Sống Lại Để Nuông Chiều Bản Thân - Chương 2: Hóa ra không phải là mơ

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:05:11
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hạ Việt: “...”

 

Sao “ thể làm cái kiểu câu nào cũng đáp nhưng chẳng câu nào đúng trọng tâm thế nhỉ? Hạ Việt cạn lời, ngờ giao tiếp với “chính cách trở như một bức tường: “Đã bảo mà? Tóm là đừng thi, cũng đừng tỏ tình, bằng nhất định sẽ hối hận.”

 

“Hạ Việt” mím môi, gì. Nhìn vẻ mặt khó xử của , Hạ Việt thở dài. Chuyến xuyên quá đột ngột. Sớm thế xem tin tức, ghi nhớ mấy dãy trúng thưởng, ít nhất cũng cải thiện môi trường sống hiện tại.

 

Đang mải suy nghĩ, “Hạ Việt” đưa cho một miếng bánh kem: “Hay là ăn chút ?”

 

Suy nghĩ kéo về thực tại, Hạ Việt liếc nhận lấy, khách sáo xúc một thìa lớn cho miệng, nhận xét: “Cũng ngon đấy. Cái bánh mua hôm nay ngã thành một đống bét nhè .”

 

“Hạ Việt”: “...”

 

Bánh kem làm từ kem tươi nên ăn khá mượt, ngọt thanh, ngấy, chung là . Hạ Việt ăn tiếp tục: “Tối nay đây. Nếu gì bất ngờ thì cũng sẽ ở cùng luôn.”

 

“Hả?”

 

“Hạ Việt” ngờ . Khoan bàn đến phận còn rõ ràng của , dù chấp nhận là “chính nữa thì cũng thể như thế . Ở đây chỉ một chiếc giường, chẳng lẽ bắt ngủ đất ?

 

Càng nghĩ càng thấy , “Hạ Việt” phản kháng: “Ở đây chỉ một chiếc giường thôi, khách sạn ở .”

 

Hạ Việt ho khụ một tiếng, ngượng ngùng đáp: “Tiết kiệm đồng nào đồng nấy. Tôi còn với , năm sống t.h.ả.m lắm, nghèo xui xẻo.”

 

“Hạ Việt”: “...”

 

Ngừng vài giây, “Hạ Việt” nhỏ giọng hỏi: “Còn thể tệ đến mức nào nữa?”

 

Hạ Việt suy nghĩ cách dùng từ, quyết định thẳng trọng tâm: “Đơn giản là "lên bờ" thành công.”

 

“Hạ Việt” hiểu: “Thế chẳng ?”

 

Hạ Việt hừ lạnh một tiếng, bổ sung: “Sau đó là một đống chuyện rắc rối ập đến.”

 

“Hạ Việt” chớp mắt: “Ví dụ như?”

 

Hạ Việt l.i.ế.m vệt kem bên khóe miệng, liệt kê đơn giản: “Đi làm thì dẫm phân chó, ăn mì gói gói gia vị, cả công ty cô lập, lương thấp mà thể nghỉ việc, bánh sinh nhật thì một đứa trẻ con ngang qua đá cho một phát...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/song-lai-de-nuong-chieu-ban-than/chuong-2-hoa-ra-khong-phai-la-mo.html.]

“Dừng, dừng, dừng !”

 

“Hạ Việt” giơ tay hiệu, suýt nữa thì rơi nước mắt: “Tôi sống t.h.ả.m y hệt bây giờ ?”

 

Hạ Việt đau lòng gật đầu: “Còn t.h.ả.m hơn nhiều.”

 

“Hạ Việt” rũ mắt, chút nản lòng đống sách bàn. Từ khi bắt đầu ôn thi đến nay, chuyên tâm giảng, luyện đề, ghi chép kín cả trang giấy đến mức mép sách cũng sờn . Sắp đến kỳ đăng ký , chẳng lẽ từ bỏ ?

 

Nếu đối diện thật sự là chính , hiểu hành trình ôn thi vất vả thế nào? Sau một hồi đấu tranh nội tâm, “Hạ Việt” vẫn nỡ từ bỏ, tìm cớ thoái thác: “ đến nước , vẫn thử thi một .”

 

“...”

 

Hạ Việt tối sầm mặt mũi. Hóa nãy giờ mà chẳng lọt tai chữ nào.

 

Thôi bỏ . Hạ Việt định khuyên thêm nữa. Dù chuyện cần cũng , để “Hạ Việt” trẻ tuổi nếm mùi thất bại thì sẽ vĩnh viễn tin. Mắt Hạ Việt bắt đầu khô rát, cơn buồn ngủ ập đến. Sau một ngày làm việc kiệt sức, ngáp một cái, chẳng làm chuyên gia tâm lý nữa, trực tiếp cởi giày nhảy phóc lên giường.

 

Anh lệnh: “Ngủ , chuyện gì mai tính tiếp.”

 

Sáng hôm , đồng hồ báo thức vang lên đúng giờ.

 

Người giường khẽ cựa , mắt vẫn nhắm tịt, tay sờ soạng tìm đầu giường. Giây tiếp theo, ấn tắt chuông. Căn phòng thuê lập tức trở yên tĩnh.

 

Chân mày đang nhíu chặt của Hạ Việt giãn thì thấy một giọng hỏi: “Anh làm ?”

 

Hạ Việt: “...” Làm cái gì mà làm, giờ là kẻ thất nghiệp .

 

“Không .”

 

Ổ chăn ấm áp quá đỗi thoải mái, Hạ Việt rúc sâu trong, nhắm mắt lầm bầm: “Giờ còn công việc gì .”

 

“Hạ Việt” ngẩn gật đầu: “Ồ... học đây, ngủ tiếp .”

 

Hạ Việt đáp , nhanh chóng chìm giấc ngủ sâu. Anh ngủ một mạch cho đến khi tự tỉnh giấc.

 

Ánh nắng ngoài cửa sổ chan hòa, gian xung quanh yên tĩnh. Hạ Việt thẳng giường, lờ đờ trần nhà, chậm rãi suy nghĩ: Hóa là mơ. Mình thật sự xuyên về .

 

Tuy nhiên, cách thời gian giữa và “chính ” của phiên bản chỉ một năm. Không lúc nào sẽ kéo trở tương lai. Hạ Việt nhanh chóng rà soát những mốc thời gian thể đổi vận mệnh: ôn thi, tỏ tình, trúng tuyển, nhập chức.

Trang Thảo

 

Chuyện tỏ tình chắc chắn thất bại, cần lo. “Hạ Việt” trẻ tuổi vẫn khăng khăng thi. Nhiệm vụ hàng đầu của làm nản lòng hoặc thi rớt. Đây chính là lý do chủ yếu xuyên về đây.

Loading...