SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 151: Sự Phản Kháng Âm Thầm
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:51:33
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sao chỉ bấy nhiêu thôi?” Một phụ nữ luống tuổi bên cạnh bàn, khóe miệng trễ xuống, lòng trắng mắt quá nhiều khiến khuôn mặt dù biểu lộ cảm xúc gì cũng toát lên vẻ hung ác và khắc nghiệt.
Cô gái rụt cổ , dám hé răng, cũng chẳng dám biện minh cho . Lời của Kelly dọa cô sợ hãi. Cô ngã quỵ trong siêu thị, càng sa thải. Ít nhất khi làm việc ở siêu thị, mỗi ngày cô còn ăn một chút thịt và rau. Tuy no nhưng hơn ở nhà quá nhiều . Vì , hôm nay cô đ.á.n.h bạo ăn thêm một chút. dù chỉ là một chút, vẫn nhận ngay.
Người phụ nữ tiến gần cô gái, quát lớn: “Ngẩng đầu lên!”
Cô gái run rẩy dám cử động, đôi chân ngừng đ.á.n.h nhưng cô dám chạy. Nếu cô chạy, thứ chờ đợi cô sẽ là một trận đòn còn t.h.ả.m khốc hơn. Người đột ngột giáng một cái tát mạnh đầu cô, cái tát hề nương tay khiến cô gái lảo đảo sang một bên. Ngay khi cô sắp ngã, bà túm lấy cổ tay cô, ép cô vững .
“Mẹ ơi...” Cô gái lí nhí gọi, nhưng , túm lấy tóc cô, ép cô ngẩng mặt lên.
“Chát!” Một tiếng động khô khốc vang lên, cô gái tát ngã xuống đất, một bên má lập tức đỏ bừng và sưng tấy.
Người vẫn hả giận, bà chỉ tay hộp cơm cô gái mang về đặt bàn: “Tao sinh mày , nuôi mày lớn, khó khăn lắm mày mới mang ít đồ về, thế mà chỉ bấy nhiêu thôi ! Chỗ tao còn ăn chẳng đủ no, mày định cho cha mày ăn cái gì hả?!”
Cô gái ôm mặt quỳ đất, đến tiếng nức nở cũng dám phát . Người cô đầy chán ghét: “Nếu ...” Bà hết câu, nhưng cô gái hiểu bà định gì. Nếu họ chỉ duy nhất một đứa con gái là cô, lẽ họ vứt bỏ cô từ lâu .
“Mau làm việc !” Người mắng nhiếc, “Làm xong thì đừng vác mặt về!”
Cô gái chống hai tay xuống đất, lồm cồm bò dậy với hình đầy bụi bặm, lảo đảo chạy khỏi nhà. Cô dọn chuồng gà, cho gà ăn, còn nhặt củi. Làm việc cả ngày ở siêu thị về, cô vẫn nghỉ ngơi.
Lúc nhặt củi bên bờ hồ, cô xuống bóng nước. Bên má đ.á.n.h sưng vù lên, khi nuốt nước miếng cô vẫn còn cảm nhận vị tanh của máu. Nhặt củi xong, cô còn gánh nước. Đến khi xong xuôi việc thì trời tối mịt. Cô rón rén đẩy cửa, rụt rè bước nhà. Cha ngủ say, bàn vẫn còn đống bát đĩa rửa. Cô đành mang bát đĩa ngoài cọ rửa trong bóng tối. Thị lực của cô , nhất là ban đêm gần như chẳng thấy gì, nên chỉ thể làm việc theo thói quen và cảm giác.
Vất vả lắm mới rửa xong bát đĩa, cuối cùng cũng ngủ, cô gái mới lôi tấm đệm chăn từ gầm giường gỗ . Cô trải giường ngay sát cửa , cuộn tròn trong tấm chăn rách nát, trùm kín đầu, từ từ chìm giấc ngủ.
Tiếng gà gáy báo hiệu cả ngôi làng thức giấc. Cô gái mở mắt ngay từ tiếng gà đầu tiên. Cô vội vàng bò dậy gấp gọn chăn màn để sang một bên, chỉnh quần áo, khoác thêm chiếc áo ngoài đun nước và cho gà ăn. Sau khi lo xong cho lũ gà, cha cô cũng ngủ dậy. Cô bỏ đậu và lúa mạch nồi nấu chín làm bữa sáng cho cả nhà.
Ngồi bên bàn ăn, cô gái rụt rè kể với cha chuyện bắt nạt ở siêu thị. Nhìn bát cháo đầy một nửa của , lòng cô dâng lên một cảm giác tên.
“Mày đừng tranh giành với nó làm gì.” Người cho rằng đây chẳng chuyện to tát.
cha cau mày: “Nó cướp mất một nửa, nên mày mới mang về ít thế hả?!”
Người cũng nhận vấn đề, bà lập tức gào lên với giọng lanh lảnh: “Mày đưa cho nó! Đồ của nhà , dựa cái gì mà đưa cho nó chứ?!”
Cô gái hít một thật sâu, sợ hãi : “Con sợ họ đ.á.n.h con...”
Người cha mắng mỏ: “Thì cứ để họ đánh! Một trận đòn thôi, còn hơn là cướp mất đồ ăn.”
Rõ ràng kết quả sẽ như thế , nhưng hốc mắt cô gái vẫn đỏ hoe. Cô cúi đầu : “Họ đ.á.n.h con xong vẫn sẽ cướp đồ ăn thôi.”
Người cha đập mạnh xuống bàn: “Thằng đó tên là gì! Nó tưởng nhà dễ bắt nạt chắc?!”
Người cũng phụ họa: “Dù nhà ít nhưng làng thì đông! Mày còn bao nhiêu em họ hàng cơ mà!”
Cô gái nhớ những lời Phùng Linh với khi tan làm ngày hôm qua.
“Cô quá yếu đuối, vì cô mượn sức mạnh của những kẻ mạnh hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-151-su-phan-khang-am-tham.html.]
“Sự hy sinh mù quáng là kiên cường, mà là nhu nhược. Phản kháng mới cần đến dũng khí.”
“Nếu những xung quanh đều lợi dụng cô, tại cô thể lợi dụng ngược họ?”
Cô gái nắm chặt hai tay, cô căng thẳng, căng thẳng đến mức răng đ.á.n.h cầm cập, nhưng cô vẫn ngẩng đầu lên : “Làng của họ cũng đông lắm. Họ còn bảo, chỉ cần đuổi con thì làng họ sẽ siêu thị làm việc.”
Câu cuối cùng khiến cha cô bùng nổ.
“Lũ lợn c.h.ế.t tiệt!” Người cha mắng chửi, “ là hạng đê tiện.”
Người cũng bật dậy: “Tôi tìm !” Họ thậm chí còn vác theo cuốc và gậy gộc trong nhà.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cô gái dậy can ngăn: “Không đến siêu thị ạ! Nếu gây chuyện ở đó, tất cả chúng sẽ sa thải mất!”
Hai vợ chồng con gái với ánh mắt đầy khinh miệt, gần như đồng thanh quát: “Đạo lý đó mà chúng tao hiểu ? Còn cần mày dạy ? Mau làm việc !”
Bình thường cô gái luôn là khỏi nhà đầu tiên, nhưng cha cô . Đứng trong căn phòng vắng, bóng lưng cha xa, hiểu cô hề cảm thấy bất an hổ vì lời dối của . Ngược , tim cô đập thình thịch, thở dồn dập, cô cảm nhận một sự tự hào và kiêu hãnh khó tả. Ít nhất , cô để mặc cho bắt nạt.
Cô gái dọn dẹp nhà cửa xong xuôi bước tiếp con đường đến siêu thị. Con đường dễ , trong làng chỉ cô làm việc ở đó nên chẳng ai cùng. Trước đây cô luôn cảm thấy cô đơn, nhưng bước chân cô nhẹ tênh.
Cô lờ mờ nhận một điều: nếu cô bắt nạt, cha cô sẽ chẳng bao giờ bảo vệ cô. Họ đều cho rằng một ngày nào đó cô sẽ gả , trở thành của nhà khác, mang họ của chồng, nên họ chẳng cần đối xử với cô làm gì, chỉ cần tranh thủ bóc lột cô hết mức khi cô lấy chồng, đòi nhà trai một khoản tiền hoặc vài mảnh đất khi cô cưới.
Trước đây cô cũng nghĩ như , rằng sẽ ở gia đình lâu, và điều duy nhất cô thể làm là ngừng cống hiến. Chỉ cần làm những việc cha giao là chứ? Chỉ cần làm xong việc khi họ lên tiếng là chứ? Chỉ cần cô ngừng hy sinh, liều mạng cống hiến, cô sẽ công nhận, yêu thương chứ?
lời của Kelly đập tan lớp vỏ bọc mà cô dày công xây dựng cho . Sự hy sinh của cô chẳng thể làm cảm động bất cứ ai, ai thấy cô quan trọng, và càng ai yêu thương công nhận cô vì sự hy sinh đó. Cô đột nhiên hiểu lời của Kelly. Sự cống hiến và hy sinh của cô vì dũng cảm, mà là vì yếu đuối, vì dám phản kháng nên mới ngừng ngược đãi bản để tranh thủ chút thiện cảm từ khác.
Khi sắp đến cửa siêu thị, cô gái lau nước mắt, mặt treo lên nụ lấy lòng nhút nhát như thường lệ.
“Sao cô đến sớm thế?” Thảo Nhi khỏi ký túc xá nhân viên thấy cô gái chờ ở cửa siêu thị. Thảo Nhi thiện cảm với cô gái , chính xác là cô thiện cảm với tất cả những làm việc chăm chỉ.
“Cô ăn gì ở nhà ?” Thảo Nhi mở cửa siêu thị, hỏi, “Có ăn thêm chút gì ? Vừa hôm nay ăn bánh mì, nên ăn ở ký túc xá.”
Cô gái nuốt nước miếng, cô bánh mì của siêu thị đều là đồ , bánh mì trắng tinh khôi mà đây cô từng thấy chứ đừng là ăn. cô vẫn lắc đầu. Thảo Nhi dáng vẻ gầy gò ố vàng của cô, chợt nhớ đến bản ngày , bèn hào phóng : “Tôi mời cô, đừng khách khí, lương của cũng khá lắm đấy.”
Cô gái xua tay liên tục: “Không, , dám để cô mời. Tôi đói thật mà, ăn . Tôi ăn no ở nhà !”
Thảo Nhi xoay vỗ vai cô: “Đừng lừa , là ngay. Người khác thương thì tự thương lấy chứ.” Thảo Nhi bước trong: “Mau theo .”
Cô gái dám làm trái ý nhân viên chính thức, đành lủi thủi theo Thảo Nhi. Thảo Nhi đến kệ hàng lấy hai hộp sữa tươi và hai chiếc bánh mì hotdog: “Tôi thích ăn nguội, nếu cô thích ăn nóng thì hâm nóng cho.”
Chưa đợi cô gái kịp trả lời, Thảo Nhi về phía lò vi sóng: “Thôi, để hâm nóng cho cô.”
Cô gái vội vàng : “Không cần , ăn nguội cũng ạ!”
Thảo Nhi cô, lúc cô gái mới nhận lỡ lời — lẽ cô nên nhận lấy món đồ đó! Thảo Nhi mỉm đưa túi bánh mì cho cô: “Ăn nhiều nhé.”
Nhìn nụ của Thảo Nhi, hốc mắt cô gái bỗng chốc nhòe . Cô c.h.ế.t trân tại chỗ, luống cuống lau nước mắt, nhưng nước mắt càng lau càng chảy nhiều hơn, cách nào ngăn . Giờ phút , cô như một đứa trẻ thực sự uất ức, từ thút thít chuyển thành nức nở.
Suốt từ đầu đến cuối, Thảo Nhi hề bảo cô dừng , cứ lặng lẽ đó cô phát tiết hết cảm xúc. Thảo Nhi cũng thể làm gì cho cô gái , chính cô cũng nhờ Tiên nhân che chở mới cuộc sống như hiện tại. cô vẫn động lòng trắc ẩn. Có lẽ vì cả hai đều là con gái, hoặc lẽ vì hiện giờ cô đủ đầy, thể san sẻ chút tình thương dư dả của . ít nhất là hôm nay, cô thể giúp cô gái chịu đói.