SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 216: Phiên Ngoại 4

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:56:51
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh đèn trong siêu thị khẽ chớp nháy. Diệp Chu đang ở trong văn phòng liền kích động bật dậy, tới bên cửa sổ, vươn tay kéo mạnh tấm rèm che.

Bên ngoài cửa kính còn là bóng cây hư ảo, cũng chỉ cần ngẩng đầu là thấy bầu trời đầy của dị giới nữa. Những tòa nhà cao tầng che khuất tầm mắt Diệp Chu, những bộ ngang qua siêu thị tay cầm quạt nan, quạt rôm rả với bên cạnh. Các cửa hàng lân cận đèn đuốc sáng trưng, thành phố về đêm mang một sức sống khác biệt với ban ngày.

Cậu trở về !

Gương mặt Diệp Chu ửng hồng, ôm chặt lấy Trâu Minh đang bên cạnh, kích động reo lên: “Cuối cùng cũng về !”

Chẳng ai hiểu hưng phấn đến nhường nào khi thấy tên quê hương xuất hiện ở điểm đến, thậm chí hốc mắt còn đỏ hoe. Cậu rời quá lâu, lâu đến mức suýt chút nữa còn nhớ rõ đường về nhà.

Trâu Minh vỗ nhẹ lên lưng Diệp Chu, mỉm hỏi: “Giờ về nhà luôn ?”

Diệp Chu gật đầu lia lịa: “Về nhà ! Sẵn tiện dọn đống Phỉ thúy về luôn.”

Số tiền kiếm tuy thể đổi thành tiền mặt, nhưng nguồn gốc tiền khó giải trình, thể cứ thế mang rửa tiền . Cậu vốn là công dân thượng tôn pháp luật, chi bằng cứ giao Phỉ thúy cho cha , thứ dễ giải thích nguồn gốc — cứ bảo ba mua mấy tảng đá thô là .

Trò "đổ thạch" mà, cứ bảo mua khối đá đế vương xanh mướt, cắt thì thắng lớn, thế là xong. Hơn nữa, Phỉ thúy phẩm chất cao cũng dễ bán lấy tiền mặt. Cậu bận rộn bao nhiêu năm nay, dù cũng chút thu hoạch mang về chứ.

“Anh định đợi thêm lát nữa mới .” Diệp Chu .

Lần trở về, mang theo các nhân viên tạm thời của siêu thị mà để họ ở một vị diện mà họ yêu thích. Đợi khi nào bắt đầu kinh doanh trở sẽ đón họ . Dù thì ở thế giới của cũng chỗ để đặt ký túc xá nhân viên, vả cũng chẳng bản lĩnh làm căn cước công dân cho họ, đưa họ sang đây sinh hoạt bất tiện. Hơn nữa, đó thuê sẵn nhân viên cho siêu thị ở thế giới gốc , ngày mai họ sẽ đến làm việc.

“Giờ em cùng về nhà luôn chứ?” Trâu Minh Diệp Chu buông tay định bước khỏi văn phòng.

Bước chân Diệp Chu khựng . Cậu quá hưng phấn mà suýt quên mất chuyện . Đối với cha , họ chỉ mới thấy một ngày. Giờ dắt Trâu Minh về, bảo với họ rằng chỉ trong một ngày mà thành đại sự cả đời, chỉ kiếm một đống Phỉ thúy, Mã não giá trị liên thành, mà còn tìm yêu, hơn nữa còn "bẻ cong" giới tính, yêu còn là nam...

Phỏng chừng ba sẽ ngất xỉu mất.

Diệp Chu chút lúng túng Trâu Minh, gãi đầu định gì đó thì Trâu Minh lên tiếng : “Em sẽ ở siêu thị đợi . Không , chúng còn nhiều thời gian mà, em chờ .”

Lời thốt , Diệp Chu định gì đó thôi, trong lòng dâng lên vài phần áy náy. Trâu Minh tìm kiếm bao nhiêu năm, lúc ở bên cạnh cũng luôn lấy làm trung tâm. Giữa hai , luôn là Trâu Minh hy sinh nhiều hơn, mà giờ đây để "nhà" mà thể về, bắt chịu ủy khuất như .

Ý nghĩ xuất hiện cách nào dập tắt . Diệp Chu mím môi, do dự vài giây bảo: “Hay là em cứ cùng về . Về với họ một tiếng dẫn em ngoài thuê phòng khách sạn, ngủ ở siêu thị thoải mái .”

Sắc mặt Trâu Minh vẫn trầm bình tĩnh: “Em , chỉ cần làm khó xử là .”

Diệp Chu: “... Đi , em cùng .”

Trở thế giới của , Diệp Chu cái gì cũng thấy thuộc. Ngay cả con ch.ó hoang đang nhấc chân bậy bên cột điện lúc trông cũng thật đáng yêu. Đèn đường kéo dài bóng dáng của Diệp Chu, khi phía , cái bóng của và Trâu Minh như quấn quýt lấy .

Bây giờ là 8 giờ 30 tối, ngày mai là ngày siêu thị khai trương theo dự kiến. Vốn dĩ Diệp Chu định ngủ siêu thị một đêm vì lẵng hoa chúc mừng hẹn giao lúc 6 giờ 30 sáng. Nhân viên làm việc từ 6 giờ sáng, siêu thị mở cửa lúc 9 giờ, thời gian 3 tiếng đó là để nhập hàng lên kệ. Tầm 6 giờ 10 phút mỗi ngày, công ty hợp tác sẽ giao rau củ và thịt tươi đến.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Hóa lúc đó sớm .” Đến giờ Diệp Chu mới chính xác xuyên đến Đại Lương Triều lúc mấy giờ.

Trâu Minh hỏi: “Anh ngủ sớm thế ?”

Diệp Chu đáp: “Để lo chuyện khai trương, mất ngủ hơn nửa tháng trời. Hôm đó định chợp mắt một hai tiếng thôi, ai ngờ ngủ quên mất, mở mắt thấy ở Đại Lương Triều .”

Giờ nghĩ , Diệp Chu vẫn thấy thật lớn gan — lúc đó chuẩn tâm lý sẽ ở Đại Lương Triều đến già luôn .

Trên đường về nhà, Diệp Chu khẩn trương kích động. Kích động vì sắp gặp cha bao năm xa cách, khẩn trương vì bên cạnh còn dắt theo một yêu. Khi đến cổng tiểu khu, Diệp Chu suýt quên mất quẹt thẻ mới .

“Lá con!” Bác bảo vệ bỗng nhiên gọi giật .

Diệp Chu đầu: “Có chuyện gì bác?”

Bác bảo vệ : “Ba cháu mới dạo phố , dặn bác nếu thấy cháu về thì nhắn một tiếng, tầm hơn 10 giờ họ mới về.”

Diệp Chu mỉm : “Cháu cảm ơn bác, bác vất vả .”

Bác bảo vệ xua tay, chút tò mò Trâu Minh một cái nhưng hỏi gì thêm. Tiểu khu Diệp Chu ở mua từ 10 năm , khi đó đây là khu cao cấp nhất vùng . Trong tiểu khu sẵn nhà trẻ, phòng gym và bể bơi. Tuy nhiên qua nhiều năm, bể bơi bỏ hoang, chỉ phòng gym là vẫn kinh doanh .

Nhà Diệp Chu mua là căn hộ thông tầng. Trước khi mua thì háo hức lắm, nhưng ở đầy một năm cả nhà hối hận kịp — mỗi bữa ăn đều chạy xuống lầu, lấy món đồ gì cũng leo lên leo xuống, dọn dẹp cực kỳ phiền phức, đến mức thuê giúp việc đến dọn dẹp định kỳ.

“Tòa kìa.” Diệp Chu chỉ về phía tòa nhà ở, “Đi thôi, về đến nhà chúng ăn chút gì .”

Từ lúc thể trở về, tinh thần Diệp Chu luôn trong trạng thái lơ lửng, ăn ngon ngủ yên. Giờ sắp về đến nhà, mới thực sự cảm thấy đói.

Trâu Minh quan sát xung quanh, nơi gần như giống hệt những gì tưởng tượng. Ven đường trồng đầy cây xanh, trong tiểu khu những bồn hoa và t.h.ả.m cỏ lớn, thậm chí còn mấy cây cổ thụ che bóng mát. Hồ nước nhân tạo róc rách chảy, đỉnh đầu là bầu trời đêm lấp lánh ánh , tựa như thiên đường nhân gian. Đi qua bao nhiêu vị diện, Trâu Minh vẫn thấy thế giới của Diệp Chu là nhất. Ngay cả những đường trông cũng khỏe mạnh hơn hẳn các nơi khác.

Diệp Chu quét mã nhà, nhiệt tình chào mời Trâu Minh trong.

“Em đôi dép lê của .” Diệp Chu mở tủ giày, đặt một đôi dép mặt Trâu Minh.

Trâu Minh trầm giày bước . Nhà Diệp Chu rộng, căn hộ thông tầng tổng cộng hơn hai trăm mét vuông, chỉ điều phong cách trang trí ... lạ. Năm đó Ba Diệp nhất quyết tự tay trang trí, thèm thuê kiến trúc sư, kết quả tạo một phong cách "tân cổ giao duyên" khá đáng sợ, giảm tránh là kết hợp Đông Tây, thẳng là nửa mùa.

Diệp Chu chỉ bức tranh thêu chữ thập hình hoa mẫu đơn treo tường tivi, với Trâu Minh: “Đây là thêu đấy. Bà còn một bức 'Thanh Minh Thượng Hà Đồ' nữa, thêu một nửa thấy bán nên thôi.”

Trâu Minh tiếp nhận phong cách trang trí , thậm chí còn chân thành khen một câu: “Rất .”

Diệp Chu: “...”

“Phòng ở lầu hai, theo .” Diệp Chu dẫn Trâu Minh lên lầu.

Vốn dĩ lầu một đủ chỗ cho cả nhà ba , nhưng Ba Diệp và Mẹ Diệp thấy mua nhà thông tầng mà dùng hết thì phí. Hai ông bà tự nhận "già ", leo lên leo xuống cho xương khớp, thế là để lầu hai cho Diệp Chu ở hết. Họ còn mỹ miều bảo: “Ba thương con nên mới dành gian rộng lớn cho con đấy.”

Mở cửa phòng, căn phòng của Diệp Chu hiện . Phòng khá đơn giản, một chiếc giường mét rưỡi, tủ quần áo kịch trần, một chiếc bàn làm việc và một chiếc ghế. Trên bàn bày mấy cuốn sách mua về làm cảnh — mấy cuốn còn bóc màng co.

Diệp Chu : “Hồi bày biện nhiều đồ lắm, nhưng ba thừa dịp học đại học nội trú vứt hết mấy thứ dùng đến .”

Trâu Minh tò mò: “Anh giận ?”

Diệp Chu xua tay: “Mấy thứ quan trọng mang hết , chỗ còn đều là đồ cũ, vứt cũng lúc.”

Diệp Chu dẫn Trâu Minh tham quan một vòng quanh nhà, chỉ trừ phòng của ba . Xem xong, xuống bếp tìm đồ ăn. Trong tủ lạnh khá nhiều đồ sơ chế sẵn, Diệp Chu dùng nồi chiên dầu chiên đùi gà, còn nấu thêm hai bát mì nước xương heo.

Đang ăn, Diệp Chu hì hì bảo: “Hay là chúng cứ ở đây nửa năm ?”

Trâu Minh ý kiến: “Tùy thôi.”

Diệp Chu tiếp lời: “Vừa đổi đống Phỉ thúy thành tiền, sẽ mua một căn hộ mới, mua nhà cũ cũng nhưng là nhà ở, sửa sang một chút hai đứa dọn . Tốt nhất là đừng cách nhà ba quá xa, như về thăm họ cũng dễ.”

“Không cần phiền phức thế .” Trâu Minh Diệp Chu đang lo lắng điều gì, “Em thể...”

Diệp Chu vội ngắt lời: “Anh lập gia đình , cứ ở chung với ba mãi cũng tiện. Hơn nữa nếu mặt, ba chắc chắn sẽ soi mói trút giận lên em mất. Khoảng cách tạo nên vẻ mà, ở xa một chút họ mới thấy điểm của .”

Trâu Minh Diệp Chu. Cậu xoa xoa má, tâm tình cực , mặt dày : “Đừng quá cảm động, đều là việc nên làm mà.”

Khóe miệng Trâu Minh khẽ nhếch lên. Hai , định gì đó thì cửa nhà bỗng mở

“Đã bảo bà đừng mua mấy thứ , lãng phí tiền bạc!” Một giọng nam trung khí mười phần vang lên ngoài cửa.

Ngay đó là giọng nữ nũng nịu: “Gớm, giờ mới lãng phí tiền cơ đấy. Chẳng là ai cứ nhất quyết đòi mua xe thể thao, già đầu còn mua xe thể thao cho ai xem ?”

“Tôi... mua cho thằng Thuyền chứ bộ!” Giọng nam lập tức phản bác, “Con trai mở siêu thị lớn, chiếc xe thể thao mới mặt mũi. Bà thì cái gì, đến bằng lái còn chẳng .”

“À, mua cho thằng Thuyền cơ đấy?” Giọng nữ mỉa mai, “Thằng Thuyền đó bảo mua xe điện đời mới, ông mua chiếc xe thể thao chạy xăng, ông thử với nó xem nó tin ?”

Diệp Chu hét lớn: “Con tin!”

Hai vợ chồng đang ở hiên nhà giày đồng loạt về phía phòng ăn. Diệp Chu nghiêm túc cha , rõ ràng là kích động đến phát nhưng vẫn cố tỏ bình thản: “Tuy xe điện đời mới, nhưng con chê ạ.”

Ba Diệp: “...”

Mẹ Diệp hì hì: “Vậy con cứ lấy mà . Xe thể thao để mấy đứa trẻ tuổi trai như con mới ý nghĩa. Chứ cái hạng 'thịt khô' còn đòi lái xe thể thao, chẳng thỏa mãn ước nguyện thời trẻ làm màu cho xem nữa.”

“Ai đây nhỉ?” Mẹ Diệp dép lê phòng ăn, bà tò mò Trâu Minh, vẻ mặt đầy tán thưởng: “Bạn của thằng Thuyền ? Lần đầu thấy con dẫn bạn về nhà đấy, từ hồi nghiệp đại học đến giờ chẳng thấy con dắt ai về bao giờ.”

Trâu Minh cũng dậy từ sớm, tới mặt Mẹ Diệp, cúi đầu vươn tay : “Cháu chào bác gái, cháu là Trâu Minh.”

Mẹ Diệp vui vẻ bắt tay Trâu Minh: “Đứa nhỏ lịch sự quá.”

Diệp Chu giống , ngũ quan của hai con đều thuộc kiểu tinh tế, giống Ba Diệp trông vẻ thô kệch như săn về. Mẹ Diệp lập tức khoe với Diệp Chu: “Ba con với dạo phố, gặp đối tác của ba con, còn hỏi ba con xem là 'bồ nhí' của ông đấy.”

Bà đắc ý nhướng mày: “Con xem, thật tinh mắt quá .”

Ba Diệp từ phía tới, phục : “Tại buồn chải chuốt thôi, chứ mà diện lên thì bảo bà là phú bà b.a.o n.u.ô.i đấy.”

, hôm nay con về?” Mẹ Diệp chút kỳ lạ, “Hồi chiều con còn bảo đêm nay ngủ siêu thị, khuyên thế nào cũng mà.”

Diệp Chu gượng: “Dạ, chút chuyện ạ.”

Mẹ Diệp hỏi: “Chuyện gì thế?”

Diệp Chu đang định thú thật thì Trâu Minh bỗng : “Về lấy đồ ạ.”

Ba Diệp lên tiếng: “Đừng việc nhỏ gì cũng chạy về nhà. Đã sự nghiệp riêng thì làm việc gì cũng động não một chút. Bảo con xưởng học hỏi mấy sư phụ già thì chịu, bảo học thạc sĩ cũng xong, cứ nhất quyết đòi mở siêu thị. Nhà thiếu gì tiền khổ thế, đúng là dở !”

Diệp Chu: “...”

“Ông cái gì thế hả!” Mẹ Diệp lườm một cái, “Hồi đủ ? Mở siêu thị thì ? Mở siêu thị còn hơn cái xưởng thực phẩm của ông đấy! Vừa ông sản xuất còn thằng Thuyền bán, siêu thị thế còn gì, nó còn mở cả chuỗi chứ.”

Ba Diệp hừ lạnh: “Dù bạn bè chẳng đứa con nào mở siêu thị cả, học tài chính thôi.”

Mẹ Diệp mắng: “Ông hâm mộ con nhà thế thì mà ở với họ, xem chúng nó thèm gọi ông một tiếng ba . Tôi thấy ông mới là vấn đề !”

“Thằng Thuyền nhà thế còn gì.” Mẹ Diệp hừ lạnh, “Ngoan ngoãn hiểu chuyện, chẳng để ba lo lắng gì. Nguyện vọng duy nhất là mở cái siêu thị, nhà mở nổi mà ông cứ lải nhải mãi thế!”

“Còn bạn ông, thằng con lão Lý năm nay bằng tuổi thằng Thuyền chứ gì? Đi du học nước ngoài mỗi năm tốn mấy tỷ, đấy là con trai ? Đấy là tổ tông, là nợ đời thì !” Mẹ Diệp tiếp tục, “Ông xem lão Lý giờ tóc bạc trắng cả , cái xưởng của lão cũng chẳng , lợi nhuận mỗi năm mấy tỷ đều thằng con phá sạch. Vậy mà lão vẫn tự tẩy não , bảo con lão bằng cấp cao, về nước chắc chắn lương tháng trăm triệu, tích lũy kinh nghiệm tự mở công ty.”

Mẹ Diệp bồi thêm: “Hừ, thấy thằng con lão hỏng , chắc chắn sẽ tìm ông vay tiền cho mà xem.”

“Thôi , .” Ba Diệp cuối cùng cũng chịu nổi nhiệt, ông ho khan một tiếng, ngượng ngùng với Trâu Minh: “Tiểu Trâu , bác gái cháu đùa thôi, bác cũng thấy mở siêu thị là , cứ làm ăn chân chính là .”

Diệp Chu nhịn đến run — ba cũng thể diễn hài , bao nhiêu năm vẫn thấy chán.

Diệp Chu và Trâu Minh nhà lâu, dù ngày mai khai trương, Diệp Chu cũng thực sự nhiều việc lo.

“Vậy tụi con đây.” Diệp Chu ở hiên nhà hỏi, “Ngày mai mấy giờ ba qua?”

Mẹ Diệp đáp: “Sớm thế dậy nổi , tầm trưa qua, cả nhà ăn cơm luôn.”

Ba Diệp : “Tôi thì dậy , nhưng đợi , thôi thì mai hai đứa cùng qua.”

Diệp Chu Ba Diệp, ông cũng thản nhiên .

“Vậy con đây.” Diệp Chu . Vì định ở đây nửa năm, trong lòng rõ cha vẫn luôn ở đó nên Diệp Chu còn cảm giác gấp gáp như nữa.

“Lúc nãy em cho ?” Diệp Chu và Trâu Minh đường.

Trâu Minh đáp: “Cho họ chút thời gian thích ứng .” Hắn nhận cha Diệp Chu yêu thương , hà tất làm họ đau lòng ngay lúc ? Đã thời gian thì cần vội vàng nhất thời.

Diệp Chu mỉm , Trâu Minh đang đau lòng cho . Trâu Minh mỉm nắm lấy tay Diệp Chu. Hai đan tay , may mà con đường vắng nên ai chú ý.

“Sau đây sẽ là nhà của chúng .” Diệp Chu quanh, xác nhận ai liền dừng bước.

Trâu Minh cũng dừng , bằng ánh mắt dò hỏi. Diệp Chu ôm lấy cổ Trâu Minh, khiến cúi đầu xuống. Cậu ngẩng mặt lên, đặt một nụ hôn lên môi . Mây đen che khuất ánh trăng, như thể chính vầng trăng cũng đang nhường gian riêng tư cho đôi tình nhân .

Siêu thị khai trương nhưng tình hình kinh doanh mấy khả quan — cư dân xung quanh đa già, họ thích chợ đầu mối hoặc chợ truyền thống hơn. Siêu thị mở , chỉ trả lương nhân viên mà tiền điện nước cũng là một khoản lớn. Mới mở một tuần, tiền bạc trôi như nước.

như Diệp Chu dự đoán, thấy thua lỗ, lo lắng nhất là , còn vui mừng nhất là ba . Ba Diệp cho rằng việc Diệp Chu lỗ vốn trong dự tính của ông. Con trai lời ông tức là con trai ngốc, chuyện trực tiếp chứng minh trong nhà thông minh nhất vẫn là ông già .

“Tôi bảo mở siêu thị chắc chắn lỗ mà, kinh doanh truyền thống giờ khó làm lắm, cứ nhất quyết đòi mở ở đó.” Ba Diệp giả vờ nghiêm túc nhưng giấu nổi vẻ đắc ý, “Dù bao nhiêu tuổi nữa thì vẫn dựa ông già thôi.”

Mẹ Diệp mắng: “Ông chỉ giỏi mát! Con nó gặp khó khăn mà ông còn vui vẻ ?!”

“Thuyền đừng sợ, tiền đây. Con lỗ bao nhiêu? Mẹ bán vòng tay nuôi con!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-216-phien-ngoai-4.html.]

Diệp Chu: “... Con tiền mà.”

Hiện tại còn quá quan tâm đến việc siêu thị kiếm tiền ở thế giới . Tài khoản hệ thống của hàng trăm triệu, vì kiếm quá nhiều tiền nên từ lâu thèm xem chính xác bao nhiêu tiền nữa. Chỉ cần tìm cách rút tiền , tiền đó đủ để mở hàng trăm cái siêu thị dù lỗ vốn chăng nữa. Huống chi siêu thị của thể xuyên qua các vị diện khác , tính kiểu gì cũng thể lỗ .

Để thuận lợi rút tiền , Diệp Chu xin Ba Diệp liên lạc của một chú chuyên bán đá thô Phỉ thúy. Để diễn cho giống, rút mười triệu — vì mở siêu thị nên giờ Diệp Chu là "kẻ nghèo hèn", mười triệu còn mượn bạn bè. Nếu hỏi ba chắc chắn họ sẽ tra hỏi dùng tiền làm gì, nếu bảo mua đá thô, họ sẽ giảng cho một bài học về tư tưởng chính trị cả ngày mất.

Ba tiền mua những chiếc vòng tay Phỉ thúy hàng tỷ đồng nhưng bao giờ mua đá thô, vì trò còn khả năng "nhặt bảo vật" nữa. Đá thô khỏi mỏ chủ mỏ tuyển chọn hết, những đến chỉ chọn loại thường thôi, hàng cực phẩm là thể. Có tiền thì mua hàng chế tác, chứ chơi trò chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ.

Diệp Chu mua xong liền lập tức về dối ba rằng mua đá thô, nhờ cắt và trúng lớn, giờ nhờ ba tìm bán giúp. Cậu mang về năm chiếc vòng tay loại kính (pha lê) điểm xanh, khiến cha suýt rơi cả cằm.

“Con gặp vận may gì thế ?!” Ba Diệp dám tin, “Cái làm bằng thủy tinh đấy chứ?!”

Mẹ Diệp lườm ông một cái: “Ánh quang mà là thủy tinh ? Không cần lót giấy bạc mà vẫn sáng thế , ông chỉ cái thấy con kiếm tiền thôi!”

Diệp Chu : “Mẹ chọn một chiếc , con hiếu kính , chỗ còn cứ bán ạ. Tiền ba cứ giữ lấy, để cho con 5 tỷ là .”

Ba Diệp lầm bầm: “5 tỷ đổ cái siêu thị của cũng như muối bỏ bể thôi, là đóng cửa siêu thị , đem tiền đầu tư xưởng của nhà , mở thêm dây chuyền sản xuất mới.”

Lúc Mẹ Diệp khách khí tát Ba Diệp một cái: “Con nó kiếm tiền là chuyện ! Ông đừng lải nhải mãi thế, chim gõ kiến .”

mà Thuyền , đổ thạch thắng thua.” Mẹ Diệp nghiêm túc dặn dò, “Con chỉ chơi thôi nhé, ?”

Diệp Chu vội vàng cam đoan: “Chắc chắn ạ, con chỉ mua hàng chế tác thôi.”

Mẹ Diệp: “...”

“Thôi , dù tiền cũng ở trong tay con, con cũng lớn , ba quản hết .”

Ba Diệp lầm bầm nhỏ: “Dù lỗ hết cũng đến tay lo thôi.”

Mẹ Diệp quát: “Ông im miệng!”

Diệp Chu mất hai tháng mới bán một phần ba Phỉ thúy trong tay, tiền trong thẻ tăng lên đáng kể, siêu thị cũng dần quỹ đạo. Có lẽ đó giới trẻ đến siêu thị mới, một tháng khai trương, các đơn hàng giao tận nơi bắt đầu tăng lên. Cuối cùng cũng những cặp vợ chồng trẻ dắt con cái đến tham quan siêu thị. Tuy lợi nhuận lớn nhưng ít nhất cũng hòa vốn.

“Cuối cùng cũng thể xem nhà !” Sau khi đối soát sổ sách xong, Diệp Chu kích động nhảy lên ôm chầm lấy Trâu Minh, “Ngày mai chúng xem nhà luôn!”

Trâu Minh cũng vui — hai tháng nay ở khách sạn. Diệp Chu dành phần lớn thời gian bên nhưng cứ cách vài ngày về nhà ngủ. Việc thể ở chung một chỗ, một mái ấm nhỏ riêng tư là ưu tiên hàng đầu lúc .

“Mua nhà á?” Ba Diệp và Mẹ Diệp hiếm khi cùng chung quan điểm, cả hai đều đồng ý: “Con mua nhà làm gì? Nhà thiếu chỗ ở ! Lầu hai là của con hết , cứ nhất quyết đòi ngoài ở? Con quyền riêng tư mà, ba bao giờ tự tiện phòng con ?”

Diệp Chu nhượng bộ: “Dù con cũng hẹn với bên môi giới , sáng mai sẽ xem.”

Ba Diệp vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, đau đến mức nhăn mặt: “Anh đủ lông đủ cánh đúng !”

Mẹ Diệp cũng : “Con mới kiếm bao nhiêu tiền , vả giờ còn bạn gái, ít nhất cũng bạn gái mới tính chuyện mua nhà chứ?”

Diệp Chu hít sâu một , lấy hết dũng khí : “Con yêu .”

“Ai cơ?” Ba Diệp hỏi, “Người yêu là ai?”

Mẹ Diệp lườm ông: “Người yêu! Là đang yêu đương ! Con trai ông bạn gái !”

Ba Diệp kích động bật dậy, vỗ đùi nữa mà vui mừng reo lên: “Tốt quá! Tốt! Bao nhiêu tuổi? Người ở ? Gia cảnh thế nào? Làm nghề gì? Cao bao nhiêu? Tính tình ?”

“Mua, mua luôn!” Ba Diệp hào phóng , “Tiền cần con bỏ , ba để dành sẵn cho con từ lâu !”

“Con cái cứ để ba lo, con với ba sẽ giúp hai đứa chăm sóc.” Ba Diệp vui đến mức mặt mày hồng hào.

Mẹ Diệp cũng hớn hở: “Nếu con dâu đồng ý, hai đứa xem thể sinh hai đứa . Con dâu bà Chu sinh đôi hai đứa con gái xinh xắn lắm! Ba con nào gặp cũng cứ quấn quýt lấy chúng nó mãi.”

Ba Diệp chìm đắm trong ảo tưởng bế hai đứa cháu gái: “Hai đứa thì , giống như đúc, mặc váy công chúa, ngoan bao nhiêu!”

Diệp Chu chỉ thể dội cho họ một gáo nước lạnh: “... Tụi con sinh ạ.”

Ba Diệp ngẩn : “... Hả?”

Diệp Chu hít một thật sâu: “Người yêu của con là Trâu Minh.”

Mẹ Diệp ngơ ngác: “... Trâu nào Minh nào cơ?”

Diệp Chu cúi đầu: “Mẹ... chính là Trâu Minh đó ạ.”

Mẹ Diệp thẫn thờ: “Ông Diệp, ông véo một cái xem.”

Ba Diệp gầm lên: “DIỆP CHU!”

Diệp Chu vội trấn an: “Ba bình tĩnh, chuyện quyết định ...”

Mẹ Diệp tức đến nổ đom đóm mắt, lao thẳng nhà vệ sinh, phụ nữ ngày thường nũng nịu giờ cầm cây chổi xông . Ba Diệp cũng quanh quất tìm vũ khí tay.

Sau một đêm gà bay ch.ó sủa, ba thức trắng đêm mệt rã rời sofa. Chẳng ai câu nào.

“Đặt đồ ăn sáng .” Mẹ Diệp lên tiếng.

Diệp Chu ngoan ngoãn đặt bữa sáng. Giọng Ba Diệp khàn đặc: “Vậy là cháu gái mất tiêu hả?”

Diệp Chu: “... Vốn dĩ bao giờ ạ.”

Ba Diệp lườm cháy mặt: “Vốn dĩ là !”

Mẹ Diệp : “Tiền mua nhà chuẩn xong cả .”

Hai vợ chồng , đều thấy sự tuyệt vọng trong mắt đối phương. Ba Diệp hỏi: “Vậy cái xưởng của tính đây?”

Diệp Chu nhỏ giọng: “Thời đại nào mà ba còn con nối nghiệp cha?”

Ba Diệp vỗ đùi đét đét: “Vậy liều mạng kiếm tiền để làm cái gì cơ chứ?!”

Mẹ Diệp phụ họa: “ thế, còn chuẩn sẵn quà gặp mặt cho con dâu !”

Diệp Chu : “Quà gì ạ? Mẹ đưa cho Trâu Minh cũng mà.”

“Vòng tay! Trâu Minh đeo hả?!” Mẹ Diệp đau khổ , “Con dâu của , cháu nội cháu ngoại của , mất hết !”

Ba Diệp than vãn: “Hai đứa cháu gái ngoan của mất !”

Diệp Chu: “...” Họ thậm chí tính xong cả việc con của và "con dâu" sẽ trông như thế nào .

“Nhất định thích đàn ông ?” Mẹ Diệp hỏi, “Con thử với con gái bao giờ ?”

Ba Diệp bồi thêm: “ đấy, thích đàn ông, chẳng lẽ là bệnh ?”

Diệp Chu dậy: “Dù chuyện cũng định . Con ở bên đàn ông mà còn tìm con gái nhà thì chẳng là hại đời họ ? Nếu con là con gái, ba con quen một đàn ông từng yêu đàn ông ?”

Hai vợ chồng càng tuyệt vọng hơn: “Giờ còn dám giảng đạo lý với chúng nữa hả!”

Diệp Chu nghiêm túc : “Nhà thì vài ngày tới con sẽ mua. Ba , con ba buồn, nhưng chuyện con quyết định . Con yêu em , em cũng yêu con, chúng con cùng trải qua nhiều chuyện. Dù chia tay thì cũng chỉ vì hết tình cảm chứ vì áp lực bên ngoài.”

“Con so với những đứa cháu tồn tại, ba yêu con nhiều hơn.”

“Thời gian tới con sẽ về làm phiền ba , để ba gian riêng.”

con vẫn hy vọng thể cả tình yêu của ba yêu.”

Diệp Chu kết luận: “Đời dài, con để nuối tiếc.”

Ba Diệp gì. Diệp Chu cúi chào họ bình thản bước khỏi nhà. Sau khi Diệp Chu , Ba Diệp mới mệt mỏi tựa sofa, tuyệt vọng hỏi: “Sao nó thích đàn ông nhỉ?”

Mẹ Diệp đáp: “Tôi làm ?”

Ba Diệp thắc mắc: “Chẳng bảo đồng tính luyến ái di truyền ? Tôi , nó cũng nên chứ.”

Mẹ Diệp nheo mắt: “Ông lẽ ở bên ngoài...”

Ba Diệp quát lên: “Bà nghĩ cái gì thế! Tôi thích đàn ông đàn bà bà còn ?!”

Mẹ Diệp ngẫm nghĩ: “Cũng đúng.”

“Vậy giờ tính ? Hồi còn thấy thằng Trâu Minh đó , định bảo nó xưởng làm, may mà hỏi.” Ba Diệp , “Trông nó cũng chẳng giống đồng tính gì cả. Chẳng bảo bọn họ yểu điệu thục nữ ?”

Mẹ Diệp mỉa mai: “Nếu cứ yểu điệu là đồng tính thì ba ông cũng là đồng tính đấy.”

Ba Diệp: “...” Cũng đúng, ba ông lúc uống rượu cũng làm điệu bộ đó.

Hai vợ chồng đồng thời thở dài. “Đi tìm bác sĩ tâm lý hỏi xem, chuyên nghiệp chắc chắn sẽ hiểu.” Mẹ Diệp rút điện thoại , “Dù cũng chẳng ngủ , sáng nay luôn, để gọi điện hỏi xem họ làm việc .”

Ba Diệp than: “Haizz, hồi còn khoe với lão Chu là cháu gái chắc chắn hơn cháu gái lão.”

Mẹ Diệp bồi thêm: “Đấy khoe khoang, nếu cháu gái thật thì chắc chắn nó hơn thật mà.”

Sau khi thú thật với cha , Diệp Chu thấy nhẹ nhõm hẳn. Tuy tra khảo suốt đêm nhưng ít cũng ăn đòn. Lúc Ba Diệp định đ.á.n.h thì Mẹ Diệp cản, và ngược .

Diệp Chu đường, cảm thấy là một trong những may mắn nhất thế gian. Từ nhỏ đến lớn từng chịu khổ, dù vô tình trở thành thương nhân đa vị diện chút vất vả nhưng phần lớn thời gian đều sống trong nhung lụa. Không mấy ai nhân sinh thập thập mỹ, nhưng Diệp Chu cảm thấy đời đủ viên mãn .

Trở siêu thị, Trâu Minh đang giúp dỡ hàng. Diệp Chu lặng lẽ tới lưng, vươn tay ôm lấy eo . Trâu Minh dường như Diệp Chu ở phía từ sớm nên hề giật , đặt tay lên mu bàn tay , khẽ hỏi: “Sao thế? Tối qua ngủ ?”

Diệp Chu tựa đầu lưng Trâu Minh, nhắm mắt mỉm : “Anh thú thật với ba .”

Trâu Minh khựng . Diệp Chu tiếp tục: “Anh em tự . đó là ba , họ chỉ đau lòng cho thôi chứ đau lòng cho em . Vả yếu đuối đến mức bảo vệ nổi yêu ? Nếu để em một , sẽ khinh thường chính mất.”

Trâu Minh : “Giờ em qua đó nhé.”

Diệp Chu siết chặt eo : “Em qua đó làm gì? Cho họ chút thời gian , giờ em qua chỉ nước đổ thêm dầu lửa thôi, em cũng nghĩ cho chứ.”

Trâu Minh im lặng. Diệp Chu bảo: “Yên tâm , sẽ lúc em đối mặt với họ thôi.” Cậu ngáp một cái: “Em làm tiếp , ngủ một lát, tối qua trắng đêm . Anh gọi cho bên môi giới, ngày mai chúng xem nhà.”

Những ngày đó, Diệp Chu dắt Trâu Minh xem nhà khắp nơi. Vì Trâu Minh căn cước công dân nên ban ngày hai gần như dính lấy như hình với bóng. Trâu Minh dùng sim điện thoại phụ của Diệp Chu, thanh toán tiền cũng chỉ dùng mật mã.

“Dù mật mã thanh toán với mật mã thẻ ngân hàng em đều , dùng tiền cần hỏi .” Diệp Chu , “Đây là tài sản chung của hai đứa .” Nói đến đây, nhịn . Giờ đây một để cùng chia sẻ tài sản chung .

Chỉ mất một tuần là họ chọn nhà — một căn hộ rộng 120 mét vuông, ba phòng ngủ, hai phòng khách với ban công lớn. Vốn dĩ là nhà của một cặp đôi mới cưới trang trí để làm tân hôn, nhưng vì đổi công việc nên họ chuyển nơi khác và rao bán. Trang trí đều dùng vật liệu , phong cách trang nhã, sáng sủa, đặc biệt là cửa sổ sát đất ở phòng khách khiến Diệp Chu ưng ý. Sau khi tham khảo giá cả xung quanh, Diệp Chu mặc cả quá nhiều mà thanh toán bộ để mua căn hộ . Vì nhà để trống nửa năm nên thể dọn ở ngay.

Diệp Chu suy tính , quyết định dắt Trâu Minh về nhà một chuyến nữa. Cậu cứ ngỡ ba sẽ trút giận lên Trâu Minh nên chuẩn sẵn tinh thần che chắn cho . Kết quả là khi mở cửa, Ba Diệp chỉ liếc Trâu Minh một cái lạnh lùng bảo: “Vào .”

Diệp Chu và Trâu Minh , ngoan ngoãn giày phòng khách . Sau khi họ xuống, Mẹ Diệp còn pha hai tách mang . Diệp Chu cảm thấy như đống lửa: “Mẹ, chuyện gì chứ ạ?”

Mẹ Diệp lập tức "xả vai": “Mẹ thì chuyện gì ? Anh bớt làm giận thì còn sống thêm vài năm!”

Trâu Minh lập tức dậy: “Bác gái, đều là của cháu, cháu...”

Mẹ Diệp xua tay: “Được , , định giáo huấn các ! Đều là lớn cả , làm gì là quyền của các .” Bà Trâu Minh một hồi lâu nhận xét: “Trông cũng , dáng cũng , thằng Thuyền cũng đến nỗi thiệt thòi.”

Diệp Chu suýt chút nữa phun cả ngụm ngoài.

Ba Diệp lên tiếng: “Hai đứa bàn bạc , các lớn cả , chúng quản cũng quản nổi, thời phong kiến mà nhốt trong nhà cho ngoài. Nếu xác định quan hệ thì sống cho t.ử tế. Tuy kết hôn nhưng dù cũng là tự nguyện ở bên , ngoài lăng nhăng.”

Mẹ Diệp gật đầu: “ thế, dù là đồng tính thì cũng tiết tháo, đối tượng thì đừng chơi bời linh tinh.”

Ba Diệp biểu tình phức tạp, ngượng ngùng bồi thêm: “Nhớ làm các biện pháp phòng tránh, trách nhiệm với thể , mấy cái bệnh đó giờ vẫn chữa .”

Diệp Chu lập tức hiểu ý ba . Cậu Mẹ Diệp với vẻ mặt kỳ quặc. Trâu Minh thì hiểu hết ý tứ, ánh mắt thoáng chút mờ mịt.

Mẹ Diệp như dẫm đuôi: “Nhìn cái gì mà ! Anh tưởng tìm hiểu mấy thứ lắm chắc?!”

Ba Diệp than thở: “Mấy cái ảnh đó làm mù cả mắt! Đời xem thứ hai !”

Vì con cái, họ hy sinh đến mức nào cơ chứ!

Loading...