Cố Sơn Miên chẳng thèm đáp lời. Y đưa tay lên, định bụng kéo tai Thẩm Kiến Xuyên cho bõ ghét — Chiêu Nguyên nhà y quả thật là "trưởng thành" ngoài sức tưởng tượng . Thế nhưng, bàn tay nhanh chóng bắt lấy và ấn chặt xuống gối. Nụ hôn của Thẩm Kiến Xuyên một nữa phủ xuống, mãnh liệt và sâu đậm hơn cả lúc .
Sống lưng đang căng cứng của Cố Sơn Miên từng tấc, từng tấc một mềm nhũn , tựa như rút bộ xương cốt. Y liệt sập, ngước lên màn trướng tối đen chẳng thấy rõ vật gì, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, bên tai chỉ còn thấy tiếng tim đập dồn dập như đ.á.n.h trống trận. Chính y lúc cũng chẳng thể phân định nổi, nhịp tim là do dọa cho khiếp vía, là do nam nhân phía dày vò đến mức .
Mãi đến khi nụ hôn một nữa nồng nàn rơi xuống, y mới thực sự bừng tỉnh.
AN
Lần , sẽ chẳng còn một ai thể quấy rầy họ nữa.
Đêm thực sự tĩnh lặng hẳn, tĩnh đến mức những tiếng sột soạt của y phục ma sát trở nên rõ rệt vô cùng, tĩnh đến mức những thở dồn dập đang cố kìm nén trong bóng tối dường như cũng đang giao triền, quấn quýt lấy rời. Thế nhưng, Cố Sơn Miên dần dần chẳng còn thấy những âm thanh nữa.
Cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa từ vòng eo, chua xót tê rần, men theo xương sống lưng mà bò ngược lên . Nó bò qua bả vai, lướt qua gáy, để cuối cùng chui tọt trong đại não, đem tất cả suy nghĩ của y nhào nặn thành một đoàn hồ nhão ấm áp và mờ mịt.
Y theo bản năng siết chặt lấy eo Thẩm Kiến Xuyên, nhưng cơn tê mỏi vẫn chẳng chịu buông tha cho . Sóng xô sóng , từng đợt, từng đợt một dày đặc gặm nhấm tận xương tủy y, tựa như vô những chú sâu nhỏ đang khẽ khàng c.ắ.n rứt.
Tê rần và ngứa ngáy, như thể thứ gì đó đang gãi nhẹ tận sâu trong xương cốt, khiến cả y nhũn , khiến từ sâu trong cổ họng bật vài tiếng kêu rên chẳng thể nào kìm nén nổi. Những thanh âm rơi tai y giữa đêm tối tịch mịch rõ ràng đến mức đáng sợ, khiến vành tai y nóng bừng lên vì thẹn.
Y né tránh, nhưng vòng eo khóa chặt, chẳng thể nào trốn thoát.
Y nhẫn nhịn, nhưng cảm giác tê dại càng lúc càng nồng đượm, nồng đến mức mắt y thỉnh thoảng lóe lên những trắng xóa m.ô.n.g lung.
Trong cơn hoảng hốt , y bỗng nhiên nhớ những năm tháng xưa cũ.
Khi đó là y che chở , chiều chuộng , ngay cả ở giường cũng cách ôn nhu vì sợ sẽ làm đau. Y từng nghĩ tới sẽ một ngày, chính như thế .
Càng thể ngờ tới, hóa khi đối đãi như , là một phen tư vị chấn động tâm can đến thế.
Khi cơn tê dại leo lên đến đỉnh điểm, mắt y nổ tung một mảnh bạch quang chói lòa, chẳng còn nghĩ ngợi bất cứ điều gì nữa. Y chỉ kịp theo bản năng nâng tay lên, ôm siết lấy cổ Thẩm Kiến Xuyên, kéo mạnh đối diện áp sát lồng n.g.ự.c .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/son-mien-kien-xuyen/chuong-89.html.]
Chính khoảnh khắc , y bỗng nhiên nhận một điều.
Chẳng hề khó chịu như y vẫn tưởng.
Thậm chí y còn chút chìm đắm, thích cảm giác hôn như thế , thích một Thẩm Kiến Xuyên khác biệt với những gì y từng ghi tạc trong ký ức.
Trong lúc hình giao thoa, đôi khuyên tai lưu tô bắt đầu đung đưa ngớt.
Từng nhịp, từng nhịp một, sợi chỉ bạc lướt qua bên gáy đẫm mồ hôi của y, quét qua cánh tay rắn rỏi của Thẩm Kiến Xuyên, lướt qua lồng n.g.ự.c đang dán chặt của cả hai. Chút lạnh lẽo mỏng manh đan xen cùng nóng hừng hực của da thịt, tựa như lời chú giải dịu dàng nhất cho đêm dài đằng đẵng .
Y chợt nghĩ, nếu là sáu năm về , dù mơ y cũng chẳng thể hình dung nổi sẽ một ngày như hôm nay.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chẳng lên từ bao giờ, bàng bạc trải khắp nhân gian. Thế nhưng, ánh trăng chẳng thể len lỏi sâu trong màn trướng, chẳng thể soi tỏ hai bóng hình đang quấn quýt lấy rời. Chỉ duy nhất một góc màn khẽ lay động, để lọt một tia sáng nhạt nhòa, soi sáng đôi khuyên tai đang dập dềnh, soi sáng bờ lưng đẫm mồ hôi, và cả những ngón tay đang đan chặt giữa đêm trường.
Chẳng bao lâu trôi qua, đôi khuyên tai lưu tô đung đưa nãy giờ cuối cùng cũng dần lắng xuống.
Thẩm Kiến Xuyên phủ phục y, thở nóng bỏng vẫn còn vương vấn nơi hõm cổ. Bàn tay Cố Sơn Miên luồn qua mái tóc đẫm mồ hôi của , nhẹ nhàng vuốt ve từng chút, từng chút một, tựa như một sự trấn an đầy dịu dàng cơn sóng dữ.
— "Chiêu Nguyên." – Cố Sơn Miên lên tiếng, giọng y vẫn còn vương chút thở gấp gáp.
— "Ừ?"
— "Ngươi lúc nãy..." – Y dừng một chút, ý khóe môi tan bóng tối chẳng thể rõ, nhưng thanh âm thốt tràn đầy sự dung túng và cả nỗi vui mừng khôn xiết: — "Thật sự lợi hại."
Thẩm Kiến Xuyên đáp lời, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay, ôm lấy y khăng khít hơn nữa, như đem nam nhân khảm sâu lồng n.g.ự.c .
Ánh trăng ngoài sáng thêm vài phần, lặng lẽ bò lên mặt màn giường, dường như cũng chẳng nỡ bỏ lỡ một gian phòng đầy rẫy sự lưu luyến và tình nồng .