SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 133: Thân Phận Kẻ Ngoại Tộc

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:50:15
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tại ngươi c.h.ế.t ?”

“Chẳng lẽ ngươi sự tồn tại của ngươi là nỗi sỉ nhục của gia tộc ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Vì gia tộc, ngươi nên tự kết liễu mới .”

Đó là những lời mà Sarah nhiều nhất. Nàng khó nhọc hít thở, đôi mắt vô thần chậm rãi khôi phục, trân trân lên trần nhà. Nàng đang ở , nàng đang ở trong căn hầm phía lâu đài, nơi lũ chuột và gián đang gặm nhấm cơ thể nàng cùng những đoạn nội tạng rơi vãi bên ngoài.

nàng còn cảm thấy đau nữa. Có lẽ vì những nỗi đau kinh khủng hơn nàng đều nếm trải qua.

Nàng oán hận là Vampire, càng oán hận là kẻ lai. Nàng ước gì từng sinh . Cả Vampire lẫn Nhân tộc đều chấp nhận nàng, nàng là nỗi sỉ nhục mà thế gian dung thứ. Mẹ nàng bao giờ bảo vệ nàng, các em của nàng đều mong nàng c.h.ế.t ngay lập tức.

Không, nàng bảo vệ nàng, vì bà ở đó nên dù bao nhiêu kẻ nàng c.h.ế.t, nàng vẫn còn sống đến tận bây giờ.

Trong góc hầm một mạng nhện bám đầy bụi bẩn, Sarah con nhện dùng tơ bao vây con mồi, chẳng mấy chốc nó sẽ hút cạn con mồi đó, để một chút dấu vết nào. Nàng cũng giống như con mồi , liều mạng giãy giụa, vô bỏ trốn nhưng cuối cùng vẫn bắt trở .

Cứ thế . Sarah bình thản nghĩ. Nàng cách nào nhét nội tạng trở bụng, c.h.ế.t nhưng cũng chẳng thể lên. Nàng chỉ thể nhốt trong căn hầm , chờ đợi ngày trở thành một cái xác khô còn thở.

Căn hầm chỉ một ô cửa sổ nhỏ với những thanh sắt hoen gỉ. Một tia sáng từ bên ngoài chiếu , nhưng chạm tới Sarah. Vì là con lai nên Sarah sợ ánh nắng, nàng là Vampire duy nhất thể mặt trời, nhưng chẳng ai coi đó là ưu điểm, họ chỉ càng thấy nàng là một kẻ dị loại.

Sarah dùng hết sức bình sinh nghiêng đầu, về phía tia nắng . Nàng thậm chí còn sức để bò tới đó.

9 giờ sáng, Diệp Chu và Trâu Minh tới cổng thành. Lúc cư dân , dù họ chẳng mua bán gì nhưng vẫn cứ tới lui giữa trong và ngoài thành. Rất nhanh đó, tiến bắt chuyện với Diệp Chu và Trâu Minh.

Tuy nhiên, tìm đến họ là một lão phụ nhân, mà là hai nam nhân Half-Orc. Một kẻ tai và đuôi hổ, kẻ sừng và đuôi trâu. Cánh tay lộ của họ đầy lông lá, vóc dáng cũng to lớn hơn hẳn Nhân tộc, cả hai đều cao hơn hai mét. Dù trông vẻ đáng sợ nhưng mặt họ nở nụ hiền lành, khiến cảm thấy họ chất phác dù hình phần quá khổ.

Diệp Chu thầm hiểu rõ. Nếu là già, trẻ nhỏ phụ nữ thành, thường sẽ những tương ứng “tiếp đón”. Còn với những nam nhân trưởng thành như và Trâu Minh, họ sẽ cử những gã Half-Orc thể dễ dàng khống chế đối phương mặt.

Hai gã Half-Orc cũng giống như lão phụ nhân tiếp đón Sarah hôm qua, nhiệt tình rằng họ thể về nhà ở tạm.

“Hai cứ ở chỗ chúng , tìm việc làm hãy dọn .” Gã Half-Orc giúp họ xách túi, hì hì : “Ở đây dễ tìm việc lắm, hai trông khỏe mạnh thế , chắc chắn sẽ tìm việc .”

Diệp Chu cũng nở nụ , gật đầu với gã: “Cảm ơn .”

Gã Half-Orc ngẩn một lát, xua tay: “Không gì, trong trấn chúng đều , giống bên ngoài .”

giống thật. Diệp Chu mỉm thầm nghĩ.

Nhà của hai gã Half-Orc ở rìa thị trấn, vài bước là tới. Nhà của họ thể so với nhà của lão phụ nhân , chỉ là một căn nhà gỗ thông thường, chỉ một tầng, cửa hàng rào hoa cỏ gì. Diệp Chu và Trâu Minh theo họ bước lên bậc thềm nhà.

Khác với căn nhà của Thảo Nhi, căn nhà gỗ hề chia phòng. Bước trong chỉ thấy một chiếc bàn gỗ, hai chiếc ghế và một chiếc giường. Không gian tuy nhỏ nhưng đồ đạc sơ sài, ngay cả tủ quần áo cũng , chỉ mấy cái khung gỗ tự đóng để treo quần áo.

Vừa nhà, Diệp Chu đột nhiên bắt đầu tung chiêu ly gián: “Hai khỏe mạnh thế , ở trong căn nhà thế ? Không tìm việc làm ?”

Hai gã Half-Orc , gã sừng trâu nhỏ giọng : “Chúng là Half-Orc, tìm việc làm lắm .”

Half-Orc đa phần đều làm nô lệ, vì họ cao lớn, sức dài vai rộng nên hợp với việc đồng áng, hơn nữa họ khéo tay, chế tạo công cụ vũ khí, nên cơ bản là đối tượng nô dịch. Đừng là tìm việc, bắt làm nô lệ là may mắn lắm .

Diệp Chu tuy rõ điều , nhưng nhạy bén nhận địa vị của Half-Orc cao, vì thế lập tức bồi thêm: “Chẳng các ở đây chủng tộc đều bình đẳng ?”

“Thì bình đẳng mà.” Gã tai hổ chớp mắt, nghiêm túc : “Chúng sống trong cùng một thị trấn, đều việc làm, cơm ăn, chỗ nào giống ?”

Diệp Chu: “...”

Nếu xét từ góc độ thì đúng là ai cũng như ai. Nói rộng một chút, đều sống địa cầu, đều ăn uống ngủ nghỉ, đều sinh tử. Ai cũng bình đẳng cả mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-133-than-phan-ke-ngoai-toc.html.]

Chiêu ly gián thành công, Diệp Chu cũng tiếp tục đề tài đó nữa, bắt đầu hỏi thăm cách tìm việc làm. Hai gã Half-Orc còn chuẩn đồ ăn nước uống cho họ, bưng lên : “Ngày mai hai sẽ việc làm thôi.”

“Mỗi khi mới đến trấn, Công tước đại nhân sẽ phân công công việc. Nếu hai đồng ý ở thì thể chia một căn nhà.” Gã sừng trâu , “Hai là Nhân tộc, chắc chắn sẽ chia nhà .” Giọng gã chút ngưỡng mộ.

Diệp Chu lập tức phản ứng , gã sừng trâu là đối tượng thể lôi kéo, còn gã tai hổ thì thôi, gã tai hổ thỏa mãn với hiện tại, đổi tranh đấu gì. Diệp Chu nháy mắt với Trâu Minh, hai vốn tâm đầu ý hợp, chỉ cần một ánh mắt là Trâu Minh hiểu làm gì.

Thế là Trâu Minh lấy cớ tìm hiểu tình hình trong trấn để kéo gã tai hổ một góc. Còn Diệp Chu tiến gần gã sừng trâu, nhỏ giọng hỏi: “Tôi đường đây, mua ?”

Gã sừng trâu thấy chữ “đường” thì mắt sáng rực lên. Dù thị trấn giúp họ cơm no áo ấm, nhưng họ bao giờ chạm tới những thứ xa xỉ như trái cây đường. Gã sừng trâu liếc gã tai hổ, Diệp Chu bồi thêm: “ chỉ còn đúng một viên thôi.”

Gã sừng trâu lập tức , nuốt nước miếng, cũng nhỏ giọng : “Được, cho xem nào.”

Diệp Chu lấy từ trong túi một viên kẹo cứng bóc vỏ, bọc trong một mảnh giấy. Gã sừng trâu cẩn thận mở giấy , đưa lên mũi ngửi, xác định đúng là đường thì lập tức nhe hàm răng trắng hếu, hưng phấn hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

Diệp Chu: “Vì thu lưu chúng , nên cứ giá .”

Gã sừng trâu suy nghĩ một lát, gã cũng chiếm tiện nghi của Diệp Chu, liền : “Tôi trả hai mươi đồng bạc, chỉ bấy nhiêu thôi.” Đó là bộ gia sản của gã.

Diệp Chu gật đầu. Gã sừng trâu gã tai hổ một nữa, chắc chắn đối phương chú ý mới lấy từ trong túi một nắm tiền đồng, đưa hết cho Diệp Chu – gã thực sự chỉ hai mươi đồng.

Nhìn hành động của gã sừng trâu, Diệp Chu cảm thấy lòng thật khó tả. Gã Half-Orc thể dốc hết vốn liếng để mua một viên kẹo mà hề do dự mặc cả. gã cũng thể giống như những khác trong trấn, thản nhiên đưa đồng hương, đồng tộc của làm thức ăn cho Vampire. Thật chất phác mà cũng thật tàn nhẫn.

Cất tiền xong, Diệp Chu mới bất động thanh sắc hỏi: “Nơi do Công tước đại nhân trực tiếp quản lý ?”

Gã sừng trâu gật đầu: “Công tước đại nhân thường xuất hiện, việc đều do quản gia và thiếu gia quản lý.”

Diệp Chu: “Thiếu gia?”

Gã sừng trâu nhận đang dẫn dụ, gã ném viên kẹo miệng, hì hì : “Thiếu gia dễ chuyện, thỉnh thoảng ngài phố, nhưng ban đêm thôi.”

“Công tước đại nhân chỉ một con thôi ?” Diệp Chu hỏi xong liền giải thích: “Tôi lo lỡ mặt mà đắc tội họ thì khổ.”

Gã sừng trâu nghĩ ngợi: “Công tước đại nhân ba con, một vị tiểu thư và hai vị thiếu gia. Các thiếu gia thường xuyên xuất hiện, còn vị tiểu thư thì thấy bao giờ, chỉ họ một vị tiểu thư thôi.”

Diệp Chu mím môi, hỏi tiếp: “Vậy thể lâu đài để gặp Công tước đại nhân ?”

Gã sừng trâu với vẻ kỳ quái: “Anh gặp Công tước đại nhân làm gì? Ngài gặp ai . Nếu chuyện gì báo cáo, cứ đến cổng lâu đài với lính canh là .”

Diệp Chu: “Lâu đài lính canh ?”

Gã sừng trâu: “Tất nhiên , nếu lính canh, lỡ kẻ lẻn lâu đài thì ?”

Diệp Chu tốn ít công sức để moi tin từ gã sừng trâu, cuối cùng cũng phác họa lực lượng phòng thủ của lâu đài. Lính canh hai mươi , đều là những chiến binh Nhân tộc và Elf dũng mãnh nhất. Họ canh gác cả ngày lẫn đêm, nhưng buổi tối sẽ bốn tiếng đồng hồ giám sát.

Gã sừng trâu dù cũng chỉ là tầng lớp thấp kém ở rìa thị trấn, thể chạm tới vòng tròn quyền lực trung tâm nên hạn chế. ngay cả gã cũng vị tiểu thư coi trọng, đủ thấy địa vị của Sarah ở đây thê t.h.ả.m đến mức nào. Ai cũng thể bắt nạt nàng, ai cũng thể giẫm đạp nàng.

Hai tay Diệp Chu siết chặt ở nơi gã sừng trâu thấy. Trong mắt là một ngọn lửa giận khó lòng che giấu. Cậu chỉ thể cúi đầu để gã thấy đôi mắt .

Gã sừng trâu khi giải đáp xong thắc mắc của Diệp Chu còn bụng nhắc nhở: “Sau nếu gặp thiếu gia, tuyệt đối đừng nhắc đến tiểu thư.” Gã nuốt nước miếng, giọng run rẩy đầy sợ hãi: “Thiếu gia thích ai nhắc đến tiểu thư cả. Anh nhất định nhớ kỹ điều , nhất định nhớ kỹ.”

Diệp Chu gật đầu, ngẩng lên, ánh mắt bình tĩnh trở , khóe miệng còn mang theo nụ : “Tôi nhớ , cảm ơn .”

Gã sừng trâu tránh ánh mắt của , mặt đỏ lên, lắp bắp : “Không gì.” Gã dám Diệp Chu, giọng nhỏ nhưng kiên định: “Anh nhất định sẽ tìm việc làm và chia nhà thôi.”

Gã sẽ để Nhân tộc xinh bắt .

Loading...