Sống Lại Để Nuông Chiều Bản Thân - Chương 6: Tay bị thương

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:07:18
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

“Hạ Việt” nâng mu bàn tay lên, tay kéo lấy tay Hạ Việt đặt song song sát cạnh . Cậu cảm nhận vết thương đang nhức nhối của , nhưng ánh mắt dán chặt mu bàn tay láng mịn một vết sẹo của , đáp: “Tôi hỏi rằng liệu tin thế giới tồn tại một phiên bản của chính từ trời rơi xuống , liệu đó là một cơ thể độc lập với .”

 

Đáp án rõ ràng. “Hạ Việt” : “Xem là đúng .”

 

Hạ Việt: “...” Người sờ sờ ở đây, hồn ma đúng. Với , cái “Hạ Việt” hỏi kiểu gì mà rối rắm ?

 

Hạ Việt thuận thế nắm lấy tay , kéo vòi nước xối tiếp: “ cái gì mà đúng, chuyện chỉ chứng minh để sẹo thôi!”

 

Tính toán chi li xối nước đúng nửa giờ, Hạ Việt mới tắt vòi nước, vặn nắp tuýp t.h.u.ố.c mỡ bóp một lượng lên vết thương của .

 

Thuốc kết cấu dạng mỡ màu vàng nhạt, bán trong suốt. Hạ Việt cầm một chiếc tăm bông, nhẹ nhàng thoa đều lớp t.h.u.ố.c lên vết bỏng. Rất nhanh đó, cảm giác nóng rát truyền đến khiến mu bàn tay của “Hạ Việt” trẻ tuổi vô thức run rẩy.

 

Hạ Việt ngước mắt : “Đau lắm ? Thế để bôi nhẹ tay hơn chút.”

 

“Hạ Việt” đáp: “Càng đau hơn .”

 

Hạ Việt theo bản năng kiểm tra ngày sản xuất tuýp thuốc. Sản xuất từ năm , vẫn còn một năm nữa mới hết hạn. Anh lẩm bẩm: “Chưa hết hạn mà, là d.ư.ợ.c tính của nó vốn dĩ như thế?”

 

“Hạ Việt” rũ mắt: “Chắc là .”

 

Khoảng cách giữa hai lúc cực kỳ gần. Hạ Việt cúi đầu, đỉnh đầu chỉ cách lồng n.g.ự.c đầy hai centimet, thể thấy rõ vài sợi tóc do tĩnh điện mà dính lớp áo .

 

“Hạ Việt” trẻ tuổi cố sức thả chậm nhịp thở, lo sợ sẽ thấy tiếng tim đập loạn nhịp theo quy luật của . Chợt một luồng gió mát rượi khẽ lướt qua mu bàn tay, kéo suy nghĩ của trở . Tập trung kỹ, hóa là Hạ Việt đang dùng miệng thổi cho . Hơi thở định phả lên mu bàn tay khiến thấy ngứa ngáy.

 

Không ảo giác , nhưng trong khoảnh khắc đó, trái tim của “Hạ Việt” trẻ tuổi dường như lỡ mất một nhịp. Xúc cảm tay chân thật đến . Dù rõ biểu cảm của , nhưng đôi mắt vẫn khẳng định với rằng đây ảo tưởng, giấc mơ, cũng chẳng một màn kịch hư cấu.

 

Cánh mũi “Hạ Việt” bỗng chốc cay cay.

 

Ngoại trừ Tạ Tịch , từng ai đối xử với cẩn thận đến thế. giữa và Tạ Tịch luôn tồn tại một ranh giới thể vượt qua. Vậy còn Hạ Việt thì ?

 

Trước khi dòng suy nghĩ kịp bay quá xa, “Hạ Việt” cưỡng ép bản rụt tay , gượng gạo : “Đừng làm thế nữa.”

 

“Được thôi.” Hạ Việt nhận điều gì bất thường, buông tay đầu bếp.

 

Trong nồi chỉ một quả trứng chiên, e là nguội từ lâu. Hạ Việt : “Tôi đói .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/song-lai-de-nuong-chieu-ban-than/chuong-6-tay-bi-thuong.html.]

 

Trang Thảo

“Trong tủ lạnh đồ ăn.” “Hạ Việt” hỏi: “Anh ăn gì?”

 

Cân nhắc đến tình trạng của , Hạ Việt nấu hai bát hoành thánh ăn liền. Không cần kỹ xảo gì, chỉ vài phút là xong. Anh chia đều hai bát công bằng, đặt một bát mặt , còn đưa cả đũa sang. Không ngờ, mới gắp một viên hoành thánh định cho miệng thì đối diện : “Tôi cũng ăn.”

 

Hạ Việt trả lời ngay, chỉ chậm rãi về phía đôi đũa của , hiệu bảo tự gắp mà ăn.

 

“Tay đau.”

 

Đối với lý do , “Hạ Việt” đưa một cái cớ khiến thể từ chối.

 

Hạ Việt: “... Cậu dùng tay trái .”

 

“Hạ Việt” tỏ vẻ khó xử: “Tay trái dùng đũa.”

 

Chẳng còn cách nào khác, Hạ Việt cầm lấy đôi đũa của , gắp một viên hoành thánh đưa tận miệng: “Này, ăn .”

 

“Hạ Việt” khẽ cong môi, ngoan ngoãn ăn sạch. Thấy biểu hiện của cũng coi như khiến hài lòng, Hạ Việt dứt khoát làm tới cùng, đút cho ăn hết cả bát.

 

Đợi đến khi ăn xong, Hạ Việt chuẩn rửa bát mới phát hiện chỗ vết bỏng tay “Hạ Việt” nổi bọng nước từ lúc nào, trông khá nghiêm trọng.

 

“Tay ...”

 

“Hạ Việt” mím môi: “Không .”

 

Hạ Việt nhíu mày: “Tay dính nước, nghỉ ngơi .”

 

Buổi tối, Hạ Việt giường rà soát dòng thời gian, đột nhiên nhớ điều gì đó, nghiêng hỏi: “Cậu chọn vị trí nào ? Hay để xem giúp .”

 

Đợi mãi thấy ai trả lời, Hạ Việt suýt tưởng ngủ . thấy màn hình điện thoại gầm giường vẫn sáng, mới dùng chân khều khều một cái.

 

“Hạ Việt” lên tiếng: “Tôi thi nữa.”

 

Hạ Việt ngẩn : “Thật ?”

 

Chưa kịp để vui mừng, “Hạ Việt” tiếp: “ vẫn với bố .”

 

Nhắc đến bố , lòng Hạ Việt thắt , ngập ngừng hỏi: “Cậu định với họ ?”

Loading...