Sơn Miên Kiến Xuyên - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-04-30 11:18:01
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mưa đại mạc cuồng loạn như nhấn chìm tất cả, nhưng trong khoảnh khắc , tiếng lòng tan nát của Cố Sơn Miên còn chói tai hơn cả tiếng sấm rền.
Hắn đó, giữa màn mưa trắng xóa, đàn ông mà dốc hết tâm can để bảo vệ, để nhận chỉ là một bức tường băng giá thể xuyên thủng. Câu "Ngươi từng tin ?" nghẹn nơi cuống họng, đắng ngắt. Hắn tự giễu chính , rõ ràng lòng lạnh thấu, rõ ràng nếm trải đủ loại nan kham, mà đôi tay vẫn nỡ buông vạt áo ướt sũng của đối phương.
***
Ký ức đột ngột kéo ngược về Đình Châu của hai năm về .
Cái nóng tháng Sáu ở Đình Châu như thiêu đốt lòng . Tiếng ve kêu râm ran đến nhức óc, lá cây héo rũ vì mất nước, gian đặc quánh nóng khiến bất cứ ai cũng trở nên nóng nảy, ngoại trừ bóng dáng thanh tĩnh trong học đường .
Cố Sơn Miên hồi tưởng quyết định năm đó. Thấy Thẩm Kiến Xuyên tuổi còn trẻ mà chịu cảnh đời sương gió, đành lòng để đôi bàn tay làm việc nặng nhọc. Hắn tỉ mỉ sắp xếp, đưa Thẩm Kiến Xuyên cùng Tiểu Mãn học đường, hy vọng con chữ thể mở cho một tương lai tươi sáng hơn, thoát khỏi kiếp đòi.
học đường tuy nam nữ phân tịch, chung quy vẫn cùng một mái hiên.
Thẩm Kiến Xuyên khi thanh tú lạ thường, mặt mày cương trực nhưng ẩn chứa nét thư sinh lôi cuốn. Hắn học một mười, bài vở lúc nào cũng mỹ nhất. Chính vì thế, mỗi giờ nghỉ, quanh luôn là những tà áo lụa của các nữ sinh. Bọn họ đỏ mặt ngượng ngùng, vây quanh nhờ giảng giải bài vở.
Cố Sơn Miên nhớ những ghé thăm, chỉ thể từ xa bóng dáng Thẩm Kiến Xuyên đám đông vây kín. Bao nhiêu lời định , bao nhiêu sự quan tâm định trao , cuối cùng đều nghẹn , một chữ cũng thốt .
Hôm nay, trời nóng đến mức cũng cho tan học sớm.
Trong giảng đường vắng lặng, Thẩm Kiến Xuyên lặng lẽ ở . Hắn vội vã tránh nóng như những khác. Đôi tay thon dài tỉ mỉ sắp xếp từng chiếc sập , lau những vết mực loang lổ cánh cửa gỗ. Ánh nắng gắt gỏng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên bờ vai gầy nhưng vững chãi của , tạo nên một bức tranh tĩnh mịch đến nao lòng.
Cố Sơn Miên ngoài hành lang, bóng lưng , cơn giận dữ và uất ức từ thực tại ở ngôi miếu nát dường như hòa lẫn với nỗi cô đơn của hai năm .
Hắn tự hỏi, rốt cuộc là từ bao giờ, tự nguyện bước cái lồng mang tên "Thẩm Kiến Xuyên" ? Là từ khi thấy chăm chỉ sách ánh đèn dầu, là từ khi nhận đằng vẻ lãnh đạm là một linh hồn còn vụn vỡ hơn cả chính ?
Quay với thực tại giữa cơn mưa tầm tã ở Sử Ninh, Cố Sơn Miên Thẩm Kiến Xuyên đang mặt, khàn giọng : — "Chiêu Nguyên... hai năm ở Đình Châu, thấy ngươi vây quanh, nghĩ chỉ cần ngươi sống , xa một chút cũng ."
Hắn tiến lên một bước, nước mưa chảy khóe môi đắng chát: — " giờ đây phát hiện sai . Ngươi căn bản cần sự bảo bọc của , ngươi chỉ cần sự thanh cao của chính . Vậy còn ? Ta rốt cuộc là gì trong mắt ngươi? Là một thiếu các chủ tùy hứng, là một kẻ qua đường tình nguyện dâng mạng cho ngươi chà đạp?"
AN
Thẩm Kiến Xuyên đang lau vết thương cho đồng đội, bàn tay bỗng run lên bần bật. Những ký ức ở Đình Châu, những ngày tháng yên bình hiếm hoi , hóa Cố Sơn Miên vẫn luôn ở góc tối dõi theo . Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt va chạm với đôi mắt đỏ hoe của Cố Sơn Miên, giữa tiếng mưa gào thét, dường như thấy tiếng lòng đang nứt vỡ.
Dưới cái nắng gắt như đổ lửa của Đình Châu năm , hình ảnh Thẩm Kiến Xuyên phong trần, đầy m.á.u của hiện tại dường như chồng lấp lên bóng dáng thiếu niên đơn bạc trong bộ thanh sam đẫm mồ hôi ngày cũ.
"Chiêu Nguyên!"
Tiếng gọi trong trẻo xuyên qua gian tĩnh mịch của học đường, đ.á.n.h tan cả cái nóng oi nồng. Thẩm Kiến Xuyên khi đầu , bắt gặp Cố Sơn Miên đang bóng cây râm mát. Thiếu các chủ khi đó những tính toán trầm luân, những vết sẹo của "khổ nhục kế", chỉ nụ rạng rỡ như gom hết ánh nắng đôi mắt cong cong.
Thẩm Kiến Xuyên vội vã buông chiếc khăn lau, bưng bồn gỗ chạy , mồ hôi trán còn kịp thấm nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui thuần khiết: — "Cảnh An, ngươi tới đây?"
Cố Sơn Miên hất cằm đầy đắc ý, vẻ mặt như một đứa trẻ tìm kho báu, ôm khư khư vật lạ trong lòng: — "Ngươi xem mang cái gì tới !"
Đó là đầu tiên Thẩm Kiến Xuyên thấy một quả dưa hấu. Giữa cái nóng như thiêu như đốt, màu xanh thẫm với những vân sọc của quả dưa trông mát mắt lạ kỳ. Nghe Cố Sơn Miên hào hứng giới thiệu về thứ trái cây phương xa ngọt lịm, Thẩm Kiến Xuyên nhịn mà mỉm theo.
Hắn Cố Sơn Miên kéo tuột phòng bếp nhỏ của học đường. "Phập" một tiếng, lưỡi d.a.o sắc bén bổ đôi quả dưa, để lộ lớp ruột đỏ mọng, mọng nước tỏa hương thơm thanh mát. Cố Sơn Miên đưa cho một nửa, kèm theo chiếc muỗng nhỏ, đôi mắt lấp lánh mong chờ: — "Nếm thử xem, ướp lạnh trong giếng nhà cả buổi sáng đấy."
Vị ngọt thanh lịm tan đầu lưỡi, xua tan cái nóng và sự mệt mỏi của những giờ học bài khô khan. Lúc đó, Thẩm Kiến Xuyên nghĩ, hóa cuộc đời cũng thể ngọt ngào đến thế. Hóa , giữa những con chữ thánh hiền khô khốc, vẫn một "Cảnh An" luôn mang đến cho những điều bất ngờ giản đơn nhưng ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/son-mien-kien-xuyen/chuong-38.html.]
***
Quay ngôi miếu đổ nát giữa màn mưa Sử Ninh.
Thẩm Kiến Xuyên đôi bàn tay đang run rẩy vì vết thương, Cố Sơn Miên mắt — nhắc chuyện cũ với giọng điệu đau đớn. Vị ngọt của miếng dưa hấu năm nào như tan biến, chỉ còn vị đắng của m.á.u và nước mưa.
— "Cảnh An..." — Thẩm Kiến Xuyên khàn giọng gọi, là gọi tên tự cũ của , mang theo sự thống khổ khôn cùng — "Chính vì miếng dưa hấu quá ngọt, chính vì những ngày ở Đình Châu quá yên bình... nên mới sợ. Ta sợ nếu lún quá sâu ấm của ngươi, đến khi sự thật phơi bày, sẽ còn đủ can đảm để rút kiếm nữa."
Hắn nhắm mắt , nước mưa chảy khóe miệng đắng chát: — "Ngươi hỏi tin ngươi ? Ta tin Cảnh An của Đình Châu năm . dám tin Thiếu các chủ của Thính Vũ Các bây giờ. Ngươi bảo làm đây?"
Cố Sơn Miên sững sờ, hóa sự xa cách của Thẩm Kiến Xuyên là vì khinh thường, mà là vì... sợ hãi. Hắn sợ chính trái tim lay động từ lâu.
Mưa vẫn rơi dứt, như xóa nhòa ranh giới giữa quá khứ ngọt ngào và thực tại tàn khốc. Cố Sơn Miên tiến lên, bất chấp tất cả mà ôm lấy bờ vai đang run rẩy của Thẩm Kiến Xuyên, gằn từng chữ: — "Vậy thì đừng coi là Thiếu các chủ nữa. Thẩm Chiêu Nguyên, nợ của ngươi, cùng ngươi trả. Thù của ngươi, cùng ngươi báo. Nếu Thính Vũ Các thực sự liên quan, sẽ cùng ngươi san phẳng nó. Ngươi... dám đ.á.n.h cược với một ?"
Tiếng đùa của Tiểu Mãn và tiếng trầm trồ của trong căn phòng lộng gió năm như vẫn còn văng vẳng bên tai, đối lập với tiếng mưa gào thét bên ngoài ngôi miếu đổ nát .
Ký ức về cái chạm tay nhẹ nhàng của Thẩm Kiến Xuyên khi lau hạt dưa bên khóe miệng Cố Sơn Miên, cùng ánh mắt thâm trầm chịu dời lúc đó, là minh chứng cho một đoạn tình cảm vốn dĩ nảy mầm từ trong sự thuần khiết nhất. Khi , Cố Sơn Miên còn ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần , bí mật về Thính Vũ Các sẽ vĩnh viễn trong bóng tối, thể làm vẩn đục mối quan hệ của cả hai.
giấy gói lửa, và sự thật thì luôn mang theo gai nhọn.
***
Giữa màn mưa Sử Ninh lạnh lẽo, Cố Sơn Miên vẫn đang ôm chặt lấy bờ vai run rẩy của Thẩm Kiến Xuyên. Hắn cảm nhận lớp áo ướt đẫm và nóng hầm hập phả từ vết thương đang viêm tấy của đối phương.
Thẩm Kiến Xuyên câu hỏi "Có dám đ.á.n.h cược ?" của Cố Sơn Miên, cơ thể vốn đang cứng đờ bỗng chốc sụp xuống, đầu gục lên vai Cố Sơn Miên, thở đứt quãng:
— "Cảnh An... ngươi dối giỏi thật đấy." — Giọng thấp đến mức gần như tiếng mưa nuốt chửng — "Năm đó ngươi nhà quản nghiêm, tin. Ta thậm chí còn từng nghĩ, nếu một ngày nào đó đỗ đạt, sẽ đến tận cửa xin gặp gia chủ nhà ngươi, cầu nới lỏng cho ngươi một chút... Hóa , tất cả đều là giả."
Hắn khổ, tiếng khàn đục nhuốm màu tang thương:
— "Ngươi cùng đ.á.n.h cược? Cược bằng cái gì? Bằng mạng sống của ngươi ? Cố Sơn Miên, ngươi kẻ Thính Vũ Các là hạng nào ? Hắn thể dung túng cho một Thiếu các chủ phong lưu, nhưng tuyệt đối dung thứ cho một kẻ phản đồ."
Thẩm Kiến Xuyên đẩy nhẹ Cố Sơn Miên , đôi mắt đỏ ngầu thẳng :
— "Ta sợ c.h.ế.t. Ta chỉ sợ nếu gật đầu, ngày tìm sự thật cũng là ngày chĩa mũi kiếm về phía ngươi. Đến lúc đó, miếng dưa hấu ngọt lịm năm nào sẽ trở thành t.h.u.ố.c độc tẩm lưỡi đao ."
Cố Sơn Miên lùi , ngược còn nắm chặt lấy tay Thẩm Kiến Xuyên, đặt nó lên vị trí trái tim đang đập liên hồi:
— "Vậy thì cứ để nó là t.h.u.ố.c độc ! Nếu ngày đó thực sự đến, tình nguyện c.h.ế.t kiếm của ngươi. khi ngày đó đến, Thẩm Chiêu Nguyên, ngươi phép trốn tránh nữa!"
Ánh chớp rạch ngang trời, soi sáng gương mặt kiên định đến cực đoan của Cố Sơn Miên. Hắn gằn từng chữ:
— "Người của Thính Vũ Các sắp tới . Ngươi thể hận tổ chức đó, nhưng ngươi phép cự tuyệt sự cứu mạng của . Đi theo , trị thương cho , chúng sẽ cùng lật mở cái bản án cũ nát . Dù kết quả là gì, Cố Sơn Miên cũng sẽ gánh cùng ngươi."
Mưa bắt đầu ngớt dần, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái miếu lụi bại. Thẩm Kiến Xuyên chằm chằm đôi mắt chứa chan cả tình ý lẫn sự quyết liệt của mặt, một hồi lâu im lặng đến nghẹt thở, cuối cùng cũng buông xuôi đôi tay đang siết chặt, để mặc cho sự mệt mỏi và đau đớn xâm chiếm lấy ý chí.
Hắn khẽ khép mắt, môi mỏng mấp máy một câu mơ hồ: — "Ngươi đúng là... nợ phong lưu khó trả nhất đời ."