SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 80: Sứ Giả Của Thần

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:47:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nằm chiếc giường đơn trong phòng nghỉ, Diệp Chu đầu tiên cảm thấy nó êm ái đến . Gần mười ngày màn trời chiếu đất khiến nhận giá trị của cuộc sống hiện tại. Con quả nhiên nếm trải gian khổ mới trân trọng những gì đang .

Diệp Chu thầm nghĩ đầu t.h.a.i cũng thật khéo, nếu chẳng may rơi thế giới làm nô lệ mà gặp kẻ giả thần giả quỷ như , chắc cả đời chẳng cơ hội đổi đời.

Sau một ngày nghỉ ngơi, sáng hôm Diệp Chu dậy sớm ăn sáng, cùng Trâu Minh rèn luyện thể lực và học một chút kỹ thuật chiến đấu. Đến khi mặt trời lên cao, tắm rửa máy tính.

Diệp Chu tìm kiếm trong mục “Thiết mở khóa” một hồi lâu mới thấy mấy dòng chữ nhỏ:

[Thiết mặc định]:

Hệ Thống Thương Thành (Đã mở khóa)

Vô Hạn Thủy Điện Khí (Đã mở khóa)

Thứ Nguyên Rương (Đã mở khóa)

Hệ Thống Xử Lý Rác Rưởi (Đã mở khóa)

Diệp Chu thẫn thờ màn hình, bắt đầu nghi ngờ bản – mấy dòng chữ tuy nhỏ nhưng đến mức vô hình, bấy lâu nay nhận ? Dẫu mấy thiết chỉ Thứ Nguyên Rương là cần chủ động sử dụng, nhưng vẫn hơn. Hóa rác rưởi biến mất mỗi ngày là nhờ hệ thống xử lý.

“Mình mù màu mù chữ ?” Diệp Chu cái bóng của phản chiếu màn hình đen.

Cậu tự trách vài giây gạt chuyện đó sang bên, bắt đầu nghiên cứu kỹ hệ thống. Giao diện hệ thống vẫn đơn giản như cũ, lẽ vì quá đơn giản nên những dòng “hướng dẫn sử dụng” nhỏ xíu luôn ngó lơ. Cậu bắt đầu kỹ từng chữ, thậm chí còn thành tiếng và ghi chép những thông tin quan trọng sổ tay để khỏi quên.

Khi xong bộ và thở phào nhẹ nhõm, Phùng Linh gõ cửa phòng nghỉ.

“Vào .” Diệp Chu tắt máy tính.

Phùng Linh bưng một ly bước . Cô quen với cuộc sống ở Siêu Thị, thêm bạn bè nên trông nhẹ nhõm hơn hẳn lúc mới đến.

“Lão bản.” Phùng Linh đặt chén lên bàn, báo cáo: “Ngài hôm nay gặp Cain.”

Diệp Chu tựa lưng ghế, xoa xoa thái dương: “Tôi suýt quên mất. Cô bảo nửa tiếng nữa tới đây gặp . À, đừng dùng kính ngữ với nữa.”

Phùng Linh mỉm : “Tôi quen miệng .” Cô nhịn thêm: “Lưng của Cain giờ khá hơn nhiều ạ, tuy thẳng tắp nhưng đỡ hơn nhiều.”

Diệp Chu gật đầu: “Thế thì .”

Phùng Linh : “Cain xin ở đây.”

Thời gian qua cô là chăm sóc Cain nên nảy sinh tình cảm, cô cũng mong . Phùng Linh hiểu rõ, bản nhận làm là nhờ lão bản nhân từ, chứ sức lực cô lớn, làm việc cũng chẳng giỏi giang gì, lão bản bao nhiêu lựa chọn, tại chọn cô? Vì thế cô chỉ dám nhắc đến chứ dám nài ép.

Diệp Chu đáp: “Cậu thể ở đây.”

Phùng Linh im lặng. Diệp Chu tiếp: “Yên tâm , việc cần làm. Theo dự tính của , cũng sẽ trở thành nhân viên Siêu Thị, chỉ là cùng chúng thôi.”

Phùng Linh Diệp Chu, ánh mắt tràn đầy niềm vui – cô cần Cain cùng họ, chỉ mong khi họ rời , Cain vẫn miếng cơm manh áo để sống sót. Ở Căn cứ Lạc Dương, cô thấy quá nhiều khổ cực, chính cô cũng từng như thế. ở đó dẫu cũng quốc gia, chính phủ, dù t.h.ả.m đến cũng ngược đãi, dẫu chỉ bắp bánh cũng đến nỗi c.h.ế.t đói. Còn Cain thì t.h.ả.m đến mức cô xót xa. Cái lưng còng do hành hạ, vẻ mặt luôn lo sợ, dẫu chẳng gì trong tay vẫn sẵn lòng chia sẻ. Cô thấy ở sự chân thành và thiện lương, dẫu nếm trải bao khổ cực vẫn tràn đầy hy vọng tương lai. Cô thậm chí còn thấy kính nể đầu tiên cô gặp sẵn sàng c.h.ế.t vì tự do.

Diệp Chu hỏi: “Yên tâm chứ?”

Phùng Linh ngượng ngùng : “Lão bản, là , voi đòi tiên.”

Diệp Chu xua tay: “Bình thường thôi, ai mà chẳng lòng trắc ẩn.”

Phùng Linh rời phòng nghỉ, thẳng đến chỗ Cain. Các nhân viên hiện dọn khỏi kho hàng để gian riêng tư, Phùng Linh ở cùng phòng với Sarah. Cô phận của Sarah, ngoài sự ngạc nhiên ban đầu thì giờ cô thấy Sarah ngoài việc ăn uống khác thì chẳng gì khác biệt.

“Cô đến !” Cain thấy Phùng Linh chạy đón. Cậu đổi nhiều, mái tóc đỏ khô xơ giờ chút bóng mượt, đôi má hóp cũng đầy đặn hơn, làn da còn khô héo như . Cậu mặc một chiếc áo thun đỏ dòng chữ “Thanh niên Trung Quốc”, mặc quần đùi đen và xăng đan, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Từ khi , luôn tìm việc để làm, như dọn dẹp mảnh đất cửa Siêu Thị, nhặt rác quét dọn cùng nhóm Thảo Nhi. Cậu thích cuộc sống hiện tại, làm việc để đổi lấy cái ăn, đ.á.n.h đập, thời gian làm việc cố định. Cậu còn kết giao bạn mới và tìm thấy chỗ dựa tinh thần.

“Nguyệt Thần về .” Phùng Linh xoa đầu Cain. Khi ở cùng nhóm Thảo Nhi, cô gọi Diệp Chu là Tiên nhân, còn khi ở với Cain, cô gọi là Nguyệt Thần. Cô thấy cách gọi , chẳng gì lộn xộn cả. “Ngài gặp , việc cần làm.”

Cain vội vàng: “Tôi làm , việc gì cũng làm, miễn là Nguyệt Thần đại nhân yêu cầu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-80-su-gia-cua-than.html.]

Phùng Linh : “Yên tâm, chắc việc gì nguy hiểm .”

Cain khẳng định: “Nguy hiểm cũng , sợ.” Cậu đến cái c.h.ế.t còn chẳng sợ, thì sợ gì nguy hiểm.

“Cậu ăn cơm ? Hôm nay món xào đấy.” Phùng Linh hỏi. Khi Diệp Chu vắng mặt, Thảo Nhi Nương thường chỉ làm món hầm cho tiện, nhưng vẫn đầy đủ thịt cá nên chẳng ai phàn nàn. Phùng Linh thì chỉ cần thịt là , món gì cũng xong, vả món hầm của Thảo Nhi Nương cũng ngon, từ thịt heo hầm miến đến sườn hầm, ngày nào cũng đổi món nên thấy ngán.

Ban đầu cô lo Cain quen đồ ăn ở đây, nhưng giờ dùng đũa, cực kỳ mê món mì và bánh màn thầu mới lò, thậm chí còn tự học cách ăn màn thầu chấm đường cát. Phùng Linh ăn thử và phát hiện màn thầu chấm đường đúng là mỹ vị nhân gian, cảm giác đường cát lạo xạo, ngọt lịm hòa quyện với bánh màn thầu mềm xốp thật sự khiến thấy hạnh phúc.

Hai trò chuyện thêm một lát, nửa tiếng Phùng Linh dẫn Cain đến phòng nghỉ.

Diệp Chu cho họ , Phùng Linh nhỏ giọng dặn Cain: “Cậu tự , đừng lo, Nguyệt Thần là ôn hòa.”

Cain căng thẳng gật đầu, vẫn khom lưng bước . Diệp Chu sofa, quan sát thiếu niên mặt. Cain trông đầy mười lăm tuổi, lẽ còn nhỏ hơn. Lúc mới đến vì quá gầy gò nên đoán tuổi, giờ mới dáng “”. Dẫu cũng là cứu, thấy khỏe mạnh, Diệp Chu cũng thấy vui lây.

“Ngồi , đừng gò bó quá.” Diệp Chu chỉ chiếc ghế đối diện.

Cain vội xua tay: “Không, , dám.”

Diệp Chu ép, nhấp ngụm : “Phùng Linh chắc với , việc cần làm. Tôi đến vách núi đó, mảnh đất giờ thuộc về , tên lĩnh chủ từng nô dịch giờ cũng là nô lệ của . Tôi đó.”

Cain ngẩn , nhưng hề từ chối, chỉ rụt rè hỏi: “Ngài làm gì ạ?”

Diệp Chu đáp: “Hãy dạy đám nô lệ đó cách làm dân tự do. Tôi trở thành sứ giả của ở thế giới đó, khiến nơi trở nên hơn.”

Cain ngây mặt bàn, thấy mờ mịt, vui sướng xen lẫn sợ hãi, cảm xúc đan xen khiến thốt nên lời.

Diệp Chu hỏi: “Cậu ?” Siêu Thị thể thuê thêm nhân viên, nhưng Diệp Chu cảm thấy với Cain, về lẽ sẽ hơn.

Cain kiên định: “Nguyệt Thần đại nhân, nguyện ý về.” Nơi đó dẫu tồi tệ đến cũng là nơi sinh và lớn lên. Cậu từng là thiếu gia, từng là nô lệ, thấy cả mặt lẫn dơ bẩn nhất của thế giới . Cậu trốn chạy nữa, nếu đó là mệnh lệnh của Nguyệt Thần để làm thế giới hơn, sẵn lòng thực hiện.

Diệp Chu mỉm : “Đi nghỉ , khi nào khởi hành sẽ gọi.”

Cậu cần một kẻ đầu cơ như Khoa Đặc để lừa gạt đám quyền quý, nhưng cũng cần một chính trực như Cain để làm phát ngôn thực sự của .

Sau khi Cain , Diệp Chu bắt đầu chuẩn đồ đạc. Thế giới cần những loại cây lương thực kén đất, ngô thì cần nhiều nước mà nơi đó mùa khô dài nên hợp. Cậu quyết định mang theo khoai tây, khoai lang và lạc (đậu phộng). Lạc chỉ để ăn mà còn thể ép dầu, sản lượng cao và dễ trồng.

Cậu cũng xem qua những thứ Ryan dâng nộp: vàng, đá quý và rượu. Vàng và đá quý ở đây chắc chắn giá trị, nhất là đá quý thô mài giũa. Những viên đá quý mà Lâm Vưu tặng , dẫu hệ thống định giá thấp nhưng ở vị diện chắc chắn sẽ giúp kiếm bộn tiền.

Diệp Chu mỉm đắc ý. Có thể kiếm thêm tiền thì tội gì làm?

Thảo Nhi Nương đang tất bật chuẩn bữa trưa. Tiên nhân về nên nàng trổ hết tài nghệ, sai bảo Thảo Nhi như chong chóng và nhờ các cụ già giúp một tay. Các cụ tuy làm việc nặng nhưng vẫn góp sức, cả đời lao động quen , giờ thấy bứt rứt.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Có món huyết heo hầm cho cô đây.” Thảo Nhi Nương gọi Sarah khi cô ngang qua.

Sarah , vui vẻ đáp: “Cho ít muối thôi nhé?”

Thảo Nhi Nương : “Được!”

Từ khi Sarah và Thảo Nhi kết nghĩa chị em, Thảo Nhi Nương coi Sarah như con gái , luôn quan tâm và nấu món riêng cho cô, thậm chí chẳng hề sợ hãi việc Sarah uống máu. Để Sarah m.á.u tươi, Thảo Nhi Nương còn mang theo nỏ liên phát cùng các phụ nữ khác săn chim. Nhờ sự dẫn đầu của nàng, các phụ nữ trong Siêu Thị đều học dùng nỏ, giờ đây việc săn gần như là của phụ nữ. Khi Diệp Chu vắng mặt, mỗi nhà chỉ một cây nỏ, phụ nữ mang săn thì đàn ông chỉ thể ở làm việc vặt. Các nàng cảm thấy ở Đại Lương Triều, đây là chuyện mơ cũng thấy. Lao động và săn vốn là đặc quyền của đàn ông, phụ nữ chỉ quanh quẩn xó bếp, chăm con dệt vải. giờ đây họ thể làm bất cứ việc gì, vì ở Siêu Thị phân biệt nam nữ, chỉ cần làm việc cho Tiên nhân là . Họ vô cùng trân trọng sự đổi .

“Tiên nhân sắp nữa ?” Thảo Nhi Nương hỏi Sarah.

Sarah bên nồi, những miếng huyết hầm, gật đầu: “Phải .”

Thảo Nhi Nương hỏi khẽ: “Vậy tới cô định mang Thảo Nhi cùng ?”

Sarah ngẫm nghĩ: “Dẫu lão bản cho phép , nhưng chắc chắn . Lần dỗi mấy ngày đấy.” Cô vẫn còn hậm hực với Trần Thư và Trâu Minh, chỉ lao c.ắ.n cho mỗi một phát.

“Vậy để chuẩn lương khô cho cô.” Thảo Nhi Nương nhỏ giọng: “Liệu thể mang cả con bé cùng ?”

Sarah lắc đầu: “Tình hình bên đó phức tạp lắm, chờ thăm dò kỹ . Bà yên tâm, con bé còn nhiều thời gian để trưởng thành mà.”

Thảo Nhi Nương thở dài Thảo Nhi đang nhặt rau đằng xa. Có lúc nàng thấy con bé thật ngoan ngoãn, nhưng lúc thấy nó quá thiếu chủ kiến. Có lẽ để nó tự trải qua hiểm nguy thì mới thực sự trưởng thành .

Loading...