Sợ Đổi Thay - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-08-11 10:26:14
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

      Người làm việc lớn đều sức chịu đựng  (tố chất của tiểu thụ :3), cuối cùng khi Trì Dã làm đến lạc giọng, Thường Thanh mới coi như là hết hứng thú. Xong việc, ôm nhóc con đau đến mức đổ mồ hôi lạnh khắp lòng, vuốt ve từ xuống , luyến tiếc nỡ buông tay. Miếng thịt thơm mong mỏi bao năm giờ mới ăn mà.

      Vừa nãy giống Trư Bát Giới, bỏ tọt cả quả mồm — ăn vội ăn vàng, thành chả thấy mùi vị gì.

      thời gian còn dài mà, tâm tình Thường Thanh vô cùng sảng khoái, nắn m.ô.n.g Trì Dã : “Tôi đặt vịt hầm nhân sâm của tiệm Tứ Phương cho nhé, để bồi bổ cho .”

      Tuy bề ngoài Thường Thanh thô kệch nhưng tâm tư tinh tế tỉ mỉ, giỏi mặt đoán ý. Trước đây cũng ít cùng ăn xã giao với hai cha con Trì gia nên tiểu công tử kén ăn nhưng cực kỳ thích món . Tất cả sở thích của tiểu công tử, chủ tịch Thường đều thầm ghi nhớ hết.

      Trì Dã vẫn còn đắm chìm trong nỗi đau khi cửa thất thủ, cho nên cũng phản ứng họ Thường, chôn đầu trong gối chơi trò nghẹt thở.

      Thường Thanh khẩy, nếu nãy thao chính là Bạch Uy, đảm bảo nhóc giờ sướng đến mức nước mũi cũng phun tùm lum chứ!

      Lần đầu tiên thấy thằng nhóc Bạch Uy là trong đám cưới con trai thị trưởng Hồ Phó.

      Thị trưởng Hồ Phó thực hành tiết kiệm cho nên chỉ tổ chức hôn lễ trong căn tin cơ quan, chuyện còn đưa lên báo nữa, nhất thời tôn sùng ca ngợi lên mây. Hôn lễ liêm khiết thể quà biếu, nên khách đến dự đều tay .

      Thường Thanh cảm thấy làm như vầy , đưa quà đến nhà khi tổ chức hôn lễ, cũng tiện cho thống kê! Có khi còn tụ tập biếu xén kinh hơn cả lúc tiến hành hôn lễ chứ!

      lúc bắt đầu ăn, Thường Thanh vẫn nhịn thầm mắng: “Mẹ nó, tiền biếu mười vạn mà chỉ cho ông ăn đậu luộc đậu xào! Thị trưởng hổ là quản lý về kinh tế, gảy bàn tính lách ca lách cách, tất cả cái đều thành của hết, cả bàn tiệc phỏng chừng chỉ cần một phiếu cơm căn tin 20 tệ là đủ !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/so-doi-thay/chuong-5.html.]

      Trên bàn cơm, một đám quen ăn sơn hào hải vị đành ngậm đũa nghiến răng , thế mà xung quanh thỉnh thoảng phóng viên qua chộp hình.

      Thường Thanh há mồm phối hợp xong liền chuồn vườn hoa bên cạnh căn tin hút thuốc.

      Nói là vườn hoa, kỳ thực giống vườn nho hơn, hành lang quanh co giàn nho che phủ, càng sâu càng thấy âm u.

      Thường Thanh thích về đại sảnh ầm ĩ, bèn bước sâu trong. mấy bước dừng , ở chỗ rẽ phía hai , hình như đang hôn !

      Mặc dù đó là hai đàn ông hôn nhưng Thường Thanh chả hứng , thể tới tham dự hôn lễ đều là m.á.u mặt, cũng chẳng hứng thú phá chút tư tình của . chửa mấy bước thì chợt phía : “Anh Bạch Uy, chừng nào về? Em để .”

      Anh liền dừng bước, giọng giòn tan chính là của Trì Dã. Thường Thanh bèn trốn ở một góc khác kiên nhẫn chờ, chốc lát thấy hai nắm tay qua. Một là tiểu vương tử piano Trì Dã, trai cao lớn còn lạ mặt. Thường Thanh trừng mắt ót y, tự nhiên tâm lý thù hận với tên .

      Sau Thường Thanh tên là Bạch Uy, là cháu trai lão bí thư thành phố, là thanh mai trúc mã với tiểu Trì, còn là mầm non cán bộ cấp cao nổi tiếng nữa.

      Dự là hai dính lấy từ khi còn nhà trẻ, song quá nồng nhiệt, cẩn thận là vỡ lở ngay. tên Bạch Uy cá tính, nghiệp đại học xong liền chả chả rằng báo danh tình nguyện ở châu Phi, khiến vợ chồng Bạch gia sầu cả lòng!

      Họ với cụ ông thì Bạch lão liền bảo: “Giỏi! là cháu , mạnh mẽ hơn cha mày nhiều! Ra ngoài xông pha một , chịu chút khổ sở thì tương lai mới thể gây dựng sự nghiệp!”

      Thường Thanh cũng vui, bên đánh liên miên, ngoài mua bao thuốc cũng mang theo s.ú.n.g lục phòng , hơn nữa xác suất dính AIDS chả khác gì xác suất cảm. Tốt nhất là tên Bạch công tử đừng , biến thành phân bón cho đất đai khô cằn nơi Phi châu luôn !

      mà, dù Bạch Uy trở về thì chứ? Người yêu y chăm sóc. Con cháu cán bộ cao cấp thì ngon ? Cũng vẫn xếp đây thôi!

Loading...