SỔ NỢ NUÔI CON GÁI - CHƯƠNG 9

Cập nhật lúc: 2025-02-27 09:06:14
Lượt xem: 625

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chào tạm biệt bố mẹ Tưởng Trừng, tôi ngồi trong xe mà lòng còn ngơ ngẩn.

Gia đình Tưởng Trừng và gia đình tôi, không khí hoàn toàn khác biệt.

Tôi sớm đã nhận ra thói quen ăn uống của mình và Tưởng Trừng không giống nhau, tôi ăn rất nhanh, không nói một lời nào, ăn xong là xuống bàn ngay.

Còn Tưởng Trừng thì thích nhất vừa ăn cơm vừa trò chuyện với tôi, một bữa cơm có thể kéo dài cả nửa tiếng.

Có lúc tôi còn thắc mắc, một thằng đàn ông con trai sao ăn uống mà lề mề thế không biết?

Bây giờ nghĩ lại, là vì khi tôi ăn cơm ở nhà, bố mẹ tôi sẽ tranh thủ mọi thời gian để mắng nhiếc tôi.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Họ sẽ trút hết tất cả những ấm ức, giận dữ tích tụ trong công việc, trong cuộc sống lên người tôi trong bữa cơm.

Từ nhỏ đến lớn, bữa cơm gia đình đối với tôi luôn là một chuyện vô cùng đau khổ.

Cho nên tôi mới phải ăn nhanh một chút, nhanh hơn nữa một chút, để còn mau chóng rời khỏi bàn ăn, rời khỏi nơi trút giận của họ.

Còn Tưởng Trừng, một gia đình quây quần bên nhau ăn cơm, chắc hẳn là niềm vui nhân lên gấp ba lần.

Tôi vừa ngưỡng mộ anh, trong lòng lại vừa có chút không cam tâm khó tả.

Nếu như tôi cũng có một gia đình như vậy thì tốt biết mấy.

Tiếc rằng tôi không thể lựa chọn.

06

Bố mẹ Tưởng Trừng rất quý tôi, rục rịch muốn anh đến nhà tôi ra mắt bố mẹ, tranh thủ bàn chuyện cưới xin luôn.

Họ biết rõ tình cảnh gia đình tôi, nhưng lại sợ nói thẳng với tôi thì không phải phép.

Tôi bình tĩnh thương lượng với Tưởng Trừng một chút, kể hết cho anh nghe về tình hình gia đình và những chuyện đã qua của mình.

“…Chuyện là như vậy đó, cho nên bây giờ em đã cắt đứt quan hệ với họ rồi, chắc chắn họ cũng chẳng có sắc mặt tốt gì với anh đâu, em thấy chúng ta không cần thiết phải về nhà đâu.”

Tưởng Trừng nghe xong thì đau lòng ôm lấy tôi: “Em đã chịu khổ rồi.”

Anh không hề ép buộc tôi nhất định phải đưa anh về nhà, chỉ nói tôi vui là được.

Cuối cùng tôi vẫn không nói với gia đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/so-no-nuoi-con-gai/chuong-9.html.]

Lúc học đại học tôi đã chuyển hộ khẩu đi rồi, bố mẹ tôi không biết, có lẽ biết cũng chẳng để ý.

Ban đầu tôi còn sợ em trai tôi ở lại Mỹ không về, bố mẹ sẽ tìm đến tôi để nhờ cậy chuyện dưỡng lão, nào ngờ chưa đầy ba tháng sau, em trai tôi đã về nước rồi.

Chị họ tôi gọi điện thoại cho tôi tối muộn để than thở:

“Thừa Tự bị người ta lừa ở nước ngoài rồi!

“Cái con bé bạn gái kia dùng chuyện kết hôn để làm thẻ xanh, lừa nó lấy hết tiền ra, bảo là cùng nhau làm ăn, làm cái máy xèng gì đó, bảo là kiếm được nhiều tiền lắm!

“Kết quả nó bán cả nhà lẫn xe lấy tiền đưa cho con bé đó, được mấy tháng sau hỏi lại, con bé kia lại bảo là thua lỗ hết rồi, sạch sành sanh!”

Tôi vừa gõ máy tính vừa bật loa ngoài, nghe  chữ có chữ không: “Rồi sao nữa?”

“Rồi thì hết tiền chứ sao nữa! Thẻ xanh cũng không làm được, đến tiền ăn cũng không có! Lại phải về xin tiền dì mày rồi lủi thủi về nước đấy thôi!”

Chị họ tôi tức giận mắng: “Đồ phá gia chi tử, nuôi cái thằng con đấy thà nuôi con lợn còn hơn!”

Cúp điện thoại, tôi cũng chẳng còn tâm trạng viết lách nữa, nhìn chằm chằm vào màn hình mà ngẩn người.

Chuyện của Đường Thừa Tự đúng là tôi không ngờ tới.

Lúc nó mua căn nhà kia, bố tôi đã bán hết cửa hàng và nhà cửa trong nhà đi rồi, chỉ chừa lại một căn nhà cũ nát nhỏ xíu để ở.

Căn nhà đó mua ở vị trí đẹp nhất, gần như vét sạch tiền của gia đình.

Không ngờ mới có một hai năm đã tan thành mây khói.

Trong lòng tôi thấy có chút hả hê, nghĩ lại thì lại thấy không hay.

Đường Thừa Tự về rồi, bố mẹ tôi chắc chắn sẽ không bỏ mặc nó, phen này chắc lại nghĩ cách moi tiền từ chỗ tôi nữa thôi.

“Vận rủi hay ứng”, tôi vừa mới nghĩ đến đây, điện thoại của ông nội đã gọi tới.

Vừa bắt máy, quả nhiên.

Là mẹ tôi.

 

Loading...