SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 132: Đột Nhập Trấn Nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:50:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mãi vẫn thấy Thảo Nhi trở về, Diệp Chu yên. Cậu tìm Sarah, nhưng lúc điều quan trọng hơn là sự an của Thảo Nhi và những tin tức mà nàng thu thập . Trong thị trấn hề đèn đường, ánh lửa leo lét hắt từ các ô cửa sổ đủ để soi sáng bộ các ngõ ngách.

dùng kính viễn vọng, Diệp Chu cũng chỉ thấy Thảo Nhi lúc nàng mới rời khỏi căn nhà đó. Cậu nhận thấy cư dân trong trấn dường như đều đổ đường cùng một lúc. Thảo Nhi chạy khỏi phòng, đó một lão phụ nhân dẫn một con hẻm nhỏ. Hai chuyện một lát Thảo Nhi ngoan ngoãn theo bà .

Chỉ thể thể , Diệp Chu lúc mới sực nhớ quên đưa máy ảnh mini cho Thảo Nhi mang theo! Cậu thầm mắng ngốc nghếch, lo lắng đến phát hỏa.

“Chúng trong thôi.” Diệp Chu sang Trâu Minh. Cậu nhíu chặt mày, tay vẫn rời chiếc kính viễn vọng. Đứng quan sát từ ngày sang đêm, dù mệt mỏi nhưng tinh thần Diệp Chu luôn căng như dây đàn. Thà rằng tự xông pha còn hơn là đây lo lắng đề phòng thế .

Trâu Minh quá tán thành: “Quan sát thêm chút nữa , Thảo Nhi là chừng mực. Nàng mang theo súng, dễ bắt cóc .”

Diệp Chu mím môi, nâng kính lên. chỗ Thảo Nhi và lão phụ nhân là một góc khuất mà kính viễn vọng thể soi tới. Cậu nhịn : “Đợi đến hừng đông, nếu lúc đó vẫn thấy Thảo Nhi ngoài, chúng sẽ xông bắt gã Dwarf .”

Dù Diệp Chu cảm thấy việc dùng cực hình tra tấn là “văn minh” cho lắm, nhưng một khi sự an của bên cạnh đe dọa, giới hạn đạo đức của sẽ hạ thấp vô hạn.

Trâu Minh gật đầu, khuyên ngăn thêm nữa vì hiểu rõ tính cách của Diệp Chu.

Cũng may họ chờ quá lâu. Khi nắng sớm mờ ảo, trời sắp sáng, Diệp Chu thấy từ cửa sổ của một căn nhà đột nhiên lóe lên một luồng sáng. Luồng sáng đó nháy ba , cho họ vị trí của Thảo Nhi, hiệu cho họ trực tiếp tiến . Đây chính là ám hiệu họ quy ước đường .

“Đi thôi, tranh thủ lúc gà gáy.” Diệp Chu vội vàng thu dọn đồ đạc. Cậu tận mắt thấy Thảo Nhi mới thể yên tâm.

Trâu Minh lẳng lặng thu dọn, cho Diệp Chu cầm gì cả, Diệp Chu giành nên đành để đeo hết lưng.

Tường thành ở đây khá thấp, binh lính canh giữ. Suy cho cùng đây thời chiến, việc phòng thủ gần như bằng . Với quy mô của thị trấn , nếu chiến tranh thật sự thì chắc cũng chẳng biện pháp phòng thủ nào hồn. Cư dân trong trấn vẫn đang say ngủ. Ở cái thời đại điện và các loại hình giải trí, luôn giữ thói quen mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ. Đèn dầu hỏa cũng tốn dầu, mà thời đại công nghiệp, bất kỳ loại dầu nào cũng đều đắt đỏ.

Diệp Chu và Trâu Minh dễ dàng trèo tường lẻn trong. Không gõ mõ cầm canh, cũng chẳng ai tuần tra đêm, thị trấn chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Họ nhanh chóng tìm thấy căn nhà nơi Thảo Nhi phát tín hiệu.

rõ chuyện gì xảy , nhưng Diệp Chu đại khái đoán lý do Thảo Nhi ngoan ngoãn theo lão phụ nhân . Bởi vì nàng là “con mồi”, mà là một đồng đội mới những kẻ săn mồi lôi kéo.

Diệp Chu định gõ cửa nhẹ nhàng, nhưng tay giơ lên thì cửa mở từ bên trong. Thảo Nhi xách một chiếc đèn dầu hỏa, thò nửa đầu ngoài. Thấy rõ mặt Diệp Chu, nàng mới mở rộng cửa. Chờ hai trong, nàng còn ngó nghiêng hai bên xác định ai chú ý mới đóng chặt cửa .

Đóng cửa xong nàng vẫn thấy an tâm, còn đẩy thêm một chiếc tủ gỗ chặn cửa. Xác định an , Thảo Nhi mới đặt đèn dầu lên bàn. Đây là đầu nàng thấy đèn dầu hỏa, nhưng chỉ mới lạ hai phút là hết hứng thú. Nếu lo ánh đèn pin quá sáng sẽ gây chú ý, nàng chẳng dùng đến thứ .

Diệp Chu xuống ghế, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Trâu Minh lấy nước và bánh mì từ trong ba lô . Vì lo cho Sarah và Thảo Nhi, cả đêm qua Diệp Chu chẳng ăn gì. Giờ thấy bình an, tâm trí định , mới đột nhiên thấy đói. vội ăn mà chờ Thảo Nhi kể những gì nàng phát hiện .

Thảo Nhi đối diện hai , nghiêm túc suy nghĩ : “Người ở đây dường như đều là bọn buôn . Họ lừa , đồng hương đến đây, cho uống t.h.u.ố.c mê, khi con mồi ngủ say sẽ đến mang . họ cho con là mang .”

“Chắc là mang làm nô lệ khổ sai chăng?” Thảo Nhi vắt óc cũng chỉ nghĩ nơi đó, nhưng nàng thắc mắc: “ còn cả trẻ con nữa, trẻ con thì làm làm khổ sai ?”

Nói xong, nàng vỗ trán một cái: “Con thật ngốc, ở mà chẳng chuyện mua bán trẻ em.”

Diệp Chu lắc đầu. Cậu kết hợp phận của Sarah với những tin tức Thảo Nhi kể, nhanh chóng đưa một kết luận lạnh . Thị trấn là nơi cung cấp m.á.u tươi cho bọn Vampire. Những cư dân sống ở đây chính là những kẻ tiếp tay cho quỷ dữ. Họ lừa gạt , bạn bè chỉ để đổi lấy cuộc sống định trong thị trấn . Một khi thỏa hiệp đầu, sẽ thứ hai, thứ ba và vô đó.

Cuộc sống ở đây chắc chắn hơn hẳn những nơi khác, nếu chẳng nhiều vứt bỏ lương tâm và giới hạn đạo đức để làm những việc tàn ác như đang hại .

“Những chuyện khác gác .” Diệp Chu còn vội vàng làm ăn nữa. So với việc kinh doanh, lúc cần làm một việc khác cấp bách hơn.

“Sarah đang ở đây.” Diệp Chu với Thảo Nhi, “Chúng tìm .”

Thảo Nhi ngẩn mất vài giây, nàng kinh ngạc hỏi: “Chị về vị diện của ? Chị lén ạ? Vậy tại chúng tìm, chẳng lẽ chị đến tìm chúng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-132-dot-nhap-tran-nho.html.]

Diệp Chu đành kiên nhẫn giải thích cho Thảo Nhi tất cả những gì liên quan đến Sarah ở vị diện . Thảo Nhi xong thì dám tin tai , nàng há hốc miệng, giọng run rẩy hỏi: “Chị ... chị đ.á.n.h gãy hết tay chân ?”

Thảo Nhi mà thấy mơ hồ, nàng thể tin Sarah lúc yếu đuối như , càng tin Sarah bắt nạt. Trong ấn tượng của nàng, Sarah luôn mạnh mẽ, ai thể đụng đến, nàng thể làm bất cứ điều gì . Sarah chính là hình mẫu mà Thảo Nhi luôn khao khát trở thành.

giờ đây, Tiên nhân với nàng rằng Sarah đang ngược đãi, thậm chí đ.á.n.h gãy tứ chi, chỉ thể bò lết mặt đất.

“Chị ...” Giọng Thảo Nhi nghẹn , “Chị thể nhốt ở ?”

Thảo Nhi kích động bật dậy. Nàng cảm thấy đến lúc báo đáp Sarah. Từ khi Sarah đến siêu thị, cô luôn là thiết với nàng nhất, sẵn sàng dẫn dắt, dạy bảo và chăm sóc nàng. Thảo Nhi luôn cảm thấy cơ hội báo đáp vì Sarah quá mạnh mẽ, dù nàng nỗ lực thế nào cũng đuổi kịp. giờ đây, cơ hội đến.

Thảo Nhi vui nổi, nàng sụt sịt mũi, tuy nhưng trông cũng chẳng khác là bao.

“Tôi thấy cô xuất hiện ở con hẻm nhỏ phía lâu đài.” Diệp Chu gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, “Tôi và Trâu Minh thể cứ ở mãi trong . Chúng ngoài, ngày mai sẽ đường đường chính chính thành từ cổng chính.”

Diệp Chu tiếp tục: “Đến lúc đó và Trâu Minh sẽ bịa một phận khác.”

Hai đàn ông cùng , khả năng coi là “con mồi” cao, nhưng nếu họ là phương xa đến, trong trấn, khả năng lôi kéo sẽ lớn hơn. Ở đây ít già yếu, lẽ vì họ khó tìm việc nuôi ở nơi khác nên mới cam tâm tình nguyện làm tay sai cho quỷ. Không còn đường lui, họ đương nhiên sẽ càng thêm trung thành, gắn chặt lợi ích của với bọn Vampire.

Thảo Nhi gật đầu, nhưng nàng vẫn lo lắng : “Gã Dwarf với con rằng, lâu đài đó là nơi ở của Nữ công tước thống trị thị trấn . Bà còn cảnh báo con, dù chuyện gì xảy cũng tuyệt đối gần ba con hẻm quanh lâu đài. Đó là lối riêng của đám hầu trong cung. Ngày thường lâu đài luôn giám sát, nếu thấy ai xâm nhập, họ sẽ bắt đó ngay.”

Thảo Nhi hạ thấp giọng: “Bà bắt để làm gì, nhưng nếu là bọn Đỉa yêu (Vampire) thì chắc chắn là bắt về để nuôi lấy m.á.u .”

Diệp Chu: “...”

Phải , cho đến tận bây giờ, Thảo Nhi vẫn khái niệm Vampire, nàng chỉ gọi họ là Đỉa yêu. Tuy đều là hút máu, nhưng đẳng cấp của hai cái tên chênh lệch quá xa.

“Vậy thì hành động ban đêm .” Diệp Chu quyết định, “Thị trấn yên bình quá lâu, họ sẽ nảy sinh tâm lý chủ quan, đêm khuya chắc chắn sẽ nghỉ ngơi.”

Cậu tin cái gọi là nơi nguy hiểm nhất là nơi an nhất. Nếu ban ngày, đến đám hầu giám sát, chỉ riêng cư dân qua cũng đủ để phát hiện họ. Ban đêm vẫn an hơn, dù thấy thì đối phương cũng thể rõ mặt.

Diệp Chu khẽ: “Đêm mai hành động, càng sớm càng . Tìm Sarah xong chúng sẽ rời khỏi đây ngay lập tức.”

Nếu , họ đến mà Sarah biến mất, kẻ ngốc cũng đoán giữa họ liên hệ.

Thảo Nhi rụt rè hỏi: “Tiên nhân, chân tay của chị thể lành ?”

Diệp Chu khẳng định: “Tất nhiên , nếu thì Sarah mà cô quen đây chẳng lành lặn như thế.”

“Chúng đây.” Diệp Chu dậy, “Cô ở cẩn thận, đêm mai chúng sẽ tìm cô.”

Tranh thủ lúc trời sáng hẳn, họ rời khỏi đây ngay.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trong căn hầm tối tăm, Sarah bệt mặt đất. Đôi mắt nàng vẫn lành , tai cũng cắt mất hơn nửa. Nàng thấy gì, cũng chẳng thấy chi, lồng n.g.ự.c và bụng rạch nát đang phập phồng một cách yếu ức. Nội tạng của nàng rơi vãi bên cạnh cơ thể, chỉ còn dính bởi những đoạn ruột mỏng manh.

Thế giới của nàng bao trùm bởi bóng tối vô tận. Trong căn hầm cửa sổ , nàng giống như một cái xác còn thở.

Khoảnh khắc khi mất thính giác, nàng thấy gã em trai danh nghĩa của : “Đừng giãy giụa nữa. Tại ngươi ngoan ngoãn mà c.h.ế.t ? Chẳng lẽ ngươi thấy nhục nhã vì cái phận tạp chủng của ?”

Sarah gian nan há miệng, đầu lưỡi mọc một nửa, nàng kêu cứu. cổ họng chỉ phát những tiếng “ư ư” đứt quãng.

Ai đó... Ai đó hãy đến cứu nàng với... Nàng nguyện làm bất cứ điều gì...

Loading...