Sơn Miên Kiến Xuyên - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-29 22:49:47
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Uống đến mức say khướt chẳng trời trăng, uống đến lúc vạn sự chẳng cần quản, vạn vật chẳng buồn lo.

Hoài Thành quy mô vốn chẳng kém gì Đình Châu, từ thành Nam đến thành Bắc cũng mất tròn một ngày một đêm. Nơi còn là "Hoa thành" nức tiếng, Tần lâu Sở quán, tửu lâu nhạc phường cứ mười bước thấy một tòa. Muốn tìm một nơi mua say, quả thực dễ như trở bàn tay.

Hắn yêu rượu, tửu lượng cực , nhưng duy chỉ tửu phẩm là tệ đến mức cực đoan. Hễ say nổi cơn điên.

Tạ Đình Châu: Hắn uống đến bảy phần say, thấy hoa khôi đang ôm tỳ bà ca hát, bỗng dưng phắt dậy cướp lấy cây đàn, nhảy phốc lên xà nhà xổm suốt một đêm để gảy khúc 《Tang Môn Điệu》. Tiếng đàn ai oán khiến khách khứa sợ mất mật, chạy trốn sạch sành sanh chẳng kịp tính tiền. Cuối cùng, tú bà lóc cầu xin xuống, còn tỉnh bơ phán một câu: "Tiếng tỳ bà sặc mùi máu, các thấy ?"

Trên đường phố: Có say quỵt bên bệ sư t.ử đá, ôm chặt lấy chân sư t.ử mà nhận làm "đại ca". Hắn thút thít: "Đại ca, giang hồ bẩn quá, là hai cùng biển làm Long Vương ?". Thậm chí, còn ép bán rong ngang qua mua một vò rượu dâng cho "đại ca" . Khi Đậu Nành đến đón, đang gục lưng sư t.ử mà ngủ gật, miệng vẫn lầm bầm: "Đại ca, lông của đ.â.m đấy..."

Nơi biên cảnh: Một khác, say quá hóa liều, leo thẳng lên thành lâu, dùng mực hòa rượu một bài 《Thảo Tú Sơn Lâu Hịch Văn》 kín mặt tường, còn hiên ngang ký tên thật. Kết quả, binh lính thủ thành tưởng là phản tặc, bao vây suốt một đêm. Cuối cùng, Thính Vũ Các vận dụng quan hệ mới "vớt" . Từ đó, cửa thành vĩnh viễn lưu vết rượu cùng những nét chữ loang lổ.

Chính vì lẽ đó, Thinh Vũ Các đặc biệt vì mà định thêm một điều quy huấn: Trong lúc làm nhiệm vụ, nghiêm cấm uống rượu. Kẻ nào dám uống cùng Cố Sơn Miên, tội tăng một bậc. 

Thế nhưng lúc , Cố Sơn Miên tìm đến một hoa lâu bên hồ, chọn nhã tọa sát cửa sổ. Hắn gọi một đĩa đậu phộng rang muối, kèm theo một vò rượu mạnh nhất tên "Ba Bước Gục".

AN

Trên phố đồn rằng, kẻ nào uống cạn một vò "Ba Bước Gục" mà ngã, đó sẽ hoa khôi lộng lẫy nhất lầu đích tiếp đón.

Lời đồn chẳng những làm sợ, ngược còn khơi dậy vài phần hứng thú ngông cuồng.

Hắn lười biếng rời khỏi nhã gian, chuẩn nghênh chiến với vò rượu mạnh mang danh "Ba Bước Gục". Loại rượu liệt như lửa thiêu cuống họng, thường chỉ nhấp nửa chén đổ gục, mà Cố Sơn Miên hiên ngang vung tay nâng chén, ngửa đầu uống cạn sạch sành sanh. Rượu trôi qua cổ họng nóng bỏng như thiêu như đốt, chỉ trong chớp mắt, men say cuồn cuộn xông thẳng lên đại não.

Khách làng chơi xung quanh thấy cảnh tượng đó liền phấn khích vây quanh. Có kẻ đập bàn trêu chọc: — "Công tử! Nếu ba bước mà ngài ngã, tối nay hoa khôi nương t.ử chắc chắn tự tay hầu rượu ngài !"

Tiếng rộ lên như sấm dậy, kẻ gào to cổ vũ: — "Công t.ử cho vững nhé, đừng để phụ lòng mỹ danh của hoa khôi nương t.ử đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/son-mien-kien-xuyen/chuong-8.html.]

Cố Sơn Miên đôi mắt bắt đầu lờ đờ vì men rượu, nhưng ý vẫn tản mạn môi. Hắn giương giọng đáp trả: — "Chư vị cứ cho kỹ, cho các xem! Tối nay, nhất định để nàng tự tay rót rượu cho ."

Dứt lời, bắt đầu nhấc chân.

Bước thứ nhất: Dáng điệu nhẹ bẫng như bay.

Bước thứ hai: Bước chân bắt đầu phù phiếm, hình lung lay sắp đổ.

Bước thứ ba: Ngay khoảnh khắc bàn chân định hạ xuống, hai đầu gối chợt nhũn như bún, mắt tối sầm .

Rốt cuộc, cái hình "tửu tiên" chống đỡ nổi nữa, thẳng tắp như khúc gỗ ngã rạp xuống đất.

Giây phút , tiếng vang rền cả sảnh đường, át cả tiếng nhạc, chấn động cả mây xanh.

Cố Sơn Miên khi say dễ đ.á.n.h mất sự chừng mực, tính tình trở nên quái đản, làm càn làm bậy. Tuy thần trí rơi cõi mê mộng, nhưng bản tính ngông cuồng trong xương tủy vẫn chẳng hề khống chế.

Hắn vốn sở hữu một diện mạo cực kỳ xuất chúng, dung sắc thanh diễm thoát tục, nay thêm vài phần men say càng trở nên mê hoặc lòng . Giờ phút , hình mềm nhũn ngã quỵ sàn, ngay lập tức thu hút những ánh mắt khao khát đầy tạp niệm của đám đồ lưu manh.

Một gã đại hán thô kệch tiến gần xổm xuống. Ánh mắt gã dính nhớp như sền sệt những d.ụ.c vọng đê tiện, dừng gương mặt . Bàn tay thô ráp chút kiêng nể mà mơn trớn đôi gò má tinh tế của Cố Sơn Miên, giọng điệu ngả ngớn đầy ý đồ xa: — "Vị công t.ử say khướt đến nông nỗi , là... theo về phòng nghỉ ngơi một chút nhé?"

"Ân..."

Cố Sơn Miên khẽ nâng mắt gã. Men rượu nhuộm đỏ đôi gò má, đuôi mắt lan tỏa một vệt đà hồng thâm thúy, qua trông dịu ngoan và vô hại vô cùng.

Gã đại hán thấy cảnh tượng đó thì sắc d.ụ.c xông lên não, nhịn nữa mà cúi thấp sát rạt, thậm chí còn hôn xuống.

lúc , đuôi mắt Cố Sơn Miên khẽ nhướng lên, ẩn vẻ say khướt là một tia lãnh lệ sắc lẹm. Ngón tay thon dài của đột ngột vươn , chuẩn xác bóp chặt lấy cằm gã đại hán. Gã vẫn tưởng vị lang quân tuấn mỹ đang chủ động đón ý hùa, d.ụ.c hỏa trong mắt càng cháy mãnh liệt. Thế nhưng, gã còn kịp phản ứng thì lòng bàn tay của Cố Sơn Miên đột ngột phát lực.

Loading...