Editor: Trang Thảo.
Hồi lâu , “Hạ Việt” khẽ thở dài: “Nói , dù sớm muộn gì cũng lộ thôi.”
Nhân lúc trời quá muộn, “Hạ Việt” gọi điện về cho bố . Hạ Việt lặng lẽ giường. Vì mở loa ngoài nên dù cách, vẫn rõ giọng ở đầu dây bên .
Trang Thảo
“Alo?”
“Hạ Việt” : “Bố, là con đây.”
“Chuyện gì?” Đầu dây bên hỏi.
Giọng của ông Hạ cảm xúc gì. Một lúc , “Hạ Việt” mới mở lời: “Con thi biên chế nữa.”
Dứt lời, đầu dây bên rơi im lặng. Hạ Việt cũng tự chủ mà căng thẳng theo. Anh đếm thầm trong lòng, một giây, hai giây, ba giây... Đến giây thứ mười bảy, ông Hạ cuối cùng cũng lên tiếng: “Con quyết định kỹ chứ?”
“Hạ Việt” khẽ “” một tiếng.
Ngay đó là một tràng mắng c.h.ử.i xối xả của ông Hạ. Tim Hạ Việt run lên một nhịp, theo bản năng về phía bản thể trẻ tuổi. Cuộc gọi vẫn tiếp tục, “Hạ Việt” bất động tấm nệm, gương mặt tràn đầy vẻ nản lòng và bi thương.
Hạ Việt thấu hiểu cảm giác của lúc . Đây là bài toán mà chính cũng từng giải . Dù là con một nhưng mối quan hệ giữa và gia đình tệ. Anh ghét cảm giác việc lớn nhỏ đều giám sát, quản giáo, tự quyết định. Mâu thuẫn đó từng đạt đến đỉnh điểm bằng một trận cãi vã nảy lửa.
Lên đại học, một năm cũng chẳng gọi về nhà quá hai cuộc điện thoại. Chỉ thời gian , vì theo ý kiến của họ mà ôn thi biên chế nên quan hệ mới hòa hoãn đôi chút. Kết quả, cuộc điện thoại một nữa đẩy mối quan hệ giữa họ xuống điểm đóng băng.
Bố luôn tô hồng việc thi biên chế, như thể chỉ cần thi đỗ là vấn đề đều sẽ giải quyết êm . vấn đề thực sự giải quyết ? Hạ Việt tự tham gia cuộc thực nghiệm hoành tráng , sống trong mạng nhện dối trá mà họ dệt nên, để thường xuyên cảm thấy đau khổ.
Trạng thái tinh thần luôn chực chờ sụp đổ, cùng nỗi thất bại và lo âu tột cùng khi trói chặt “mạng nhện” khiến nghẹt thở. Chỉ cần nảy ý định từ chức, đôi vợ chồng quanh năm vắng mặt sẽ xuất hiện để ngăn cản, lấy cái mác “bát cơm sắt” để lấp liếm.
Sau Hạ Việt mới hiểu , họ căn bản chẳng yêu , họ chỉ yêu cái sĩ diện của chính mà thôi. Những ngày tháng đó, Hạ Việt bao giờ trải qua nữa, và “Hạ Việt” trẻ tuổi cũng phép chịu đựng.
Vài phút , đầu dây bên im bặt, căn phòng trở tĩnh lặng như từng chuyện gì xảy . làm thể vờ như chuyện gì ?
Hạ Việt dứt khoát giật lấy điện thoại, thẳng đầu dây bên : “Tùy ông đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/song-lai-de-nuong-chieu-ban-than/chuong-7-tay-cau-con-dau-khong.html.]
Giây tiếp theo, giọng ông Hạ đầy vẻ thể tin nổi: “Anh cái gì?”
Hạ Việt tắt loa ngoài, gằn từng chữ: “Tôi là thi biên chế nữa. Nếu ông còn ép , sẽ chẳng thi thố gì hết, thà c.h.ế.t đói để ông nhặt xác cho luôn!”
Ông Hạ giận đùng đùng gầm lên: “Chúng đều là vì cho ! Anh còn điều!”
Hạ Việt đưa điện thoại xa một chút cho đỡ đau tai. Anh “Hạ Việt” trẻ tuổi : “Tôi cuộc đời của riêng , cần các nhọc lòng.”
Sau khi ông Hạ lải nhải một hồi ở đầu dây bên , ông thở hổn hển chốt một câu: “Có giỏi thì đừng bao giờ vác mặt về cái nhà nữa!”
Hạ Việt bình thản đáp: “Được thôi.”
Cuộc gọi ngắt ngay lập tức. Nhìn màn hình điện thoại tối om, Hạ Việt ném nó trả , nặng nề thở một .
Trong lòng cuối cùng cũng còn cảm thấy nặng nề như nữa.
“Thật sớm đoán sẽ giúp .” Hạ Việt .
“Hạ Việt” khẽ cử động khóe miệng, cổ họng như thứ gì đó chặn , khô khốc thốt nên lời. Một nỗi đau khó tả ập đến khiến gần như nghẹt thở.
Hạ Việt hỏi: “Tay còn đau ?”
“Hạ Việt” gật đầu.
Đau. Chỗ nào cũng thấy đau.
Sáng hôm tỉnh dậy, Hạ Việt thấy đau nửa đầu, do tối qua cảm xúc quá mãnh liệt . Anh mở điện thoại, thấy hệ thống báo “Hạ Việt” trẻ tuổi gửi tới hai tin nhắn từ một giờ .
Tin nhắn thứ nhất là ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện với phụ học sinh: [Thầy Hạ ơi, em Tiểu Xa thi tiếng Anh 90 điểm, thật sự là nhờ thầy. Tiện đây hỏi thầy thể chuyển buổi dạy cuối tuần lên hôm nay ? Chúng hứa nếu cháu thi sẽ đưa cháu chơi .]
xiay: [Phụ hỏi xem thể dạy sớm hôm nay . chiều nay bận , thời gian ?]
Hạ Việt lười biếng ngáp một cái, ánh mắt dừng ở con 90 điểm . Anh nhớ rõ học sinh học lớp 6, lúc đầu tiếng Anh cực kỳ kém, mới miễn
cưỡng kéo lên 80 điểm. Lần thi tận 90?