Sóng biển nuốt chửng mọi lời tỏ tình - 03.

Cập nhật lúc: 2024-11-15 07:48:11
Lượt xem: 2,115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà kể rằng nhiều lần giữa đêm, Hạ Linh gặp ác mộng, bất chấp mọi thứ lao vào phòng của Giang Văn Cảnh.

 

Tôi không hiểu:

 

"Hạ Linh cái gì cũng sợ, vậy tại sao Giang Văn Cảnh lại đưa cô ta ra nước ngoài?"

 

"Bởi vì khi ấy, phu nhân chuẩn bị kết hôn vào nhà họ Giang mà!"

 

Hiểu rồi.

 

Một núi không thể có hai hổ.

 

Giang Văn Cảnh nửa thời gian đều bay khắp thế giới, chắc chắn là sợ tôi bắt nạt cô gái nhỏ, nên mới tìm cách đưa cô ta đi.

 

Nghĩ lại, anh đúng là bảo vệ kỹ càng quá!

 

9

 

Giang Văn Cảnh họp video trong thư phòng suốt hai giờ đồng hồ.

 

Vừa bước lên tầng hai, Hạ Linh lập tức chạy tới, ôm lấy cánh tay anh:

 

"Chú nhỏ, vừa rồi cháu định cắt dưa lưới cho chú, nhưng không cẩn thận làm đứt tay."

 

Giọng cô gái nhỏ rên rỉ vì đau, lập tức chặn bước chân Giang Văn Cảnh đang định về phòng.

 

"Cháu tự cầm d.a.o cắt à?"

 

Hạ Linh bĩu môi, làm ra vẻ oan ức:

 

"Ba năm không về, người giúp việc trong nhà chẳng thèm nghe lời nữa.

 

"Cháu bảo bà Vương mang nước rửa chân cho cháu, mà bà cứ thoái thác, nói phải phục vụ phu nhân."

 

Trong lời nói, ngấm ngầm tố cáo tôi ngược đãi và chơi xấu cô ta.

 

Giang Văn Cảnh khựng lại một chút, tự tay lấy băng cá nhân, cẩn thận dán lên vết thương cho cô ta.

 

Tim tôi lạnh đi, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự giễu.

 

Có vẻ như, kịch bản này thực sự không thể thay đổi.

 

Những chuyện như thế này, chắc chắn sẽ còn xảy ra ngày một nhiều hơn.

 

Bình thường, Giang Văn Cảnh đối xử với tôi rất tốt, nhưng chỉ cần cô gái nhỏ yêu quý trở về, anh liền chẳng để tâm đến điều gì khác.

 

Ban đầu, tôi còn định cố gắng cứu vãn cuộc hôn nhân này.

 

Nhưng bây giờ, có lẽ không cần thiết nữa.

 

10

 

Tôi nằm nghiêng về một bên giường, để khoảng trống lớn ở giữa.

 

Giang Văn Cảnh nằm xuống bên cạnh, hỏi:

 

"Hạ Linh nói người giúp việc trong nhà không nghe lời, có thật không?"

 

Người này mù hay điếc vậy?

 

Hạ Linh chỉ huy cả nhà mang hành lý lên xuống, thậm chí còn tìm cả máy ủi phá vườn hoa của tôi.

 

Như vậy mà còn nói là không nghe lời? Cô ta muốn leo lên trời chắc?

 

Tôi lười đáp.

 

Thấy tôi mãi im lặng, Giang Văn Cảnh ghé sát lại, mạnh mẽ xoay người tôi lại, ép tôi đối diện với anh.

 

"Em buồn vì hoa hồng bị phá đúng không?

 

"Anh đã bảo thư ký liên hệ với người làm vườn mà mẹ em khi còn sống yêu thích nhất, nhất định sẽ tìm được những bông hoa đẹp nhất cho em."

 

"Vô ích thôi. Cô gái nhỏ của anh bị dị ứng phấn hoa, có trồng thêm cũng chỉ là phí công."

 

"Ngữ Hi, đừng hiểu lầm. Hạ Linh hơi bướng bỉnh một chút, nhưng bác sĩ gia đình nói cô ấy không bị dị ứng gì cả."

 

Nhìn đi, anh rõ ràng biết tất cả, nhưng lại không nỡ trách mắng cô ta.

 

Vậy nên, hoa của tôi c.h.ế.t một cách vô ích đúng không?

 

Trong lòng tôi càng thêm tức giận.

 

Giang Văn Cảnh vươn tay, định kéo tôi vào lòng.

 

"Buông ra."

 

"Chúng ta đã nói rồi, có vấn đề gì thì giải quyết ngay trong đêm."

 

Giang Văn Cảnh năm nay 28 tuổi, nhưng đã gánh vác trách nhiệm từ rất sớm, vực dậy nhà họ Giang đang trên bờ phá sản, giúp gia tộc có chỗ đứng ở thành phố A.

 

Giỏi giải quyết vấn đề là đặc điểm của một người mạnh mẽ.

 

Ba năm qua, anh bảo vệ tôi rất tốt.

 

Đến mức tôi gần như quên mất, thời thơ ấu, tôi giống như cô bé trong hộp nhạc, mãi bị giam cầm trong chiếc hộp gỗ tối tăm.

 

Lúc tôi khoảng bảy, tám tuổi, mẹ mang thai đứa con thứ hai.

 

Cha ngoại tình, đưa dì nhỏ về nhà.

 

Trong lúc giằng co, mẹ trượt chân ngã xuống cầu thang, sinh non mất m.á.u nhiều, cuối cùng cả mẹ và đứa trẻ đều không qua khỏi.

 

Dì nhỏ sinh ra một đứa con trai, đường hoàng bước vào nhà, chiếm hết tình yêu của cha.

 

Từ ngày đó, thế giới của tôi chỉ còn ánh sáng le lói từ khe cửa.

 

Giang Văn Cảnh biết những chuyện này.

 

Không lâu sau khi kết hôn, anh yêu cầu cha tôi chia một nửa cổ phần cho tôi, nếu không sẽ dừng hợp tác.

 

Anh đối xử với tôi rất tốt, mỗi dịp lễ tết đều không ép tôi phải quay về nhà họ Thái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/song-bien-nuot-chung-moi-loi-to-tinh/03.html.]

Nhưng người đàn ông hoàn hảo như vậy, cuối cùng vẫn phải trượt khỏi tay tôi.

 

11

 

Trong khoảnh khắc tôi mất hồn, một nụ hôn nóng bỏng đậu lên cổ tôi, dây dưa không dứt.

 

Tôi vùng vẫy muốn thoát ra.

 

Nhưng anh không có ý định buông tha tôi, một tay giữ chặt hai cổ tay tôi ép lên đầu giường, tay kia kéo xuống chiếc váy ngủ lụa của tôi.

 

Tôi nghĩ đến đứa bé trong bụng, lớn tiếng quát:

 

"Buông ra!"

 

Có lẽ do đã làm người đứng trên cao quá lâu, rất ít ai dám chống đối Giang Văn Cảnh.

 

Anh nắm lấy cằm tôi, mạnh mẽ hôn xuống:

 

"Thái Ngữ Hi, đây là nghĩa vụ vợ chồng."

 

Tôi như bị lột sạch quần áo trước mặt mọi người, cảm giác nhục nhã và phẫn nộ dâng trào.

 

Tôi vung tay tát anh một cái, ánh mắt căm hận nhìn chằm chằm vào anh.

 

Gương mặt anh vẫn điềm tĩnh như thường:

 

"Ngữ Hi, em có gì bất mãn với anh sao?

 

"Anh biết hoa hồng là do mẹ vợ để lại cho em, nhưng anh đã dạy dỗ Hạ Linh rồi."

 

Một vài lời trách mắng nhẹ nhàng cũng gọi là "dạy dỗ"?

 

Sự lạnh lùng trên gương mặt tôi không giảm bớt:

 

"Ngày cưới, anh vắng mặt; sinh nhật thứ hai sau khi cưới, anh cũng không ở đây.

 

"Em muốn hỏi, lúc đó anh ở đâu?"

 

Giang Văn Cảnh khó khăn mở lời:

 

"Sau khi anh Hạ qua đời, tâm trạng Hạ Linh thất thường.

 

"Bác sĩ nói cô ấy có dấu hiệu trầm cảm, nên anh đã đưa cô ấy sang Mỹ điều trị.

 

"Hai lần đó, cô ấy tự cứa cổ tay, nhất quyết đòi gặp anh, nếu không sẽ không chịu hợp tác điều trị."

 

Quả nhiên là như vậy.

 

Dù lý do là gì, anh vẫn chọn rời bỏ tôi để chạy đến bên người khác.

 

Tôi rời khỏi chăn, mặc quần áo, định rời đi.

 

Giang Văn Cảnh lập tức giữ chặt lấy tôi.

 

Dưới ánh đèn vàng cam, đường nét khuôn mặt anh rõ ràng, sâu sắc và cuốn hút.

 

"Đêm khuya rồi, em muốn đi đâu?"

 

Mắt tôi cay xè, khóe mi mắt dường như ẩm ướt.

 

"Biệt viện Vọng Bắc."

 

12

 

Cửa vừa mở ra.

 

Hạ Linh xuất hiện trong chiếc váy ngủ dây màu hồng nhạt.

 

Cơ thể thiếu nữ tràn đầy sức sống, mảnh mai nhưng không kém phần quyến rũ.

 

"Chú nhỏ, cháu lại mơ thấy ba rồi. Trên người ông ấy bị đ.â.m mấy chục nhát dao, toàn thân đều là máu."

 

Cô ta khóc đến nỗi đôi vai run rẩy, trông thật đáng thương.

 

Thấy tôi đứng ở cửa, Hạ Linh mím chặt môi:

 

"Thím nhỏ, trước đây mỗi lần cháu gặp ác mộng, đều là chú nhỏ an ủi cháu.

 

"Tối nay, thím có thể ngủ ở phòng khách được không?"

 

"Xin cứ tự nhiên."

 

Tôi cười lạnh một tiếng, xoay người đi xuống lầu.

 

Giang Văn Cảnh vừa định đuổi theo tôi, nhưng Hạ Linh giữ lấy ống tay áo của anh:

 

"Chú nhỏ, bên ngoài đang mưa to, chú định đi đâu?"

 

Tôi bước đi rất nhanh.

 

Thoáng thấy Hạ Linh áo xộc xệch, Giang Văn Cảnh dường như đang cố kìm nén cơn giận.

 

"Mặc lại quần áo cho tử tế, tôi sẽ gọi bác sĩ tâm lý đến."

 

Nhưng cơ hội tốt như vậy, người có tâm sao chịu bỏ qua.

 

Hạ Linh ôm chặt lấy cánh tay của Giang Văn Cảnh, cố tình áp bộ n.g.ự.c mềm mại như trái đào của mình vào người anh.

 

Ánh mắt tôi như muốn bốc lửa, lạnh lùng hừ một tiếng, rồi mạnh tay đóng sập cửa lại.

 

Chỉ còn Giang Văn Cảnh đứng tại chỗ với gương mặt khó coi.

 

13

 

Biệt viện Vọng Bắc là hồi môn mà cha để lại cho tôi.

 

Vì căn nhà 500 mét vuông này, dì nhỏ đã không biết nói bao nhiêu lời chua cay.

 

Công bằng mà nói, khi mẹ còn sống, cha rất yêu thương tôi.

 

Nhưng bản chất tệ hại của đàn ông, đã định sẵn rằng họ không bao giờ từ bỏ việc chạy theo những điều mới lạ.

 

 

Loading...