SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 136: Cuộc Giải Cứu Trong Đêm

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:50:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong căn hầm tối tăm, nguồn sáng duy nhất là ngọn nến leo lét tay Diệp Chu. Để tránh gây chú ý, thậm chí thắp cả ba cây nến mà chỉ để một ngọn lửa mờ ảo rung rinh. Ánh sáng đủ soi rõ căn hầm, nhưng cũng đủ để Diệp Chu xác nhận phận của đang đó khi tiến gần.

Chân như bước mây, chạm tới thực địa, đầu óc choáng váng, chính cũng lúc đang mang biểu cảm gì. Có một khoảnh khắc, thậm chí cảm thấy thị trấn , cùng tất cả những kẻ sống trong đó, đều đáng hủy diệt.

Diệp Chu cẩn thận cúi , nhặt những phần nội tạng rơi vãi của Sarah lên. Chúng thối rữa và lìa khỏi cơ thể quá lâu, dù nhét trở cũng thể cứu vãn nữa. Dù từng g.i.ế.c , từng chứng kiến chiến tranh và những cảnh tượng m.á.u thịt bầy nhầy, Diệp Chu vẫn khỏi thấy rùng cảnh tượng . Có lẽ vì đang đây là một xa lạ, mà là bạn luôn ở bên bảo vệ khi còn yếu ớt.

Diệp Chu ôm lấy những phần nội tạng dính đầy bùn đất và bụi bặm, quỳ xuống bên cạnh Sarah. Cậu lúc thấy thấy , nhưng vẫn dịu dàng trấn an: “Sẽ thôi, ngay bây giờ, cô sẽ sớm...”

Nhận giọng đang run rẩy, Diệp Chu im lặng. Lúc Sarah cần một bảo vệ mạnh mẽ chứ một kẻ sắp như . Cậu cố gắng gạt bỏ cảm xúc, gương mặt trở nên lạnh lùng như một cỗ máy. Cậu nhét những phần nội tạng còn tương đối nguyên vẹn khoang bụng mổ phanh của Sarah. Cậu rõ với khả năng phục hồi của Vampire, chỉ cần trái tim còn đập, họ vẫn thể tồn tại.

Diệp Chu dùng tay khép lớp da bụng của Sarah . Trước khi hành động, ngẩng lên mặt cô . Mái tóc bết bát che khuất hơn nửa khuôn mặt, từ góc độ của Diệp Chu chỉ thấy phần . Lớp da bụng của Sarah bắt đầu khép nhưng tốc độ chậm.

Diệp Chu rút một con d.a.o nhỏ, rạch một đường trong lòng bàn tay đưa tay đến bên miệng Sarah. Cô còn sức để mút, Diệp Chu đành dùng tay bóp nhẹ miệng cô để những giọt m.á.u chảy trong. Khi dòng m.á.u chảy xuống cổ họng, vết thương bụng Sarah bắt đầu khép nhanh hơn hẳn. Diệp Chu thấy vết thương lành hẳn mới rút tay , xé một mảnh vải từ vạt áo sơ mi để băng bó sơ qua cho . Vì lo vết thương mau lành chảy đủ máu, rạch khá sâu, dù quấn mấy vòng vải vẫn thấy m.á.u thấm đỏ rực.

Diệp Chu mấy bận tâm, bắt đầu xử lý những sợi xích đang khóa chặt Sarah. Cậu đổ nốt phần nước t.h.u.ố.c ăn mòn còn lên từng sợi xích, chờ chúng đứt lập tức bế xốc Sarah lên. Cô nhẹ bẫng như một bộ xương khô, gần như trọng lượng.

Diệp Chu vỗ nhẹ lưng Sarah, giọng khẽ như sợ cô sẽ tan biến mất: “Đừng sợ, chúng ngoài ngay đây, cô an .”

Nói xong, về phía lối . Bên ngoài vẫn im ắng, họ phát hiện. Nếu phát hiện thì chắc chắn lính canh nhảy xuống hầm từ lâu. Vì cầu thang ăn mòn, Diệp Chu đẩy Sarah lên . May mắn là Sarah hồi phục chút sức lực, cô hiểu Diệp Chu đến cứu nên dù gì vẫn cố gắng bám miệng hầm bò lên. Sau đó, Diệp Chu kéo một chiếc bàn , giẫm lên đó để leo ngoài.

Bước khỏi căn hầm nồng nặc mùi máu, Diệp Chu hít một thật sâu. Không khí bên ngoài so với hầm khiến cảm thấy như hương thơm. Cậu vững, xuống Sarah đang ngước lên . Mái tóc rối bời che khuất khuôn mặt, nhưng Diệp Chu thấy đôi mắt cô qua những kẽ tóc – một đôi mắt đỏ rực như đá huyết kê.

Diệp Chu mỉm nhẹ nhõm, bế Sarah lên, xoa nhẹ gáy cô : “Đi thôi, đưa cô về nhà.”

Sarah phản kháng, nhưng cũng đáp , cô chỉ tựa cằm lên vai Diệp Chu, về phía lâu đài phía . Lâu đài vẫn đèn đuốc sáng trưng, tiếng , tiếng bước chân và tiếng ly tách vỡ loảng xoảng ngừng vọng . Sarah cố rướn cổ lên tầng cao nhất của lâu đài – nơi ở của kẻ quyền lực nhất thị trấn , của cô , cho cô hình hài . Rồi cô khẽ cúi đầu, mái tóc dài che khuất đôi mắt.

Diệp Chu chạy theo lộ trình định sẵn với Trâu Minh. Trước khi trấn, họ chụp ảnh cảnh từ cao và vạch vài con đường thoát hiểm. Diệp Chu chọn con đường xa nhất nhưng an nhất. Những ngôi nhà đường đều cũ kỹ và ít ở. Có vẻ như khi Nữ công tước đến, thị trấn phồn hoa như bây giờ. Sự phồn hoa hiện tại xây dựng xương m.á.u và xác , một “thiên đường nhân gian” đầy tội .

Cả thị trấn đ.á.n.h động, cư dân đổ đường khiến lính canh đủ nhân lực kiểm tra từng nhà, đành để cư dân tự giám sát lẫn . Đám đông hỗn loạn trở thành vỏ bọc nhất cho Diệp Chu. Cậu ôm chặt Sarah, chạy men theo những đốm sáng mờ nhạt đến chân tường thành – nơi hẹn với Trâu Minh.

Quả nhiên, Diệp Chu thấy một sợi dây thừng thả xuống từ tường. Cậu buộc dây quanh eo Sarah giật dây hiệu. Phía bên phản ứng nhanh, với sức mạnh của Trâu Minh, Sarah nhanh chóng kéo lên. Diệp Chu thở phào, may mà suốt quá trình Sarah hề giãy giụa kêu la. Sợi dây thả xuống, Diệp Chu bám dây leo lên tường thành nhảy xuống bên ngoài.

Vừa vững, Trâu Minh tiến đỡ vai , khẽ: “Đi thôi.”

Diệp Chu thấy Thảo Nhi đang bế Sarah, gật đầu với Trâu Minh: “Về thôi.”

Họ thêm gì nữa mà nhanh chóng về phía siêu thị. Đi một đoạn, Diệp Chu mới hỏi: “Hai gặp nguy hiểm gì chứ?”

Thảo Nhi thò đầu , vẻ mặt vẫn còn hết bàng hoàng: “Lão bản , họ còn thả ch.ó đuổi theo chúng nữa! May mà chạy nhanh!” Nàng sợ chút đắc ý: “Tôi chẳng giỏi gì, chứ chạy trốn thì tuyệt đối là nghề của ... , nghề của .”

Hồi còn chạy nạn, nàng dường như lúc nào cũng chạy trốn, trốn sơn tặc, trốn binh lính. Chạy nhiều thành quen, chẳng cần ai dạy cũng cách hít thở và vung tay cho hiệu quả nhất. Giờ sức khỏe , nàng chạy chẳng khác gì vận động viên chuyên nghiệp.

Diệp Chu thấy hai bình an là yên tâm , hỏi tiếp: “Lính canh đuổi theo là là...?”

Trâu Minh lắc đầu: “Chỉ tên dẫn đầu là Vampire, còn đều là .”

Lũ Vampire ngừng thu nạp con trấn nhưng phát triển tộc đàn. Lý do đơn giản là càng nhiều đồng loại thì càng thiếu thức ăn. Hiện tại thị trấn vẫn duy trì sự cân bằng mong manh, nhưng một khi nguồn cung “con mồi” cạn kiệt, chúng sẽ tay với chính những cư dân đang tiếp tay cho .

Đi một quãng, Diệp Chu với Thảo Nhi: “Đưa cô cho bế , cô cũng mệt .”

Thảo Nhi ôm chặt Sarah, liếc Trâu Minh lắc đầu nguầy nguậy: “Tiên nhân, Sarah là chị của con, đây là việc con nên làm. Chị che chở và dạy bảo con nhiều như , con thể ngại mệt ?” Nói xong nàng cúi Sarah trong lòng, cô ngủ .

Theo lý thường, ban đêm là lúc Vampire tỉnh táo nhất, chỉ Sarah thương quá nặng mới thấy mệt mỏi đến mức . Diệp Chu ép: “Đi thôi, về nhanh còn ăn uống tắm rửa nghỉ ngơi.”

Họ mệt mỏi suốt hai ngày qua, ăn ngủ, tinh thần luôn căng thẳng. Giờ cứu , sự mệt mỏi mới thực sự ập đến. Đi nửa đường, Diệp Chu hỏi Trâu Minh: “Còn gì ăn ?”

Trâu Minh mở túi vải, bên trong còn hai chai nước và một túi bánh quy. Diệp Chu xé túi bánh, chẳng chẳng rằng nhét ngay một miếng miệng Trâu Minh. Trâu Minh trừng mắt định từ chối nhưng Diệp Chu nhanh tay nhét thêm miếng nữa, khiến chỉ còn cách ngậm miệng nhai. Cậu cũng chia cho Thảo Nhi một miếng. Đây là loại Bánh nén khô, một túi ba miếng, chia đều cho ba . với Thảo Nhi thì đút, dù cũng là khác giới, là quan hệ cấp cấp , hành động đó tiện lắm. Thảo Nhi cũng chẳng khách sáo, Diệp Chu cho gì nàng nhận nấy.

Cũng may từ trấn về siêu thị xa, họ nhanh chóng rừng và tìm thấy siêu thị. Lúc các nhân viên tạm thời đều đang ngủ trong ký túc xá cạnh đó. Diệp Chu lấy chìa khóa, định để Thảo Nhi đưa Sarah về phòng tắm rửa. Sarah sẽ ngủ cùng Thảo Nhi một đêm, còn sẽ sang ngủ nhờ chỗ Trâu Minh. Dù cũng muộn, nên làm phiền .

“Tôi siêu thị lấy chút đồ ăn.” Diệp Chu đưa chìa khóa phòng cho Trâu Minh, “Anh ăn gì?”

Trâu Minh: “Gì cũng , lấy gì ăn nấy.”

Diệp Chu hỏi Thảo Nhi, nàng cũng đang đói cồn cào, loại bánh mì đen ở trấn đối với nàng là một cực hình. Nàng nuốt nước miếng : “Con... con một thùng mì ăn liền, thể cho con thêm một cây xúc xích ạ?”

Diệp Chu: “Được, cô loại nào?”

Thảo Nhi: “Bắp Tràng ạ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-136-cuoc-giai-cuu-trong-dem.html.]

Diệp Chu cũng thích loại xúc xích ngô đó, gật đầu, bảo hai lên còn thì mở cửa siêu thị. Bước trong, bật đèn lên, ngửi thấy mùi hương quen thuộc của siêu thị, Diệp Chu bỗng thấy như trải qua mấy kiếp . Rõ ràng mới rời đầy ba ngày mà cứ ngỡ ba tháng. Cuối cùng cũng về đến nhà.

Thật ấm áp, Sarah mơ màng nghĩ. Nàng cảm thấy như đang ôm lòng, như đang những đám mây mềm mại. Vừa êm ái ấm áp. Nàng đang ? Sarah mở mắt, nàng sợ rằng chỉ cần mở mắt , ảo giác ấm áp sẽ tan biến ngay lập tức. Người khi c.h.ế.t thường thấy ảo giác, nàng sắp c.h.ế.t ? Không đúng, nàng là Vampire, nếu vũ khí bạc đ.â.m xuyên tim thì nàng thể c.h.ế.t .

Thà c.h.ế.t còn hơn. Sarah nhắm mắt nghĩ, c.h.ế.t là giải thoát, sẽ còn ai bắt nạt ngược đãi nàng nữa. lúc đó, bên cạnh tiếng động, như ai đó dậy từ chiếc giường êm ái và kéo nàng gần. Cơ thể Sarah lập tức căng cứng, móng tay dài , răng nanh cũng lộ . Nàng cảm nhận đó vòng qua giường, thế là nàng lén mở mắt.

Đó là một phụ nữ, nhưng nàng quen. Người làn da tái nhợt, đồng t.ử đỏ ngầu, cũng tứ chi gầy guộc. Cô Vampire, cũng giống bất kỳ Nhân tộc nào nàng từng thấy. Nàng kéo rèm cửa, ánh nắng tràn phòng. Sarah trợn tròn mắt, cửa sổ bịt kín ! Một trống lớn như ! Tại ánh nắng thiêu cháy thứ?

Nàng dùng chăn che nửa đầu, quan sát phụ nữ qua kẽ hở. Cô cửa sổ vươn vai . Sarah lập tức nhắm nghiền mắt.

“Dậy thôi nào.” Thảo Nhi Sarah ký ức về họ nên gọi là chị, mà chỉ vỗ nhẹ : “Tiên nhân cô cần bổ sung dinh dưỡng và thể lực nên chuẩn tiết heo và tiết gà, cả tiết đà điểu và tiết bò nữa, cô xem thích loại nào.” Thảo Nhi tuy Sarah hút m.á.u nhưng rõ khẩu vị của cô , vì Sarah thường ăn tiết luộc nên cũng khó nhận sở thích riêng.

Sarah vẫn trốn trong chăn, lạnh lẽo. Bản năng mách bảo nàng rằng phụ nữ mặt là một mối đe dọa. Thấy Sarah động đậy, Thảo Nhi tưởng cô ngạt nên định lật chăn . Ngay khoảnh khắc đó, Sarah đột nhiên bật dậy từ giường, bộ móng sắc nhọn lao thẳng về phía mắt Thảo Nhi.

Thảo Nhi giật , nhưng dù đầu óc kịp phản ứng thì cơ thể nàng tự động hành động. Nàng đưa một cánh tay lên che mắt, ngay khi cảm thấy đau đớn, nàng dùng tay túm lấy gáy Sarah, nhanh chóng vật cô sấp xuống, dùng đầu gối đè lên lưng và khóa chặt hai tay Sarah .

Làm xong việc, Thảo Nhi thở phào nhẹ nhõm. Nếu phản ứng chậm một chút thì giờ nàng . Dù đối phương là Sarah, Thảo Nhi cũng thấy giận, nhưng nàng thể trách cô . Nàng thở dài: “Cô cứu , từ giờ cô thể ở đây. Sẽ ai đ.á.n.h đập mắng c.h.ử.i cô nữa, ở đây đều coi cô là nhà, là bạn bè.”

“Tôi giờ cô tin.” Thảo Nhi suy nghĩ một chút, “Chờ cô gặp Tiên nhân cô sẽ tin thôi! Tiên nhân chuyện gì cũng , việc gì cũng làm , ngài sẽ bảo vệ cô!”

Sarah ấn mặt xuống chăn, nàng giãy giụa vì phần thắng. Nàng đang yếu, nội tạng lành hẳn, nàng cần ăn để bổ sung năng lượng, cú tấn công vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của nàng. Nàng còn sức để kháng cự nữa.

“Giờ buông cô nhé, đừng đ.á.n.h nữa đấy.” Thảo Nhi “đe dọa”, “Nếu cô còn tấn công , sẽ đ.á.n.h đòn m.ô.n.g cô đấy!”

Sarah: “...”

“Trả lời chứ.” Thảo Nhi , “Nếu đồng ý thì gật đầu cái xem nào.”

Sarah gật đầu, Thảo Nhi mới buông tay và đầu gối . Sarah lật , ngửa lên chiếc đèn chùm lộng lẫy trần nhà, hỏi: “Đây là ? Các là ai? Tại cứu ?”

Nàng cuối cùng cũng nhớ chuyện đêm qua. Nhớ đàn ông tiến về phía , nhớ ánh sáng ấm áp từ chân nến tay , và cả khoảnh khắc rạch tay cho nàng uống máu. ký ức sâu đậm nhất chính là vòng tay ấm áp và mạnh mẽ của . Giọng Sarah khàn đặc, giọng của một cô bé mà là giọng của một phụ nữ nếm trải đủ đắng cay.

Thảo Nhi quen với giọng của Sarah nên thấy lạ, nàng hớn hở đáp: “Đây là siêu thị, chúng là... là bạn của cô, từ giờ đây là nhà của cô.” Thảo Nhi vẫn Sarah sẽ rời , nàng thật lòng Sarah ở mãi mãi.

lúc đó, tiếng gõ cửa. Giọng Trâu Minh vọng : “Đến giờ ăn cơm .”

Thảo Nhi: “Đến ngay đây! Để tìm cho cô bộ quần áo!”

May mà lúc lấy đồ ăn, Diệp Chu nhớ Sarah cần quần áo mới – bộ đồ cũ của cô rách nát đến mức thể gọi là quần áo nữa. Cậu lấy một bộ váy liền của bé gái trong siêu thị, tuy lộng lẫy như váy của Sarah, cũng phong cách Lolita, chỉ là một chiếc váy trắng đơn giản in hình thú nhỏ ngực.

Dưới sự giúp đỡ của Thảo Nhi, Sarah đồ xong. Lúc nàng mới nhận chăm sóc kỹ lưỡng. Cánh tay đen nhẻm của nàng rửa sạch, trở nên tái nhợt như những Vampire bình thường. Nàng đưa tay sờ tóc, mái tóc còn bết dầu mà sạch sẽ, nhẹ nhàng, và ngắn nhiều.

Thảo Nhi chút chột : “Phần tóc bên rối quá chải nổi, dù chấy nhưng vẫn cắt bớt cho cô. cạo trọc , kiểu cũng mà, Tiên nhân gọi đây là tóc Bob, đang mốt lắm đấy.” Nàng chẳng là mốt ở .

Sarah để tâm, nàng chỉ hỏi: “Tay chân của là do cô nối ?”

Thảo Nhi lắc đầu: “Tôi làm gì bản lĩnh đó, mà làm thì chỉ hỏng thêm thôi. Chỉ bác sĩ mới bó xương cho cô , nhưng cô phục hồi nhanh thật đấy, nếu là thường thì chắc chắn cưa chân , cứu nổi .”

Sarah: “Người... cứu ... tên là gì?”

Thảo Nhi lập tức đáp: “Không gọi thẳng tên Tiên nhân , cô cứ gọi giống .” Nàng còn dặn thêm: “Cô nãy tấn công thì thôi, chứ tuyệt đối làm thế với Tiên nhân! Nếu sét đ.á.n.h đấy!”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sarah hiểu hết ý Thảo Nhi, nhưng nàng thấy vẻ trịnh trọng mặt cô nên đành gật đầu. Thảo Nhi yên tâm, : “Tiên nhân giống như một cha .”

Sarah ngẩn . Cha ? Trong thế giới của nàng chỉ . Còn về cha, nàng chỉ đó là một đàn ông nhu nhược, dù là quý tộc Nhân tộc nhưng khi nàng là Vampire, ông bỏ chạy ngay lập tức, dù lúc đó nàng chào đời. Ông thậm chí thèm nàng lấy một . Đó là những gì nàng kể, và nàng dối, bà chẳng thèm làm thế. Đối với , nàng là nỗi nhục của Vampire, còn đối với cha, nàng là nỗi nhục của Nhân tộc. Nàng dường như thuộc về cả hai, mà cũng chẳng thuộc về bên nào. Không ai công nhận nàng, ai chấp nhận nàng, họ chỉ xua đuổi nàng như xua đuổi ruồi nhặng, ước gì nàng từng xuất hiện.

Sarah bình thản : “Tôi cha.”

Thảo Nhi: “... Ý là, Tiên nhân giống như cha , mà đôi khi ngài cũng giống nữa!”

Sarah Thảo Nhi, nghĩ thầm chắc cô điên . Thảo Nhi : “Tiên nhân giống cha ở chỗ luôn thúc giục chúng trưởng thành, nhưng giống ở chỗ luôn yêu thương chúng . Cô sẽ sớm nhận thôi!”

Sarah Thảo Nhi nắm tay dắt . Thảo Nhi đặt một đôi dép lê trẻ em chân nàng: “Ăn xong chúng siêu thị chọn giày và thêm vài bộ quần áo nữa, cô cũng cần tắm rửa kỹ . Tiên nhân dặn thời gian sẽ chăm sóc và nghỉ ngơi cùng cô.” Thảo Nhi dép cho Sarah xong thì dắt nàng ngoài, “Cô cần gì cứ bảo nhé. Tôi nhắc nữa,” Thảo Nhi dừng , nghiêm túc , “cô tấn công . Nếu chuyện gì, cô cũng sẽ gặp rắc rối, và cô chắc chắn sẽ hối hận đấy!”

Sarah gật đầu, nàng đang yếu, nên gây hấn, vả những gì phụ nữ vẻ là thật. Nàng chẳng gì trong tay, cả Nhân tộc lẫn Vampire đều g.i.ế.c nàng, những cứu nàng rõ ràng chẳng thu lợi lộc gì.

Sarah Thảo Nhi dắt chậm rãi tấm thảm. Đây là đầu tiên nàng giày. Trước đây nàng mặc đồ trộm từ đám hầu, nhưng nàng bao giờ trộm đôi giày nào chân, đôi nào cũng quá rộng và thường rơi mất khi nàng đuổi đánh. Đây là dép lê ? Sarah đôi giày kỳ lạ bao kín chân . Thật kỳ quái. chỉ vài bước, nàng nhận ưu điểm của nó: đế giày mềm, lên thấy thoải mái, hề đau chân.

Thảo Nhi mở cửa phòng. Sarah theo bản năng ngẩng đầu lên. Nàng đàn ông đang chờ ở cửa. Đây là đầu tiên nàng thấy rõ mặt . Anh cao, dáng gầy, nhưng điều đó quan trọng. Quan trọng là đôi mắt . Đôi mắt dịu dàng, dường như luôn chứa đựng ý , lấp lánh như những vì .

Sarah ngây , ngón tay khẽ cử động. Không hiểu , nàng bỗng thấy sợ hãi vô cùng. Trông nàng lúc chắc là xí lắm nhỉ? Anh cứu nàng, nhưng nàng thể lấy gì để báo đáp đây?

Loading...