràng đến mức thể bỏ qua. Không là do men rượu do câu , thở của “Hạ Việt” trở nên nóng rực, phả nhẹ lên mu bàn tay .
Hạ Việt im lặng vài giây, khẽ rút tay .
“Cậu say .” Anh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/song-lai-de-nuong-chieu-ban-than/chuong-8-cau-say-roi.html.]
“Không say.” “Hạ Việt” lập tức phản bác, giọng vẫn mang theo chút khàn đặc: “Tôi tỉnh.”
Hạ Việt một lúc lâu, đáp.
Căn phòng chìm yên tĩnh. Ngoài cửa sổ, ánh đèn đường hắt , kéo dài bóng dáng hai sàn nhà, chồng chéo lên , gần như thể tách rời.
“Hạ Việt.” Cậu gọi.
“Ừ.”
“Anh trả lời .”
Hạ Việt thở một , giọng trầm xuống: “Trả lời cái gì?”
“Câu hỏi nãy.”
Hạ Việt khẽ nhíu mày, như thể đang suy nghĩ điều gì đó khó . Một lúc , mới lên tiếng: “Đó là chuyện nên nghĩ lúc .”
“Tại ?”
“Vì còn hiểu rõ bản .”
“Thế còn ?” “Hạ Việt” chằm chằm , ánh mắt hề né tránh: “Anh hiểu rõ ?”
Câu hỏi khiến Hạ Việt nhất thời đáp thế nào.
Anh im lặng.
“Hạ Việt” khẽ , nụ mang theo vài phần tự giễu: “Anh cũng hiểu rõ, đúng ?”
“... Có lẽ .”
Cậu gì thêm.
Không khí rơi im lặng.
Một lúc , “Hạ Việt” đầu sang một bên, giọng nhỏ dần: “Vậy thì cứ coi như gì .”
Hạ Việt , đáp.
Anh dậy, kéo chăn đắp lên , động tác nhẹ nhàng hơn bình thường.
“Ngủ .”
“Ừ.”
“Đừng nghĩ linh tinh nữa.”
“... Được.”
Hạ Việt tắt đèn, căn phòng lập tức chìm bóng tối .
Anh xuống bên cạnh, nhưng nhắm mắt ngay.
Trong bóng tối, giác quan dường như trở nên rõ ràng hơn. Anh thể thấy nhịp thở của bên cạnh, cảm nhận ấm lan tỏa từ cơ thể .