Sống Lại Để Nuông Chiều Bản Thân - Chương 10: Nếu không có ai yêu cậu, thì đã có tôi yêu cậu rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:28:28
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"Hạ Việt" cũng bước tới rửa mặt, đ.á.n.h răng, cầm bàn chải của hỏi: "Ở trường việc gì ?"

 

"Giảng viên hướng dẫn thông báo 9 giờ rưỡi sáng nay đến văn phòng để sửa luận văn." Hạ Việt vặn vòi nước, cúi đầu tạt nước lạnh lên mặt: " cần lo, tối qua sửa xong cho , chắc vấn đề gì."

 

Tối qua?

 

Nghĩa là khi làm chuyện đó xong, còn sửa luận văn cho ?

 

Hai việc liên quan , "Hạ Việt" nghĩ thế nào cũng ghép .

 

Cậu kinh ngạc đến mức nên lời, mắt tròn xoe, chỉ thốt một tiếng: "Hả?"

 

Hạ Việt vẫn thản nhiên, ung dung lấy khăn lau mặt, bình tĩnh : "Không cần cảm ơn ."

 

"Hạ Việt" vẫn còn nghi hoặc, kéo nhẹ áo hỏi tiếp: "Anh làm lúc nào thế?"

 

Hạ Việt ghé sát , thẳng mắt , nghiêm túc từng chữ: "Lúc làm xong ."

 

Dứt lời, Hạ Việt như đạt mục đích, nhếch môi dứt.

 

"Hạ Việt": "..."

 

“Tổng thể vấn đề gì lớn, những chỗ còn em cứ theo lời mà sửa .” Giảng viên hướng dẫn khép bản luận văn của Hạ Việt , đột nhiên chuyển chủ đề hỏi: “Chuyện tìm việc của em đến ?”

 

Hạ Việt đáp: “Em vẫn đang tìm ạ.”

 

Giảng viên gật đầu, quên thúc giục: “Phải đẩy nhanh tiến độ lên đấy nhé.”

 

Hạ Việt lịch sự đáp: “Vâng ạ.”

 

Bước khỏi văn phòng, đang định nhắn cho “Hạ Việt” trẻ tuổi một tin thì vặn chạm mặt Tạ Tịch đang ngang qua.

 

Hạ Việt vội vàng xin .

 

Tạ Tịch ngẩng đầu, thấy là thì giọng đầy ngạc nhiên: “Sao ở đây?”

 

Hạ Việt giơ bản luận văn trong tay cho xem, thở dài: “Bị gọi đến sửa luận văn.”

 

Tạ Tịch hiểu ý, liền mời: “Đi ăn cơm ? Chúng cùng .”

 

Hạ Việt lắc đầu: “Thôi, lát nữa còn về nhà.”

 

“...“ Tạ Tịch chằm chằm một lúc, khỏi cảm thán: “Hình như khác so với đây.”

 

Hạ Việt rũ mắt, mí mắt khẽ giật, vẻ tự nhiên: “Chắc là dạo mệt quá thôi.”

 

“Thế .” Tạ Tịch lẩm bẩm.

 

Im lặng một lúc, hỏi: “Chuyện hỏi dạo thế nào ? Ý định vẫn như ban đầu chứ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/song-lai-de-nuong-chieu-ban-than/chuong-10-neu-khong-co-ai-yeu-cau-thi-da-co-toi-yeu-cau-roi.html.]

Một câu hỏi đầu cuối. Nếu là “Hạ Việt” trẻ tuổi chắc chắn sẽ hiểu ám chỉ điều gì. Hạ Việt tương lai tự chuốc rắc rối, liền trả lời lấp lửng: “Cũng khó lắm.”

 

“...“

 

Hai cùng xuống thang máy. Vì ngược đường nên chào tạm biệt ngay cửa.

 

Trời gần trưa, nhiệt độ tăng cao hơn hẳn so với buổi sáng, ánh nắng chiếu xuống chói chang. Hạ Việt giơ tay che nắng, ánh mắt dừng bồn cỏ ba lá xanh mướt phía , cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

 

Đến khi định thần, tầm , phát hiện đang chằm chằm một lá cỏ bốn lá xinh xắn. Cỏ bốn lá là biểu tượng của may mắn, mà với cái thể chất xui xẻo của , Hạ Việt liền bước tới cẩn thận hái nó xuống, đặt lòng bàn tay.

 

Chợt nhận bên cạnh từ lúc nào, một gương mặt giống hệt đột ngột xuất hiện khiến Hạ Việt suýt nhảy dựng lên. Quả nhiên vẫn chút dọa .

 

“Sao tới đây?” Hạ Việt kinh ngạc hỏi.

 

“Hạ Việt” trẻ tuổi khựng vài giây, chút do dự: “Tôi tới tìm ... Thực cũng gì, chỉ là... bố nhắn tin, bảo gọi .”

 

Hạ Việt nhíu mày: “Có chuyện gì ?”

 

“Hạ Việt” lắc đầu: “Tôi .”

 

Dù bình thường liên lạc nhiều, nhưng Hạ Việt vẫn thấy yên tâm, sợ việc gấp nên lập tức bấm gọi .

 

Điện thoại kết nối, ông Hạ mắng xối xả: “Bố con trai lão Dương sát vách thi đỗ công chức , lương bổng đãi ngộ , còn là bát cơm sắt. Anh thể học theo một chút ?”

 

Quả nhiên, sự lo lắng của Hạ Việt là thừa thãi.

 

Anh hít sâu một , đưa lá cỏ bốn lá trong tay cho bản thể trẻ tuổi, bình tĩnh đáp: “Con việc làm .”

 

“Hạ Việt” trẻ tuổi cầm lấy lá cỏ bốn lá: “?”

 

Hạ Việt bây giờ luyện kỹ năng dối chớp mắt ? Bội phục thật sự.

 

Ông Hạ hỏi dồn: “Việc gì?”

 

“Việc bình thường thôi, đủ ăn qua ngày.” Hạ Việt đáp.

 

Ông Hạ tặc lưỡi chán ghét, lệnh: “Nghỉ việc ngay ! Không thi biên chế thì thi công chức. Cái tài khoản WeChat bố chuyển cho , xem ? Trên đó hướng dẫn chi tiết, thử thì đỗ?”

 

Vẫn là những lý lẽ y hệt năm xưa. Cái tài khoản đó, ngày lừa sạch tiền cũng chừng. Ngón tay Hạ Việt siết chặt: “Không nghỉ .”

 

Đầu dây bên , giọng ông Hạ trở nên kỳ quặc: “Sao biến thành cái dạng ? Hồi nhỏ rõ ràng lời, giao du với hạng ?”

 

Nghe đến câu , trong lòng Hạ Việt bùng lên một ngọn lửa vô danh. Không do tác động tâm lý , nhưng chỉ cần thấy giọng đó là cảm thấy vô cùng táo bạo.

 

Hạ Việt gằn giọng, còn nể nang: “Chẳng đều tại các ! Các bao giờ coi đó là vấn đề của , cũng chẳng bao giờ chịu ! Nếu còn gọi điện ép nữa, sẽ phát điên, sẽ mắc chứng phân liệt nhân cách cho các xem! Đến lúc đó ai cũng sẽ con trai các bố ép thành một thằng điên, bệnh viện tâm thần điều trị!”

 

Sau một tràng xối xả, Hạ Việt cúp máy. Anh thở hổn hển như thể đủ khí. Quát tháo cũng vô dụng, gì cũng chẳng ích gì. Anh tự nhủ từ nay sẽ bao giờ máy của họ nữa.

Trang Thảo

 

Ánh mắt dừng “Hạ Việt” trẻ tuổi. Thấy vẻ mặt lo lắng của , một góc nào đó trong lòng bỗng mềm . Hạ Việt giơ tay ôm lấy eo , tựa trán trán , khẽ chạm nhẹ lên môi đối phương.

 

“Đừng để tâm đến những lời đó, cho . Tôi mong vĩnh viễn cần , cũng vĩnh viễn nhớ những chuyện . Trong thế giới của , cứ chậm rãi mà lớn lên. Nếu ai yêu , thì yêu .”

 

Cách đó xa, Tạ Tịch đang đường , vô tình bắt gặp cảnh , đôi mày khẽ nhếch lên đầy kinh ngạc.

Loading...