Trở về phòng bệnh, máy móc mở cuốn sổ của chúng .
Bức vẽ gần đây nhất của Trình Dương là một vùng biển, bãi cát hai chiếc ghế đặt cạnh , góc tranh ghi chú “LY&LC” (tên tắt theo tiếng Trung).
Nước mắt rơi xuống giấy, làm nhòe những đường chì.
Đêm đó, mơ thấy biển.
Trình Dương bãi cát cạn, ánh nắng xuyên qua cơ thể bán trong suốt của , sóng biển vỗ mắt cá chân nhưng cuốn một hạt cát nào.
Anh mỉm với , môi hé mở nhưng âm thanh.
Khi giật tỉnh giấc, gối ướt đẫm.
Ngoài cửa sổ vẫn là màn đêm thăm thẳm, hành lang bệnh viện thỉnh thoảng truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng của y tá.
Sáng hôm , y tá với rằng Trình Dương tỉnh, gặp .
Đèn trong phòng chăm sóc đặc biệt luôn quá sáng, khiến sắc mặt Trình Dương càng thêm tái nhợt.
Các loại ống và dây điện kéo dài từ cơ thể , kết nối với những thiết phát âm thanh đều đặn.
Nhìn thấy , khẽ động ngón tay.
Tôi cẩn thận nắm lấy tay , sợ làm rơi bất kỳ ống truyền nào.
Lòng bàn tay lạnh buốt…
Xung quanh kim truyền tĩnh mạch một vết bầm nhỏ.
“Này,” giọng khẽ, như một làn gió thể tan biến bất cứ lúc nào, “ một câu chuyện ?”
Tôi gật đầu, cổ họng nghẹn .
“Cá gì… thông minh nhất?” Anh khẽ thở dốc hỏi.
Tôi lắc đầu, nước mắt chực trào trong hốc mắt.
“Cá ngừ… bởi vì nó… gân não…” Trình Dương nở một nụ yếu ớt, đó một cơn ho cắt ngang.
Tôi vội vàng đỡ dậy, cảm nhận xương bả vai gầy guộc của cọ cánh tay qua lớp áo bệnh nhân.
Sau khi cơn ho lắng xuống, dựa vai , thở nông và gấp.
“Trình Dương…” Tôi nhẹ nhàng vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của , “Bác sĩ Trương với … về kế hoạch biển.”
Anh khẽ gật đầu, lông mi quét qua cổ .
“Muốn … từ lâu .”
“ tình trạng của bây giờ…”
“Lâm Tu,” ngắt lời , giọng đột nhiên trở nên rõ ràng, “ thà… sống một ngày biển… còn hơn… thêm một tuần ở đây.”
Đôi mắt khuôn mặt gầy gò trông to bất thường, chứa đầy sự cầu xin mà thể từ chối.
Tôi hôn lên trán , nếm thấy vị mặn chát của mồ hôi.
“Được,” khẽ hứa, “chúng sẽ biển.”
Ba ngày tiếp theo, bệnh tình của Trình Dương định một cách kỳ diệu.
Các bác sĩ họp, và cuối cùng đồng ý cho chúng tám giờ ngoài sự giám sát y tế chặt chẽ.
Đêm khi lên đường, bên giường Trình Dương sắp xếp đồ đạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/so-co-la-nong-tren-san-thuong-tang-7/chuong-6.html.]
Anh vẻ tinh thần , thậm chí còn thể dậy giúp kiểm tra danh sách.
“Mang máy ảnh chứ?” Anh hỏi, giọng mạnh hơn mấy ngày .
“Mang .”
“Sổ phác thảo?”
“Ừm, cả bút chì màu nữa.”
Trình Dương mỉm gật đầu, đột nhiên ho khan.
Anh nhanh chóng mặt sang một bên, nhưng vẫn thấy màu đỏ chói mắt chiếc khăn tay.
Đợi bình tĩnh , lặng lẽ cầm lấy chiếc khăn tay nhét túi.
“Lâm Tu,” nắm lấy cổ tay , “nếu ngày mai… trông … đừng thể hiện , ? Tôi … đưa về.”
Tim thắt .
“Được.”
Trình Dương thả lỏng, tựa gối.
Trong tiếng tích tắc đều đặn của máy đo lường, đột nhiên : “Đọc cho một đoạn chuyện .”
Tôi mở cuốn sổ , tìm đến trang mới nhất:
“Đôi khi nghĩ, nếu ngày đó gặp Trình Dương, giờ đây sẽ ở .”
“Có lẽ hóa thành một làn gió ai nhớ đến.”
“Chính dạy , dù trong đêm tối sâu thẳm nhất, cũng nhớ ngẩng đầu những vì …”
Giọng nghẹn .
Tay Trình Dương đặt lên tay , nhẹ nhàng nắm chặt.
“Tiếp tục .” Anh dịu dàng .
Tôi hít sâu một : “Bởi vì những vì sẽ cho , bóng tối là vĩnh cửu.”
Giống như nụ của Trình Dương với .
Ý nghĩa của cuộc sống ở độ dài, mà ở chỗ ai đó sẵn lòng chia sẻ với bạn từng giây phút buồn vui.
Đôi mắt Trình Dương lấp lánh ánh đèn ngủ mờ ảo.
“Viết… thật đấy.” Anh khẽ , “Hứa với … xong nó nhé.”
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y , nên lời.
Sáng sớm, ánh nắng lạ thường.
Y tá trưởng đích giúp Trình Dương một bộ quần áo thường, một chiếc áo sơ mi xanh nhạt rộng thùng thình cơ thể gầy gò của .
Tôi một bên, mỉm để các y tá bận rộn, lồng n.g.ự.c đau nhức.
Xe cứu thương trang thiết y tế đơn giản, bác sĩ Trương và một y tá cùng.
Trình Dương cẩn thận đặt lên xe lăn, bên cạnh , nắm lấy bàn tay chi chít vết kim tiêm.
“Sẵn sàng ?” Bác sĩ Trương hỏi.
Trình Dương gật đầu, đôi mắt sáng như , khoảnh khắc chiếc xe khởi động, tựa vai , khẽ : “Giống như… trốn ?”