SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 72: Phát Súng Công Lý
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:47:31
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ vực sâu lên đỉnh núi, nếu bộ thì ít nhất cũng mất năm ngày. Diệp Chu tự tính toán sức chân của , cân nhắc thêm già và trẻ nhỏ trong siêu thị, tính trung bình chắc mất mười ngày. Tuy nhiên, ở vị diện , Diệp Chu dám để già và trẻ nhỏ ngoài. Ngay cả những đàn ông và phụ nữ đủ khỏe mạnh, cũng chẳng yên tâm. Vì , những thể thăm dò lúc chỉ Trâu Minh, Trần Thư và chính Diệp Chu.
Chu Viễn Hạc thì quá yếu ớt. Dù là đàn ông nhưng Diệp Chu luôn cảm thấy ông dễ đ.á.n.h gục, Trần Thư chấp một tay chắc ông cũng chẳng thắng nổi.
“Tôi cũng chẳng ...” Chu Viễn Hạc tiễn họ lẩm bẩm, “Giao du với lũ nguyên thủy đó làm gì cho mệt xác?” Trong mắt ông, những kẻ coi đồng loại là nô lệ đều là lũ nguyên thủy, chỉ bọn chúng mới làm những chuyện tàn độc như .
Diệp Chu mỉm với ông. Cậu mặc một bộ đồ hưu nhàn màu sáng gọn gàng, chân ủng leo núi, quần túi hộp buộc gọn ống chân trông năng động. Diệp Chu xốc ba lô vai, với Trâu Minh và Trần Thư: “Đi thôi.”
Lần họ dựa bản đồ do máy bay lái vẽ , chứ trông chờ Cain thì chịu c.h.ế.t. Anh đó rơi từ trời xuống, chẳng đường xá gì, thậm chí còn gọi tên nổi nơi là . Trong thời đại thông tin và giao thông lạc hậu, nhiều phân biệt nổi đông tây nam bắc, thậm chí tên làng quê cũng chẳng rõ .
“Cứ mang theo s.ú.n.g cho chắc.” Diệp Chu khoác một khẩu AK-47 vai, cảm thấy an tâm hơn hẳn. Trong những tình huống dễ xảy xung đột bất ngờ mà thời gian tìm chỗ ẩn nấp thế , mang theo một khẩu s.ú.n.g trường tấn công như AK là an nhất. Trâu Minh thì mang theo s.ú.n.g lục, chỉ Trần Thư là vẫn trung thành với khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa của .
“Nhìn làm gì?” Trần Thư thấy Diệp Chu đang quan sát , nàng : “Nếu xung đột trực diện, cần dùng ống ngắm, cứ thế b.ắ.n như s.ú.n.g trường cũng .”
Diệp Chu ngưỡng mộ: “Tôi vẫn làm như cô.”
Trần Thư để tâm: “Đơn giản mà, lão bản luyện vài ngày là thôi.”
Họ mang theo quá nhiều đồ đạc, chỉ túi ngủ và lương khô. Diệp Chu hiếm khi “xa nhà” một chuyến nên chút hưng phấn. Tiếc là sự hưng phấn đó nhanh chóng tan biến khi đập mắt chỉ là những cảnh tượng lặp lặp : một con mương nhỏ, mặt đất gập ghềnh và vách đá dựng . Thậm chí đến một con thú nhỏ cũng chẳng thấy, chỉ là sâu bọ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Họ xuất phát từ sáng sớm, đến khi trời tối thì nhóm lửa nghỉ ngơi. Ba bàn bạc chia thời gian gác đêm.
“Tôi gác nửa đêm đầu cho.” Trần Thư chủ động đề nghị, “Trâu Minh, gác nửa đêm về sáng nhé?”
Trâu Minh khẽ gật đầu, đang bận nhóm lửa.
Diệp Chu hỏi: “Vậy còn ?”
Trần Thư xua tay: “Lão bản cứ nghỉ ngơi . Những việc chuyên môn cứ giao cho chúng là .”
Diệp Chu dở dở : “Thế , chúng cùng mà. Tôi trả lương cho các bạn chứ coi các bạn là nô lệ.”
Trần Thư kiên trì nữa, nàng liếc Trâu Minh thấy gì, bèn bảo: “Vậy lão bản gác ca đầu , ngủ một lát, tí nữa dậy ca cho .”
Diệp Chu lúc mới thấy thoải mái: “Được.”
Trần Thư trải túi ngủ, đeo nút bịt tai ngủ ngay lập tức. Bên đống lửa chỉ còn Diệp Chu và Trâu Minh. Trên đầu họ là bầu trời đêm bao la với muôn vàn vì lấp lánh. Diệp Chu đống lửa bập bùng, lấy một gói bánh quy trong bao hỏi: “Anh ăn ?”
Trâu Minh đáp: “Giờ đói.”
Diệp Chu gật đầu, ngước trời đêm: “Trước đây hiếm khi lúc nhàn nhã ngắm trời thế . Thực hồi còn học, bạn bè chẳng ai hiểu nổi tại mở siêu thị cả. Họ đều thấy ý tưởng đó thật chẳng tiền đồ.”
Trâu Minh nghiêng khuôn mặt Diệp Chu, khẽ nhíu mày hỏi: “Tại ?”
Diệp Chu đáp: “Thì họ nghĩ làm sự nghiệp gì đó lớn lao cơ. Dù mở siêu thị thì cũng làm thành chuỗi thương hiệu lớn mới gọi là năng lực. Hoặc là các công ty lớn làm quản lý, thì tự khởi nghiệp làm ông chủ lớn. Hồi đó cũng chẳng thèm quan tâm họ gì, ai nhiều quá là bảo họ ngậm miệng ngay. Nghĩ hồi đó tính tình cũng chẳng gì. Giờ thì thấy hiền hơn nhiều .”
Trâu Minh nhận xét: “Tính tình lúc nào chẳng .” Hắn từng thấy Diệp Chu nổi giận bao giờ, đa phần đều thương lượng với . Diệp Chu là một ôn hòa, nhưng là chính kiến dễ đổi.
“Nếu buồn ngủ thì ngủ .” Diệp Chu Trâu Minh, “Nửa đêm về sáng còn gác mà.”
Trâu Minh khẽ lắc đầu: “Tôi buồn ngủ.”
Diệp Chu cũng ép, lẩm bẩm: “Tôi vẫn thấy thật khó tin. Rõ ràng đều là con , tại lũ chủ nô ở thời đại thể bóc lột và ngược đãi nô lệ tàn tệ đến mức coi họ là như ?” Nhìn một ngũ quan, tứ chi giống hệt , họ thể nhẫn tâm nô dịch như thế ? Diệp Chu chuyện hiếm trong lịch sử, nhưng thấy những chút lương tri đều thể làm nổi.
Trâu Minh nhàn nhạt : “Bọn chúng vốn dĩ coi nô lệ là . Trong mắt chúng, những kẻ cùng giai cấp thì tính là con . Từ xưa đến nay vẫn luôn như . Thậm chí chẳng cần bọn chúng nghĩ thế, đôi khi chính những ở tầng lớp cũng tự thấy cùng loài với tầng lớp , tôn sùng đối phương như thần thánh.”
Diệp Chu im lặng một hồi thở dài: “Dù thì kiếm đủ tiền để giải khóa vị diện khác là ngay, chẳng ở đây lâu. Nơi chỉ khiến thấy buồn nôn.”
Hill thức dậy. Gã hiếm khi dậy sớm thế , nhưng hôm nay lĩnh chủ đại nhân đến nên gã buộc dậy. Gã xỏ ủng, khoác áo, đội chiếc mũ da dê bước khỏi nhà gỗ. Thấy đồng bọn đang ăn sáng, gã quát hỏi: “Lĩnh chủ đại nhân đến ?”
Tên đồng bọn lắc đầu: “Chắc lát nữa mới tới.”
Hill cầm lấy hai mẩu bánh mì xuống đối diện, tặc lưỡi: “Chỉ là một đứa nô lệ bỏ trốn thôi mà, đại nhân đích đến tận đây?”
Tên đáp: “Ai mà ? Chắc vì chuyện đó . Lĩnh chủ sẽ bắt ngươi đền tiền mà lo, một đứa nô lệ đáng bao nhiêu, bằng một tháng tiền công của ngươi.”
Hill lớn: “Một tháng tiền công của đủ mua bao nhiêu rượu ?” Gã chẳng coi mạng nô lệ gì, ăn xong mẩu bánh mì liền nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất: “Dù là làm c.h.ế.t nó nữa thì cũng nên trừ tiền công của . Cái loại nô lệ đó là chẳng làm tích sự gì, c.h.ế.t cho đỡ tốn cơm.”
Tên đồng bọn nhắc nhở: “Nói với thì , đừng bô bô cái miệng , bắt ngươi đền tiền thật đấy.”
Hill bĩu môi. Gã trong đám quản lý cũng phe cánh. Một đứa nô lệ quan trọng, nhưng nó thể trở thành cái cớ để kẻ khác công kích gã. Gã công việc là nhờ ông chú làm nam phó cận của lĩnh chủ, mà kẻ ghét chú gã thì thiếu.
Hill ăn xong miếng bánh cuối cùng, dậy thắt đai lưng, hưng phấn về phía đám nô lệ đang tới. Đối mặt với nô lệ là lúc gã thấy thoải mái nhất. Gã cần giữ kẽ lời ăn tiếng , cũng chẳng cần lo lắng sẽ làm liên lụy đến chú . Gã đối xử với nô lệ thế nào cũng , chỉ ở bên họ gã mới tìm thấy cảm giác quyền lực và sự áp đảo tuyệt đối.
“Ta mẩu bánh mì đây! Đứa nào đến thì cho ăn!” Hill vẫy tay gọi đám nô lệ. trong tay gã chẳng bánh mì nào cả, chỉ là một hòn đá màu đen.
Đám nô lệ mắt mũi kèm nhèm, họ rướn cổ hòn đá trong tay Hill với ánh mắt thèm khồng, xô đẩy chạy về phía gã. Một gã thanh niên nhỏ thó chạy đến đầu tiên, gã xổm mặt Hill như một con chó, Hill với vẻ đầy kỳ vọng.
Hill cúi , vỗ vỗ đầu gã thanh niên, hét lớn với đám nô lệ còn : “Được , lũ các ngươi đều bằng nó, mẩu bánh mì thuộc về nó!” Đám nô lệ thất vọng cúi đầu, nhưng vẫn kẻ chằm chằm tay Hill, dù ăn cũng ngửi chút mùi bánh mì cho đỡ thèm.
Thế nhưng, Hill đột nhiên phắt dậy, giơ “mẩu bánh mì” trong tay lên và đập mạnh đầu gã thanh niên. Gã thanh niên đang xổm lập tức đập đến vỡ đầu chảy máu. Hill hung tợn đá bụng gã: “Nô lệ mà cũng đòi ăn bánh mì ?! Hả?! Lũ bẩn thỉu các ngươi mà cũng xứng ăn đồ của con ?!”
Đám nô lệ sợ hãi co rúm , ai dám cứu bạn đang đánh. Gã thanh niên chỉ cuộn tròn đất, hai tay ôm chặt lấy đầu. Hill giẫm mạnh lên lưng gã, lạnh: “Nô lệ thì tự giác của nô lệ! Đừng tưởng hình thì là con !”
Nói xong, Hill liếc mấy kẻ đang đằng xa. Đó là những kẻ luôn coi gã là cái gai trong mắt, đuổi gã và chú gã . Phát tiết xong, gã chẳng thèm gã nô lệ tội nghiệp lấy một cái, đá thêm một cú nữa bỏ .
Đám nô lệ khác cũng chẳng dám gần đỡ bạn dậy. Họ chỉ dám gã thanh niên gian nan bò dậy từ vũng bùn, lầm lũi nhập đám đông, đầu cúi thấp hơn bao giờ hết.
Hill cùng đồng bọn bắt đầu giám sát nô lệ làm việc. Hễ thấy ai chậm chạp là gã vung roi quất tới tấp. Những quản sự khác khi còn ngại phiền, nhưng Hill thì cực kỳ thích cảm giác khi chiếc roi quất da thịt khác. Gã đ.á.n.h chẳng cần lý do, đơn giản là vì gã thích, và gã chẳng ai thèm đòi công đạo cho một đứa nô lệ cả. Nếu làm thế thì thế giới chẳng nô lệ và chủ nô.
“Thôi đừng đ.á.n.h nữa.” Tên đồng bọn cau mày ngăn , “Ngươi sắp đ.á.n.h c.h.ế.t nó đấy. Chuyện đứa nô lệ nhảy vực hôm trách ngươi, nhưng nếu c.h.ế.t thêm đứa nữa thì lĩnh chủ sẽ mắng đấy, khi còn trừ tiền nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-72-phat-sung-cong-ly.html.]
Hill đảo mắt, giật tay ném chiếc roi sang một bên, hậm hực : “Ta đang bực mà đ.á.n.h cho bõ ghét.”
Tên hỏi: “Ngươi bực cái gì? Chẳng lẽ họ đuổi ngươi thật chắc?”
Hill đáp, bực bội vò đầu bứt tai.
“Lĩnh chủ đại nhân đến!” Đằng xa tiếng hô vang.
Hill lập tức thẳng dậy, vẻ mặt nịnh bợ hiện rõ khuôn mặt. Gã vứt bỏ việc, hưng phấn chạy về phía đoàn đang tiến tới. Lúc trông Hill đầy sức sống, gã chạy cỏ, mắt hướng về phía lĩnh chủ.
Lĩnh chủ đại nhân cưỡi một con bạch mã, hình mập mạp trông vẻ oai vệ. Ánh mặt trời chiếu khiến ngài như khoác một lớp áo choàng lộng lẫy. Ngài tiến về phía mảnh đất khai hoang trong sự vây quanh của đám tùy tùng, vẻ mặt chút hờ hững.
“Ta nhớ gã thanh niên là cháu trai ngươi ?” Lĩnh chủ cúi đầu hỏi tên nam phó đang bên cạnh ngựa.
Tên nam phó nịnh: “Dạ đúng, nó là một đứa trẻ ngoan, từ nhỏ giúp việc và ơn ngài. Nó chắc chắn sẽ dốc hết sức làm việc cho ngài, dù c.h.ế.t cũng hối tiếc.”
Lĩnh chủ nhướng mày: “Nó tên là gì?”
Nam phó đáp: “Dạ, là Hill.”
Lĩnh chủ lẩm bẩm: “Hử? Ta nhớ hôm qua kẻ tên Hill làm một đứa nô lệ của nhảy vực thì ?”
Tên nam phó kịp gì thì một viên quản sự khác chen : “Thưa đại nhân, chính là đấy. Hắn chẳng lo làm việc, suốt ngày bắt nô lệ học tiếng ch.ó tranh ăn để làm trò vui, làm chậm tiến độ khai hoang của ngài. Cứ thế thì tốn bao nhiêu tiền của ngài cơ chứ?”
Nam phó lập tức phản bác: “Nô lệ lười biếng thì liên quan gì đến Hill? Nếu Hill nghiêm khắc thì bọn chúng chịu làm việc ?”
Lĩnh chủ họ làm cho đau đầu, xua tay : “Thôi thôi, đừng cãi nữa. Gọi Hill đây hỏi chuyện.”
Nam phó mừng rỡ, vẫy tay gọi Hill. Hill hiểu ý, lập tức chạy tới, cúi đầu thật thấp, vẻ mặt đầy kính sợ: “Lĩnh chủ đại nhân, là hầu trung thành của ngài, sẵn sàng hiến dâng tất cả, kể cả mạng sống cho ngài.”
Lĩnh chủ xua tay: “Mấy câu đó chán . Ta chỉ hỏi ngươi, ngươi lấy nô lệ làm trò vui cũng , nhưng đừng làm lúc đang khai hoang. Điều đó khiến hài lòng.”
Hill cứng đờ , lắp bắp: “Tôi... cố ý, thưa đại nhân. Tôi chỉ bọn chúng làm việc chăm chỉ hơn thôi.”
Lĩnh chủ kiên nhẫn bảo tên nam phó: “Dạy bảo nó cho hẳn hoi. Ta quan tâm nó đối xử với nô lệ thế nào, nhưng làm chậm tiến độ, lãng phí tiền của .”
Nam phó vội vàng . Lĩnh chủ cũng chẳng dây dưa chuyện , ngài sang đám quản sự: “Sau mấy chuyện vặt vãnh đừng mang hỏi , các ngươi tự giải quyết với .”
Sau khi khiển trách cả hai bên, lĩnh chủ thong thả cưỡi ngựa xem mảnh đất mới của . Ngài tự đắc với tên nam phó: “Chẳng bao lâu nữa, nơi sẽ mọc lên một tòa lâu đài.”
Nam phó nịnh hót: “Chỉ đại nhân mới xứng đáng với một tòa lâu đài như .”
Lĩnh chủ thoáng chút bùi ngùi: “Giá mà cha thấy cảnh thì mấy. Hồi còn nhỏ, ông luôn ao ước một tòa lâu đài, nhưng lũ quý tộc cũ đó nhất định chịu bán. Xây lâu đài mới thì tốn quá nhiều đất và tiền bạc.” Ngài thậm chí còn đưa tay lau nước mắt: “Thật là quá đáng, hồi đó họ bảo cha chỉ là t.ử tước nên xứng lâu đài. Sau cha lên bá tước, họ bảo đất và lâu đài nào để bán. Chỉ vì gia tộc quý tộc lâu đời mà khinh rẻ thế ?”
Nam phó phụ họa: “Đại nhân, là họ ghen tị với ngài đấy!”
Lĩnh chủ thở dài: “Vì thế tòa lâu đài xây thật lớn, thật uy nghi. Ta sẽ mời tất cả những kẻ từng khinh rẻ gia tộc đến xem tài lực của chúng !”
Phát tiết xong, lĩnh chủ dạo thêm một vòng cưỡi ngựa cùng đám tùy tùng rời . Nơi đất hoang chẳng gì cả, ngủ trong nhà gỗ thì quá khổ cực, ngài chịu nổi. Tên nam phó khi còn lườm cháu trai một cái, hiệu bảo gã thu liễm .
Hill cúi đầu, tay nắm chặt thành nắm đấm. Đợi lĩnh chủ khuất, gã lập tức tiến về phía một nô lệ gần đó. Người nô lệ thấy gã đến liền định bỏ chạy. Viên quản sự bên cạnh mỉa mai: “Lại định bắt nô lệ trút giận ? Ngươi thấy chán ? Cẩn thận đ.á.n.h c.h.ế.t nó, lĩnh chủ mà mắng thì đừng bảo chúng nhắc .”
Hill trừng mắt kẻ , gã túm lấy cánh tay nô lệ, nhấc bổng lên túm tóc đập mạnh cây bên cạnh. “Ta chẳng quan tâm các ngươi nghĩ gì, gì mặt lĩnh chủ.” Hill đ.ấ.m túi bụi đầu nô lệ lạnh, lộ hàm răng nhọn hoắt: “Giỏi thì mà gọi lĩnh chủ đây? Bảo là đang ngược đãi nô lệ ? Đi , cản .”
Người nô lệ ban đầu còn vùng vẫy, nhưng nhanh đó gã lịm , để mặc cho Hill hành hạ. Chẳng ai cứu gã cả. Những kẻ mỉa mai Hill cũng chẳng mảy may cứu một đứa nô lệ, họ chỉ ngoài mắng vài câu chứ xô xát với gã Hill to khỏe .
Người nô lệ Hill bóp cổ, gầy yếu như trọng lượng. Gã về phía ánh mặt trời xa xăm, nhưng ánh sáng đó chỉ lóe lên vụt tắt, mắt gã là một màn đen kịt. Những bạn nô lệ của gã chỉ , hy vọng Hill sớm hả giận để gã còn giữ cái mạng què.
Hill ném nô lệ xuống đất, gã ho sặc sụa nhưng dám phát tiếng động lớn, chỉ khom lưng che miệng, mặc cho m.á.u từ đầu chảy xuống.
“Thôi .” Tên đồng bọn vỗ vai Hill, nhỏ: “Ngươi làm thế họ cũng chẳng nể ngươi hơn .”
Hill bồi thêm một cú đá, khiến nô lệ mới gượng dậy ngã nhào vũng bùn, nuốt một ngụm nước bẩn.
“Ta nô lệ.” Hill đột nhiên , “Ta cũng là dân tự do như họ, dựa cái gì mà họ đối xử với như thế? Chỉ vì chú là nam phó chứ cha ?” Công việc của họ thường là cha truyền con nối, họ tự hào vì phục vụ cho các đại nhân cao quý. Một thanh niên nếu làm việc cho lĩnh chủ quý tộc nào đó thì chẳng coi là đàn ông.
Hill gã nô lệ đang giãy giụa trong vũng bùn – gã thể bò nổi. Chẳng ai dám cứu gã, mà sức lực của gã thì quá yếu ớt. Gã sắp c.h.ế.t ngạt trong cái vũng bùn nông choèn đó. Hill bỗng thấy hứng thú, gã xuống cạnh vũng bùn, quan sát gã nô lệ đang tuyệt vọng cầu sinh. Một c.h.ế.t đuối ngay đất bằng, trong một vũng bùn bé tẹo, thật là một chuyện nực .
Hill chằm chằm khuôn mặt gã nô lệ, thấy gã vẫn còn run rẩy, vẫn còn ý thức. Đôi tay gầy guộc bấu chặt lấy bùn đất nhưng chẳng tìm điểm tựa nào. Hill quan sát một hồi cũng thấy chán – gã thích xem nô lệ nỗ lực hết cuối cùng vẫn rơi tuyệt vọng cơ. Đáng tiếc là mặt gã dính đầy bùn, chẳng rõ biểu cảm gì cả. Gã chậm rãi dậy, thở hắt một , vẻ mặt trông vẻ như đang thương xót.
Gã đặt chân lên lưng nô lệ, từ từ dùng sức, giẫm mạnh gã xuống vũng bùn. Lần , nô lệ thực sự còn giãy giụa nữa. Đám quản sự Hill với vẻ khinh bỉ: “Hắn tưởng sẽ kế vị chú làm nam phó cho lĩnh chủ chắc? Một chữ bẻ đôi thì quản lý tài sản, giao thiệp kiểu gì?”
“Chú bảo chữ mà.”
“Biết chữ cái nỗi gì, còn dán cái tờ giấy bậy bạ lên n.g.ự.c đấy thôi. Hắn chỉ bắt nạt nô lệ để tìm chút lòng tự trọng rẻ rách của thôi.”
Đám quản sự nhạo Hill, nhưng họ cũng chẳng quan tâm đến mạng sống của nô lệ .
“Đằng ánh sáng gì thế?”
“Là kim loại phản quang ?”
Đám quản sự cùng về phía ánh sáng. họ kịp rõ thì một luồng sáng chói mắt khiến họ mù tạm thời. Một thứ gì đó vô hình xé gió lao tới.
“Phập!” Một tiếng động nhỏ vang lên.
Hill đổ gục xuống đất, nước bùn b.ắ.n tung tóe.
Phía sườn đồi xa xa, Diệp Chu buông khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa xuống. Tay định, từ bao giờ, b.ắ.n s.ú.n.g còn run tay, lực giật của s.ú.n.g cũng còn làm thấy tê dại nữa. Cứ như thể sinh là để cầm súng, để nhắm b.ắ.n kẻ thù .
Trước đây Diệp Chu từng lo lắng rằng chỉ mới b.ắ.n tang thi ở căn cứ Lạc Dương, giờ b.ắ.n thật lẽ sẽ ám ảnh tâm lý. khi thực sự nhắm Hill, thấy lòng bình thản lạ lùng. Cậu coi là con , thậm chí còn chẳng bằng một con tang thi, vì ít tang thi bao giờ nô dịch đồng loại của .