SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 56: Những Góc Khuất Của Lòng Người

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:47:10
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Kia chẳng của siêu thị ?” Cư dân trong căn cứ thấy một nhóm rầm rộ qua, khỏi dừng chân quan sát. Hầu như ai ở đây cũng từng siêu thị, thậm chí ngày nào cũng ghé qua một .

Hiện giờ ít biến việc ăn chênh lệch giá thành một nghề nghiệp. Mỗi ngày họ dậy sớm xếp hàng mua bột ngô, về nhà làm thành bánh ngô với trọng lượng y hệt bánh của nhà máy, đặt cạnh mắt thường chẳng thể phân biệt nổi. Họ đều thắc mắc tại nhân viên thu ngân của siêu thị . Cũng kẻ định lừa dối qua mặt, phát hiện thì thẹn quá hóa giận làm loạn ở siêu thị, cuối cùng ném ngoài và cho danh sách đen, vĩnh viễn bước chân tiệm nữa. Dù kẻ đó nhờ khác mua hộ đồ thì ít nhất cũng rằng siêu thị cách phân biệt nguồn gốc bánh ngô, kiếm tiền thì làm ăn t.ử tế, đừng nghĩ đến chuyện gian lận.

Tuy vẫn hiểu nổi, rõ ràng đều là bánh ngô, tại phân loại của siêu thị và loại của căn cứ? Hai loại đó gì khác ? Chẳng lẽ bánh của căn cứ thơm hơn? Cư dân nghĩ mãi , nhưng cũng chẳng ai dám thử vận may để đuổi cổ, nên khi thanh toán, nhiều thú nhận thẳng là bánh tự làm từ bột ngô của siêu thị.

Diệp Chu nhận nhiều đang , ngượng ngùng, thầm nghĩ tóc dựng lên . Tối qua ngủ ngon, sáng mấy sợi tóc cứ vểnh lên, dùng nước vuốt xuống, chẳng giờ nó "biểu tình" nữa.

“Trần Cảng!” Có từ xa chạy , kịp để Trần Cảng lên tiếng nắm chặt lấy tay , mắt trợn tròn. Trần Cảng đành dừng bước, định bụng lát nữa sẽ đuổi theo đoàn .

Trần Cảng nhận , là đồng nghiệp cũ đây từng cùng làm việc vặt với .

“Có việc gì ?” Trần Cảng mấy mặn mà. Anh thừa đối phương định gì. Từ khi làm ở siêu thị, đủ loại họ hàng hang hốc tám đời liên lạc đều tìm đến, quá quen với việc từ chối nên bình thản chờ đối phương mở lời.

Người đồng nghiệp cũ thở hổn hển, ngoái bóng lưng nhóm Diệp Chu đang xa dần, c.ắ.n môi hỏi: “Cậu đang làm ở siêu thị ?”

Trần Cảng phủ nhận: “Giờ mới ? Tôi cứ tưởng cả căn cứ chứ.”

Người trách móc: “Có chỗ như bảo một tiếng? Thời gian qua còn đang để ý tìm việc cho đấy.”

Trần Cảng thầm trong lòng, "để ý tìm việc" ? Một ơn huệ thật lớn lao. Anh đáp xã giao: “Tôi cũng đang để ý cho đây, xem khi nào lão bản tuyển .”

Người đồng nghiệp vội vã: “Siêu thị làm ăn thế, thiếu ? Giờ việc làm khó tìm lắm, thể khéo với lão bản một câu ? Thế , nửa năm lương đầu tiên sẽ đưa cho , chỉ cần giúp đó.”

Trần Cảng: “...”

Khá khen cho cái ý tưởng , hóa ai cũng nghĩ giống , chỉ điều còn keo kiệt hơn cả . Hồi đó còn dám hứa đưa một năm tiền lương cho Chu Văn, đúng là bỏ con săn sắt bắt cá rô.

“Chắc chắn , chắc chắn .” Trần Cảng đáp lệ, “Khi nào cơ hội nhất định sẽ hỏi giúp .”

Người thở dài: “Giờ bánh ngô thị trường ngày càng ít, đồ đổi từ siêu thị về dù làm thành phẩm mang bán cũng chẳng lời bao nhiêu. Cái gì cũng mất giá cả.”

Trần Cảng thấy gì đó đúng, nhíu mày hỏi: “Sao ý như kiểu siêu thị làm căn cứ lạm phát thế?”

Người than vãn: “Giờ trừ bánh ngô thì cái gì cũng chẳng đáng giá! Vợ làm bánh cốm gạo mang đến siêu thị đổi đồ cũng chỉ đủ vốn thôi.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trần Cảng nhận vấn đề: “À, chê lãi ít.”

Người đồng nghiệp nhận giọng điệu của Trần Cảng đổi, tiếp tục: “Cậu về với lão bản xem, bánh ngô giờ hiếm lắm, thể tăng giá thu mua lên mức 50 như ?”

“Cái đó quyết định .” Trần Cảng về phía , thấy bóng dáng nhóm Diệp Chu sắp khuất xa, sốt ruột : “Anh đừng lúc nào cũng chiếm tiện nghi. Nhờ siêu thị mà nhà nào giờ cũng lương thực dư, kiếm ít một chút thì ? Trước lúc gặm bánh ngô khô khốc chẳng thấy ai chê kiếm ít cả. Đừng tham quá, kẻo thành trò cho thiên hạ đấy. Nếu thực sự chê kiếm ít thì bán !”

Nói xong những lời gay gắt, Trần Cảng lập tức chạy biến để đuổi theo đại bộ đội. Anh lẩm bẩm: “Thật hiểu đầu óc bọn họ nghĩ gì, cứ chiếm tiện nghi mãi thôi.” Siêu thị mở để kinh doanh kiếm tiền chứ làm từ thiện – mà thực mức giá hiện tại của siêu thị chẳng khác gì làm từ thiện . Thế mà vẫn thỏa mãn? Vậy thì làm việc khác ! Trần Cảng mắng thêm một câu: “Bán chắc cũng chẳng ai thèm mua!”

“Ai bán cơ?” Một giọng nữ vang lên ngay bên cạnh Trần Cảng.

Anh giật , quanh một hồi mới thấy .

Sarah : “Tôi ở .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-56-nhung-goc-khuat-cua-long-nguoi.html.]

Trần Cảng thở phào: “Người dọa mới là đáng sợ nhất đấy.”

Sarah thản nhiên: “Tôi .”

Trần Cảng: “...” Vậy họ thực sự là ngoài hành tinh ? Anh thận trọng giải thích: “Là một quen cũ nhờ vả thôi.”

Sarah “ồ” một tiếng mất sạch hứng thú. Thấy Sarah còn chú ý đến , Trần Cảng mới lau mồ hôi lạnh trán. Anh tài nào thấu cô bé , cô một sự chín chắn vượt xa tuổi tác, sự chín chắn đó kết hợp với ngoại hình trẻ con tạo nên một cảm giác kỳ quái, đáng sợ. Cứ như thể cô là một trưởng thành đang khoác lên lớp da của một đứa trẻ .

Thực tế, ngoài nhóm Võ Nham, thì những như Trâu Minh, Trần Thư, đều thấu . Họ giống như những ngoài cuộc, quan sát thế giới với một thái độ dửng dưng. Càng nghĩ Trần Cảng càng thấy cẩn thận, phạm sai lầm, thậm chí dám nhiều, e rằng nếu phạm sẽ đuổi khỏi siêu thị, thậm chí là mất mạng. Anh chẳng bất kỳ bí mật nào cả! Một chút cũng !

Đi bộ hơn hai tiếng đồng hồ, Diệp Chu thấm mệt. Căn cứ rộng lớn, đường sá chằng chịt, dù dẫn đường vẫn thấy hoa mắt. Cậu cảm thấy hiểu đủ về căn cứ , cần thêm nữa, nên với tài xế đang theo: “Chúng đợi ở đây , xem thể lái mấy chiếc xe qua đây .”

Người tài xế do Dương Quốc Cần cử đến, hằng ngày trực ở siêu thị, tối về căn cứ ngủ. Anh ăn cơm cùng nhóm Võ Nham nhưng làm việc, tiền cơm do Dương Quốc Cần chi trả, mục đích là để Diệp Chu xe khi cần. Đến lúc Diệp Chu mới thấy Dương Quốc Cần thật sự chu đáo.

Người tài xế vội đáp: “Vậy ngài đợi một lát, lấy xe của qua đón vài .”

Diệp Chu gật đầu: “Được, vất vả cho , tối nay mời ăn lẩu.”

Người tài xế tươi, lấy xe. Anh cần bộ về mà chỉ cần đến trạm quân vụ gần nhất mượn một chiếc là .

Nhóm đầu tiên lên xe là Diệp Chu và Trâu Minh. Trần Thư tình nguyện ở cùng, cô mang theo s.ú.n.g lục, luôn cảnh giác đề phòng kẻ tấn công. Chu Viễn Hạc ban đầu định lên xe nhưng hiểu cuối cùng thôi.

Ngồi trong xe, Diệp Chu thở phào nhẹ nhõm, tự giễu: “Tôi đúng là nên rèn luyện thêm, mới hơn hai tiếng mà mệt lử . Nếu là dân bản địa ở đây, chắc c.h.ế.t từ lâu .”

Tài xế: “...”

Trâu Minh hỏi: “Cậu chắc chứ? Sáng mai chạy bộ sẽ gọi nhé?”

Diệp Chu vội vàng từ chối: “Thôi thôi, dậy từ 5 giờ sáng để chạy, cứ tự một .” 5 giờ sáng! Gà còn dậy sớm thế!

Diệp Chu cửa sổ, xe khỏi khu dân cư, tiến vùng đất bằng phẳng phía , xung quanh là núi. Cậu thấy con sông nào nên hỏi: “Quanh đây sông ?”

Tài xế đáp: “Phải rẽ qua đoạn phía mới một con sông lớn.”

Diệp Chu lo lắng: “Nếu sông zombie thì ? Nước còn dùng ?”

Tài xế giải thích: “Nước thể dùng trực tiếp , ngay cả nước ngầm cũng . Để đảm bảo an , tất cả đều qua xử lý khử trùng và đun sôi mới dùng.”

Diệp Chu gật đầu: “Vậy thì , cẩn thận vẫn hơn. , làm việc trong quân đội, đãi ngộ thế nào?”

Người tài xế khổ. Anh thấy Diệp Chu trông chẳng khác gì đứa cháu ở nhà, dù vẫn cảnh giác nhưng còn quá căng thẳng, : “Đãi ngộ cũng thường thôi, dù thì đến mức c.h.ế.t đói. Trước khi siêu thị, ăn no cũng là một vấn đề. Vợ làm lao công, thu nhập của hai vợ chồng cộng cũng đủ dùng nhưng chẳng để đồng nào.”

Diệp Chu ngạc nhiên: “Tôi cứ ngỡ đãi ngộ trong quân đội lắm chứ.”

Tài xế lắc đầu: “Trước đây đợt giảm lương tập thể mà, quân đội là nơi bắt đầu đầu tiên. Sĩ quan giảm nhiều nhất, binh lính giảm ít nhất. Dương tướng quân là , ông tâm.” Nhắc đến Dương Quốc Cần, tài xế bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Hồi Căn cứ Lạc Dương mới thành lập, chẳng ai đến đây cả vì ai cũng đây là tiền tuyến. Chỉ Dương tướng quân là sẵn sàng tới. Cư dân ở đây phần lớn là vì tướng quân tới nên mới tình nguyện theo.”

Diệp Chu nhận xét: “Vậy ông lòng dân.”

Tài xế tiếp lời: “Chứ còn gì nữa. Có những căn cứ khác thì chướng khí mù mịt, giờ nhân lực thiếu thốn, dù họ làm gì quá đáng cũng chẳng ai rảnh mà quản. Những nơi đó dù an cũng chẳng thèm đến! Hại zombie mà chính là con ! Bị zombie c.ắ.n thì coi như xui xẻo, chứ hại thì ai mà chịu nổi? Vật tư từ hậu phương gửi tới nhiều khi họ chặn hết cả. Tướng quân đều nhẫn nhịn, nhịn , chẳng lẽ nổ s.ú.n.g ?” Anh thở dài.

Diệp Chu im lặng. Người tài xế đang kể sự thật là đang thêm mắm dặm muối để tỏ vẻ đáng thương? Nếu là vế thì cho thôi. nếu là vế , thực sự giúp đỡ Dương Quốc Cần nhiều hơn nữa. Không vì cá nhân ông , mà vì những cư dân và binh lính đang nỗ lực sống sót trong căn cứ .

Loading...