SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 210: Sau Cơn Sóng Dữ
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:56:43
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tấm rèm cửa luồng gió từ điều hòa thổi đung đưa, vài tia nắng le lói lọt qua khe hở, rải xuống sàn nhà những vệt vàng óng ánh.
Diệp Chu vốn Trâu Minh vóc dáng . Nhiều năm qua, sống trong môi trường áp lực cao, bao giờ dám lơ là việc rèn luyện, khiến từng thớ cơ bắp đều duy trì ở trạng thái mỹ nhất. Trong gian tối mờ, sự thẹn thùng của Diệp Chu những cảm xúc khác lấn át, đưa tay trượt dần xuống gáy Trâu Minh, phác họa theo đường xương bả vai của . Động tác của nhẹ, tựa như lông vũ lướt qua. Trâu Minh lúc giống như một con báo săn thuần phục, vùi đầu cổ Diệp Chu, cơ thể ngừng run rẩy.
Mồ hôi rơi xuống n.g.ự.c Diệp Chu, nóng bốc lên hầm hập. Diệp Chu nghiêng đầu, khẽ c.ắ.n vành tai Trâu Minh. Vành tai mỏng, dường như chỉ cần dùng lực một chút là thể c.ắ.n xuyên qua. Trâu Minh rõ ràng run lên một cái. Diệp Chu hôn lên sườn mặt . Trước khi mật thế , Diệp Chu luôn nghĩ sẽ khó lòng chấp nhận, nhưng khi thực sự bước tới bước , cảm thấy Trâu Minh giống như một bữa tiệc thịnh soạn đang bày mắt, chờ đợi thưởng thức. Có lẽ ngoài Trâu Minh , sẽ chẳng bao giờ gặp thứ hai đối xử với như — như thể là báu vật quý giá nhất đời.
Tay Diệp Chu đặt cánh tay đang chống xuống của Trâu Minh. Vì Trâu Minh đang gồng sức nên cơ bắp cứng như đá, thậm chí cảm nhận cả những mạch m.á.u đang nổi lên. Đây chính là báu vật bằng xương bằng thịt của . Trái tim Diệp Chu mềm nhũn, nâng một chân lên, nhưng khựng .
“Sung sức thế cơ ?” Diệp Chu thì thầm bên tai . Giờ phút , vứt bỏ hết liêm sỉ, khẽ hôn lên khóe môi Trâu Minh.
Trâu Minh dường như dở dở , nhưng đôi môi vẫn mím chặt. Hắn đột ngột chống dậy, áp mạnh xuống môi Diệp Chu. Ban đầu chỉ là hai bờ môi chạm , ai cử động, mãi đến khi Trâu Minh chủ động thăm dò, Diệp Chu mới nén mà hé mở môi.
Trong khoảnh khắc, đất trời như đảo lộn. Diệp Chu, vốn tưởng nắm quyền chủ động, lập tức sóng lớn cuốn trôi. Cậu siết chặt lấy lưng Trâu Minh, giữa cơn bão tố cuồng nhiệt, chỉ thể bám víu điểm tựa duy nhất . Trong những lặng nghẹt thở, Diệp Chu mở mắt, thấy gương mặt Trâu Minh đang nhắm nghiền mắt, thấy những sợi gân xanh nổi lên và vành tai đỏ bừng của .
Trâu Minh ngày thường vốn ôn hòa, vô hại, lúc giống như một mãnh thú thoát khỏi lồng giam. Từng tấc cơ bắp đều căng cứng, như thể đang giữa ranh giới sinh tử, và Diệp Chu trong lòng chính là nguồn sống duy nhất. Hắn giam cầm thật chặt, trong mắt, trong lòng chỉ , thở của cũng tràn ngập mùi vị của . Diệp Chu cảm thấy Trâu Minh đang hôn , mà là đang c.ắ.n xé, như nghiền nát xương cốt , nuốt chửng cả cốt tủy để tan cơ thể . Và Diệp Chu phản kháng, thậm chí còn mê đắm cảm giác khao khát mãnh liệt đến nhường .
“Được ?” Trâu Minh khó khăn rời khỏi môi , trán hai chạm , đáy mắt đỏ rực như một con Vampire đang đói khát.
Diệp Chu đôi mắt đầy d.ụ.c vọng của , khẽ đáp: “Giờ còn hỏi ?”
Trâu Minh nắm lấy tay Diệp Chu, nhưng gỡ từng ngón tay , đan chặt mười đầu ngón tay . Lòng bàn tay dán sát, đầy mồ hôi nóng hổi, nhưng chẳng ai thấy phiền.
“Vào phòng ngủ ...” Diệp Chu cố gắng thốt lên giữa những nụ hôn dồn dập.
Trâu Minh quả nhiên dừng . Diệp Chu đang định đắc ý vì nghĩ rằng làm chủ tình hình, thì đầy vài giây , một tay Trâu Minh luồn nách, tay luồn khoeo chân . Diệp Chu ngơ ngác bế bổng lên theo kiểu công chúa. Cuộc đời thật lắm trải nghiệm khó quên, bởi ai cũng thể bế kiểu công chúa một đàn ông cao mét tám. Sự kinh ngạc khiến Diệp Chu kịp phản ứng để đòi xuống đất, chỉ cảm thấy gì đó sai sai.
Mãi đến khi ném xuống giường, Diệp Chu mới nhận điều sai trái đó là gì. kịp lên tiếng thương lượng, Trâu Minh phủ lấy .
Sức lực của Trâu Minh lớn đến thế ? Diệp Chu mờ mịt nghĩ thầm giữa những nụ hôn bất tận.
Rèm cửa phòng ngủ kéo , bên ngoài trời về đêm, ánh trăng sáng tỏ xua tan mây mù. Diệp Chu phẫn uất túm chặt lấy tấm chăn. Cậu thấy đau nhức khắp , chỉ cần cử động một chút là khó chịu. Tiếng nước chảy trong phòng tắm càng khiến bực bội hơn. Lúc nãy khi bế qua gương, Diệp Chu thấy chẳng còn chỗ nào lành lặn. Trâu Minh cứ như một con quái thú bỏ đói cả đời, lật qua lật tra tấn đến c.h.ế.t sống .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chuyện khoa học ?! Chẳng mới là “công” ?! Dù họ từng thảo luận vấn đề , nhưng ai ai chẳng cái là ngay ? Từ đến nay, luôn là Diệp Chu làm chủ, Trâu Minh thực hiện, vả Trâu Minh còn bảo sinh con — “công” nào lo chuyện sinh con chứ?! Dù thấp hơn Trâu Minh một chút, nhưng chút chênh lệch chiều cao đó quyết định gì. Nghĩ kiểu gì thì kết quả hiện tại cũng thật vớ vẩn.
Diệp Chu định trở nhưng kìm mà rên lên một tiếng. Dù về , ngoài đau đớn cũng chút cảm giác... khác, nhưng đối với , đây rõ ràng là sự đảo lộn trật tự! Cậu thẳng giường, vô thần trần nhà. Cậu nhớ xu hướng tính d.ụ.c thể đổi, còn vị trí thì ? Cũng đổi ? Sức lực Trâu Minh lớn hơn tưởng nhiều, liệu khi già , còn hy vọng “phản công” ?
Trâu Minh bước khỏi phòng tắm, chỉ mặc một chiếc quần đùi, thoải mái để lộ cơ thể. Hắn Diệp Chu đang giường, nhớ tới chuyện gì mà vành tai và cổ đều đỏ ửng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-210-sau-con-song-du.html.]
“Em... ...” Giọng Trâu Minh khản đặc.
Diệp Chu hữu khí vô lực đáp: “Hiện tại chẳng thấy chút nào.” Cậu liếc Trâu Minh, thấy chẳng chút vẻ gì là hối , chỉ vành tai là đỏ thêm. Tại Trâu Minh thể ngây thơ lúc cần thiết, mà lúc cần ngây thơ thì chẳng ngây thơ chút nào ? Đây cũng là một loại thiên phú ? Diệp Chu , thầm hận vẻ ngoài của đ.á.n.h lừa! Cậu hận thể xuyên về đó để phân định rõ ràng mới làm việc.
Trâu Minh vội vàng : “Anh đói ? Để em làm gì đó cho ăn.” Hắn với vẻ thẹn thùng, quẫn bách như một thiếu niên làm chuyện .
Thấy bộ dạng đó, Diệp Chu định bảo đói, nhưng cái bụng nể mặt chút nào: “Rột... rột...”
Mặt Diệp Chu đỏ lên, nghiến răng, cố tỏ bình tĩnh: “Được.”
Trâu Minh thêm vài giây mới lưu luyến đóng cửa phòng ngoài. Chờ , Diệp Chu mới gian nan xoa eo . Nếu nhờ kiên trì rèn luyện bao năm qua, mấy cái tư thế đó chắc chịu nổi. Cậu thầm nghĩ nếu ngày xưa học múa, chắc giờ cũng thành tựu , tuổi mà vẫn còn dẻo dai thế đúng là thiên phú dị bẩm.
Diệp Chu nhe răng trợn mắt dậy, một lúc thấy cũng bớt giận. Người yêu với , giường kiểu gì chẳng . Không thì là Trâu Minh. Ván đóng thuyền, giờ giận cũng chẳng ích gì, ai bảo lúc đó đè nổi . Diệp Chu tự an ủi rằng lý do “vì đau lòng Trâu Minh nên mới nhường” oai hơn nhiều so với “vì sức bằng nên phản áp”. Càng tỏ giận dữ thì càng giống thẹn quá thành giận. Không giận, giận.
Khi Trâu Minh bưng bữa tối , thấy Diệp Chu đang mỉm rạng rỡ như sắp đắc đạo thành tiên. Bước chân khựng , Diệp Chu , dịu dàng hỏi: “Làm món gì thế?”
Trâu Minh cúi đầu, giọng ôn nhu nhưng giấu nổi vẻ thỏa mãn: “Cháo trắng rắc chà bông ạ, giờ nên ăn đồ quá cay nhiều dầu mỡ.” Hắn vẻ áy náy: “Lúc đó... em nhịn .”
Nụ của Diệp Chu cứng trong giây lát, nhưng vẫn cố : “Không , chuyện nhỏ mà, chẳng thấy khó chịu chút nào.”
“Anh để lên bàn , ngoài ăn. Có vài bước chân thôi, mỏng manh đến thế.”
Trâu Minh vẻ tin, mặt Diệp Chu xuống cánh tay và cơ thể lớp chăn. Diệp Chu rốt cuộc nhịn : “Tôi ! Tôi ! Không vấn đề gì hết!”
“Vậy em ngoài chờ .” Trâu Minh lùi bước, bưng khay đồ ăn phòng khách.
Diệp Chu tung chăn, bình thản xuống giường. Chân bủn rủn. Cậu vịnh cánh cửa tủ dậy, thử vài bước thấy cũng . cảm thấy bộ dạng lúc oai phong cho lắm, trông cứ như trải qua ba ngày ba đêm chứ ba hiệp.
lúc Diệp Chu định bước cửa thì Trâu Minh hớt hải chạy . Trâu Minh lo lắng , Diệp Chu với vẻ mặt tê liệt. “Tránh , tự .” Diệp Chu quật cường ngẩng đầu.
Trâu Minh lùi hai bước. Diệp Chu hiên ngang bước tới, và — chân vấp ngay cạnh tủ. Trâu Minh nhanh tay lẹ mắt ôm chầm lấy Diệp Chu khi ngã nhào. Diệp Chu gục đầu n.g.ự.c Trâu Minh, mùi sữa tắm quen thuộc khiến thấy an lòng nhưng cũng càng thêm bực bội vì lúc nãy còn chẳng tự tắm nổi.
Diệp Chu ngẩng đầu lên, lí nhí bảo: “Thôi, cõng , bế cũng .” Dù cũng ở trong nhà, thứ ba. Mất mặt thì mất mặt . Diệp Chu buông xuôi, mặc kệ đời.
Trâu Minh đang nghĩ gì, vẫn đang tự kiểm điểm: “Đáng lẽ em nên chuẩn kỹ hơn, là của em.”
Diệp Chu hữu khí vô lực: “Đừng nhận nữa, cho ăn cơm .” Trâu Minh gây hậu quả thì Trâu Minh hầu hạ , chuyện đó là đương nhiên.