SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 129: Thị Trấn Kỳ Quái

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:50:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thị trấn mà cư dân bản địa cảm thấy quỷ dị thực chất lớn. Nếu từ cao xuống, nó chỉ gồm một con phố chính và bảy nhánh đường tỏa xung quanh. Ngay trung tâm thị trấn là một tòa lâu đài mái vòm, so với những ngôi nhà đá của các lãnh chúa ở đại lục Minzel thì tòa lâu đài thể coi là vô cùng đồ sộ và tinh xảo.

Tường thành bao quanh thị trấn khá thấp bé, lẽ do lâu ngày chiến tranh nên nó mất tác dụng phòng thủ vốn , cư dân cũng chẳng ai ngăn cản. Tuy nhiên, Diệp Chu quan sát suốt một buổi sáng mà chỉ thấy cư dân bản địa .

chút bất thường.” Thảo Nhi ăn trưa nhận xét. “Ở chỗ chúng , nếu một thị trấn như thế , dân làng quanh vùng chắc chắn sẽ đổ xô , dù ngày chợ phiên thì thỉnh thoảng cũng mua lương thực vải vóc chứ.”

Thảo Nhi c.ắ.n một miếng sandwich, chiêu một ngụm sữa bò tiếp: “Chắc chắn là uẩn khúc.”

Nói xong, cô cầm thêm một chiếc sandwich nữa. Thực thích sandwich cho lắm, nhưng đó là khi so với bánh kẹp thịt. Bánh kẹp thịt đầy ắp thịt băm nhỏ, dù nạc nhiều mỡ ít nhưng nhờ rưới thêm dầu mè nên thịt hề khô, kẹp thêm chút rau, ăn mồm miệng lưu hương, Thảo Nhi thể ăn một lúc năm cái. ở bên ngoài thì ăn sandwich vẫn tiện hơn, dù nguội vị vẫn , chứ bánh kẹp thịt mà nguội thì mất ngon.

Thấy Thảo Nhi ăn ngon lành, Diệp Chu cũng thấy ngon miệng hơn đôi chút, nhưng cũng chỉ ăn một cái thôi.

“Tiên nhân, để em thám thính cho.” Thảo Nhi chủ động xin . Cô tự giác phát huy tác dụng của trong chuyến .

Diệp Chu ngăn cản, đưa Thảo Nhi theo chính là để cô làm nhiệm vụ tiền trạm. như Thảo Nhi , cô nhỏ là con gái, bất kể là ai thấy cô cũng sẽ nảy sinh cảnh giác. Để Trâu Minh chắc chắn sẽ mang kết quả khác.

Tuy nhiên, Diệp Chu vẫn dặn dò: “Em nhớ kỹ những gì . Anh và Trâu Minh sẽ luôn quan sát em, nhưng thực sự thể bảo vệ em chỉ chính em thôi, nhất định cẩn thận.”

Thảo Nhi gật đầu. Cô mang theo một khẩu s.ú.n.g ngắn, một băng đạn dự phòng và đầy đủ đạn dược. Dưới bắp chân còn giắt thêm một con d.a.o găm. Dù cô đ.á.n.h Võ Nham, nhưng đối phó với những qua đào tạo võ thuật thì vẫn dễ dàng.

Trước khi học võ, Diệp Chu cũng từng nghĩ trong cuộc chiến, kỹ xảo chỉ là hoa hòe hoa sói sức mạnh tuyệt đối. khi học mới , đa trường hợp con sức mạnh tuyệt đối. Sức mạnh tuyệt đối ở giới tính mà ở cân nặng, một bà thím nặng một tạ thể dễ dàng đè bẹp một gã thanh niên gầy gò. Một phụ nữ nặng bốn mươi cân khó lòng thắng đàn ông sáu mươi cân, nhưng một phụ nữ nặng sáu mươi cân nếu huấn luyện bài bản thể hạ gục một gã đàn ông bảy mươi lăm cân qua đào tạo.

Thảo Nhi hiện tại nặng sáu mươi cân, nhờ rèn luyện thường xuyên nên tỷ lệ mỡ thấp. Nếu thực sự động thủ, chỉ cần một cú đ.ấ.m chính xác thái dương cằm là cô thể thoát ngay lập tức. đó là khi đơn đả độc đấu, nếu bao vây thì ngay cả Trâu Minh cũng khó lòng chống đỡ. Khẩu s.ú.n.g mang theo chủ yếu là để uy hiếp, dọa cho đối phương sợ hãi để Thảo Nhi thời gian chạy thoát. Bởi một khi rơi thế đạn giữa vòng vây, đó chính là lúc nộp mạng.

Vì thế, khi Thảo Nhi chuẩn , Diệp Chu vẫn nhịn mà dông dài: “Đừng nghĩ s.ú.n.g là vạn sự hanh thông. Nếu họ đ.á.n.h trực diện mà lén lút tay lúc em đang ngủ nghỉ ngơi thì s.ú.n.g cũng vô dụng.”

Thảo Nhi lập tức cam đoan: “Em chắc chắn sẽ ăn đồ của họ, uống nước của họ, càng trong trấn qua đêm.”

Diệp Chu vẫn yên tâm, định cùng Thảo Nhi trong thì Trâu Minh giữ vai .

“Cứ để con bé .” Trâu Minh khẽ bên tai Diệp Chu. “Con bé là từng trải qua nạn đói mà sống sót, là trẻ con .”

Diệp Chu hít một thật sâu, cuối cùng gật đầu với Thảo Nhi: “Đi .”

Thảo Nhi đáp lời, cầm theo hai đồng bạc hướng về phía thị trấn.

“Chính rèn luyện họ mà.” Trâu Minh đưa cho Diệp Chu một chai nước.

Diệp Chu hiểu ý Trâu Minh. Chính nhân viên của trưởng thành hơn, nhưng khi thực sự để họ đối mặt với nguy hiểm, nỡ. Cậu khổ: “Anh hiểu đạo lý đó, nhưng mà...”

mà chung sống lâu ngày nảy sinh tình cảm, họ vì siêu thị mà dấn nguy hiểm, vẫn khỏi lo lắng.

“Anh cảm thấy trách nhiệm với họ.” Trâu Minh đột nhiên . “Anh cho rằng chính đưa họ siêu thị làm việc, là lão bản, nên thấy trách nhiệm bảo vệ họ.”

Diệp Chu gật đầu: “Nếu họ vì việc riêng mà gặp nguy hiểm, thể sẽ chú ý nhưng lo lắng đến mức .”

Trâu Minh nghiêng khuôn mặt Diệp Chu. Diệp Chu luôn là như , cực kỳ bênh vực . Ngày thường thấy rõ, nhưng hễ chuyện là sẽ lộ ngay. Cậu thà tự dấn hiểm cảnh còn hơn để khác .

“Như , nếu cho họ cơ hội, làm họ trưởng thành ?” Trâu Minh tiếp tục. “Chẳng lẽ định lo cho họ cả đời ?”

“Biết , .” Diệp Chu tiếp tục chủ đề nữa. “Đạo lý đều hiểu cả.”

Trâu Minh cũng thêm gì nữa. Hắn yêu tính cách của Diệp Chu. Nếu Diệp Chu như , lúc cứu , nuôi dưỡng và dạy bảo . cũng chút "hận" tính cách , vì sẽ luôn những giống như lúc , cần Diệp Chu che chở và giúp đỡ.

Hắn cúi đầu, đôi mắt rũ xuống, con ngươi đen thẫm dường như chút cảm xúc, nhưng như đang ẩn chứa một cơn bão tố...

Lần đầu tiên tự thực hiện nhiệm vụ, Thảo Nhi chút khẩn trương nhưng phần nhiều là hưng phấn. Cô thông minh, cũng giỏi giang như Trần Thư, những việc cô làm thì khác cũng làm . Mẹ cô luôn bảo rằng cuộc sống hiện tại đều là do Tiên nhân ban cho, nhưng Tiên nhân lòng cho thì cũng thể mặt dày mà nhận mãi. Phải bản lĩnh thì khác mới nể trọng, giống như Trần tỷ Sarah tỷ tỷ, họ cần quét dọn giặt giũ nấu nướng, chỉ cần họ bản lĩnh mà khác , họ thể sống cả đời theo ý .

Thảo Nhi đây hiểu, nhưng lải nhải bên tai mãi cũng ngấm vài phần. Cô chắc chắn về Đại Lương Triều. Về đó làm gì? Gả cho một gã đàn ông, suốt ngày nhóm lửa nấu cơm, vận khí thì gặp khó tính, sinh vài đứa con trai lo cưới vợ cho chúng, cả đời thấy kết cục. Lúc trẻ lời chồng, già lời con. Thảo Nhi chỉ nghĩ đến thôi thấy da đầu tê dại.

Mẹ cô tiến bộ, Tiên nhân cũng sẵn lòng cho cô cơ hội. Trước đây tiến bộ cũng chẳng cửa! Con gái thì tiến bộ kiểu gì? Giặt thêm vài bộ quần áo cày thêm vài mẫu ruộng? Con nhà giàu còn học cầm kỳ thi họa, nhưng học xong cũng chỉ để gả nhà hơn.

Thảo Nhi đến cửa thành, kiểm tra chiếc máy phiên dịch cài ngực. Lần cô mang theo hai chiếc, một chiếc cài n.g.ự.c như một món trang sức, một chiếc là khuyên tai. Hỏng cái còn cái , trong túi vẫn còn một cái dự phòng.

ngẩng đầu tường thành thì một tiến gần. Đó là một bà lão mặc váy dài, khác hẳn với những nông dân quanh vùng, quần áo bà sạch sẽ chút bùn đất, tóc tai chải chuốt gọn gàng, dường như còn xức thứ gì đó khiến mái tóc đen bóng mượt, trông lịch sự. Gương mặt bà tròn, tuy nếp nhăn nhưng hề khắc nghiệt, ngược trông hiền từ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-129-thi-tran-ky-quai.html.]

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thảo Nhi bà lão , thậm chí còn thấy thấp thoáng bóng dáng . À , hiền từ như thế, cô hung dữ lắm.

“Tiểu thư .” Bà lão híp mắt Thảo Nhi. “Cháu đến tìm chỉ ngang qua thị trấn của chúng ?”

Thảo Nhi lập tức đưa lý do chuẩn sẵn. Cô rụt vai, làm vẻ nhút nhát, sợ sệt, nhỏ giọng đáp: “Cháu đến đây xem tìm việc gì làm ạ.”

Bà lão đ.á.n.h giá cô, thấy cô gái trẻ tuy thấp nhưng trông giống con nhà nghèo khổ, làn da tuy thô nhưng mặt mũi đầy đặn, cơ thể rắn chắc.

“Cha cháu ? Họ để cháu tìm việc một ?” Bà lão tiến gần, nhiệt tình nắm lấy cổ tay Thảo Nhi, xởi lởi: “Đi, trong . Sắp đến giờ cơm , nhà bà ăn một bữa nhé.”

Thảo Nhi vội vàng khách sáo: “Dạ thôi, cháu định tìm một quán trọ...”

Bà lão lập tức ngắt lời: “Cháu từ nơi khác đến, hiểu rõ thị trấn , cũng chẳng tìm việc ở . Bà cháu là thấy quý , cứ theo bà về, lát nữa bà sẽ giúp cháu tìm việc.”

“Dạ... nhà bà những ai ạ?” Thảo Nhi nhỏ giọng. “Cháu chồng, thể ở cùng đàn ông .”

Nụ mặt bà lão càng rạng rỡ hơn. Hiện nay ở các thành trấn lớn, phụ nữ làm nhiều, dù tiền vẫn do chồng giữ nhưng tuyệt đối chuyện cùng bàn với đàn ông. Chỉ những ngôi làng nhỏ hẻo lánh mới còn giữ những quy tắc đó. Một cô gái từ làng quê hẻo lánh , trong trấn, dù cha em đến tìm cũng chẳng . Huống hồ, họ đến càng .

Bà lão dắt Thảo Nhi trấn. Bà nắm chặt cổ tay cô, miệng thì bảo già dìu mới vững, nhưng thực tế là hễ Thảo Nhi động tĩnh gì là bà thể kéo ngay cô về phía .

Vào trong thành, Thảo Nhi càng cảm thấy điều . Dù cô là lạ, vài cái cũng là thường, nhưng tuyệt đối thể nhiệt tình đến mức . Suốt dọc đường , ai nấy đều chào hỏi họ, thậm chí ít còn kéo Thảo Nhi về nhà . Thảo Nhi cả đời bao giờ thấy "đắt giá" như .

cô hiểu rõ một điều: vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Nếu cô mang lợi ích gì cho họ, dù giúp đỡ cũng chẳng đến mức đông đảo thế . Thảo Nhi lặng lẽ quan sát bà lão đang dắt . Bà lão hẳn là từng chịu khổ, hoặc ít nhất là hai năm nay sống . Bà luôn mỉm , nhưng trong mắt lóe lên tia sáng mà Thảo Nhi quen thuộc.

Hồi chạy nạn, hạng nào cô chẳng gặp qua? Để tồn tại, thể nghĩ đủ thủ đoạn hạ lưu. Bán làm nô là t.ử tế, chỉ cần mua, dù là nơi nhơ nhớp thì vẫn miếng cơm mà ăn. C.h.ế.t vinh bằng sống nhục, ai cũng sống cả. Những thủ đoạn tàn nhẫn hơn cũng chẳng thiếu, đổi con cho ăn, g.i.ế.c chỉ vì một nắm rau dại. Cô chứng kiến địa ngục trần gian, thấy vô kẻ mang mặt nhưng lòng hiểm độc hơn cả ác quỷ. những đó là vì sống, còn bà lão thì ? Bà vì cái gì? Hơn nữa, một đứa con gái nghèo từ nơi khác đến như cô thì gì để bà lợi dụng?

Thảo Nhi cảnh giác trong lòng nhưng để lộ mặt. Suốt đường , bà lão ngừng quảng cáo về sự của thị trấn .

“Ở đây chúng ăn xin .” Bà lão hỉ hả. “Cũng chẳng ai phóng uế bừa bãi phố. Chỉ cần đây là sẽ tìm việc , chẳng lo lắng gì cả.”

Bà lão còn chỉ những qua đường đang chào họ: “Mọi ở đây đều là , nhiệt tình và sẵn lòng giúp đỡ kẻ khác.”

Thảo Nhi những nụ đó chỉ thấy da đầu tê dại. Nếu chỉ một như thì , nhưng ai nấy đều y hệt , cứ như nụ của họ đúc từ một khuôn mẫu. Sự đồng nhất đến kỳ lạ đó khiến cảm thấy quỷ dị.

Chẳng mấy chốc họ đến nhà bà lão. Bà lão thực sự giàu , trong khi đa ở nhà trệt thì bà sở hữu một căn lầu hai tầng, cửa hàng rào bao quanh một mảnh sân nhỏ trồng hoa và một khoảnh rau.

Thảo Nhi theo bà lão nhà. Vừa bước , tim cô càng treo cao hơn, bởi trong nhà chỉ bà lão dắt về. Trong phòng khách đầy , qua là địa phương vì quần áo rách rưới, tóc tai bết bát, họ ngơ ngác ngẩng đầu hai . Những cả nam lẫn nữ, thậm chí cả trẻ em, thuộc nhiều chủng tộc khác .

Lúc Thảo Nhi mới nhận bà lão dường như Nhân tộc, bà chỉ cao một mét bốn. Do ở Đại Lương Triều dân chúng suy dinh dưỡng nên thấp bé nhiều, cô nghĩ bà lão thuộc tộc khác. Bà lão hẳn là một Dwarf?

Quả nhiên, đa những nghèo trong phòng đều là Dwarf. Thấy bà lão về, họ đều phấn khởi hẳn lên, đám trẻ con xúm xin đồ ăn.

Bà lão híp mắt bảo họ: “Các cháu cứ chơi, bà chuẩn đồ ăn cho.”

sang bảo Thảo Nhi: “Họ cũng giống cháu, đến trấn tìm việc làm, cháu cứ chơi với họ nhé.”

Thảo Nhi gật đầu, xuống chiếc ghế bên cạnh. Thấy một đứa trẻ Dwarf đến bên cạnh cầm bình nước uống ực ực, cô liếc những khác đang háo hức về phía bếp, liền ghé sát tai đứa trẻ hỏi nhỏ: “Này bé, là họ hàng của bà ?”

Nói , Thảo Nhi lấy từ trong túi một viên kẹo. Đứa trẻ tuy đó là gì nhưng thấy vỏ kẹo lấp lánh thì mắt sáng rực, bắt chước Thảo Nhi nhỏ: “Dạ , bố cháu bảo đến đây làm việc. Bọn cháu thành thì bà bảo thể cho ở nhờ đến khi tìm việc. Bố cháu bảo bà ạ!”

Thảo Nhi khẽ gật đầu. Cô bóc vỏ kẹo nhét miệng đứa trẻ, dặn thêm: “Chị nhiều kẹo , nếu em cho khác là em phần nữa đấy.”

Đứa trẻ lập tức bịt miệng lắc đầu, hiệu sẽ cho ai .

Dù mới nhà một lát nhưng Thảo Nhi nắm bắt tình hình. Những đều là kẻ nghèo khổ, thứ duy nhất họ thể lợi dụng chính là xác. Bà lão ... hẳn là một kẻ buôn .

Thảo Nhi mím môi. Cô tìm cách ngoài báo tin cho Tiên nhân...

Diệp Chu cầm ống nhòm, thấy Thảo Nhi cùng bà lão một căn lầu hai tầng, đó thấy cô trở nữa.

“Người ở thị trấn nhiệt tình thật đấy.” Diệp Chu đang chuyện với Trâu Minh thì một bóng đột nhiên lọt tầm mắt qua ống nhòm.

Trâu Minh nhận cảm xúc của Diệp Chu biến đổi: “Có chuyện gì ?”

Diệp Chu buông ống nhòm, ngơ ngác về phía con hẻm nhỏ tòa lâu đài. Một bóng quần áo rách rưới, tóc tai rũ rượi, đang bò trườn mặt đất.

Tại cảm thấy đó trông giống... Sarah?

Loading...