SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 103: Tấm Lòng Của Những Người Lữ Hành
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:48:44
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong căn nhà đất chật hẹp và u ám, bà lão những chiếc bánh ngô bàn, ngửi mùi thơm ngào ngạt mà lòng vẫn bàng hoàng dám tin. Bà ngây đó, đưa tay lấy, cũng chẳng ăn miếng nào, chỉ lặng lẽ chằm chằm xấp bánh, bất động như một pho tượng. Ngay cả khi những múc nước rời từ lúc nào, bà cũng chẳng hề .
Đám trẻ mệt cuộn tròn ngủ . Bà lão chút mơ hồ nhớ nổi hôm nay là ngày mấy, mãi cho đến khi ngoài cửa gỗ vang lên tiếng đàn ông gọi: “Nhà nó ơi!”
Bà lão lúc mới bừng tỉnh, dường như ngay khoảnh khắc , bà mới thực sự trở về với nhân gian. Bà dậy, nhưng vì quá lâu nên chân tay tê dại, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất, may mà kịp vịn cạnh bàn. Đồ đạc trong nhà chẳng thứ gì còn nguyên vẹn — chiếc bàn từ thời cha chồng bà còn sống, giờ đây một chân bàn gãy mất một mẩu, lúc nào cũng lung lay, dù kê đá cũng chẳng vững.
Trong căn nhà vuông vức, chỉ một chiếc bàn gỗ lung lay thiếu góc, ngày thường cả nhà họ vẫn quỳ quanh chiếc bàn để ăn cơm. Cách đó xa là chiếc "giường", thực chất chỉ là cỏ khô trải mặt đất, bên đắp một tấm da thú chắp vá từ đủ loại mảnh vụn. Ngoài , trong nhà còn những chiếc thùng gỗ đựng lương thực. Thùng gỗ luôn khe hở nên lương thực dễ ẩm, họ dùng vải rách quấn quanh thùng nhiều lớp, nhưng dù lương thực vẫn mốc, chỉ thể đào hầm đất để cất giữ.
Thế nhưng hiện giờ hầm ngầm trống rỗng, chỉ còn trong thùng gỗ là chút lúa mạch — chẳng đủ cho cả nhà ăn trong nửa tháng. Ngày thường, hai vợ chồng bà vẫn làng giúp những nhà khá giả hơn làm việc đồng áng để đổi lấy chút đồ ăn. lương thực dự trữ của các nhà khác cũng chẳng còn bao nhiêu, thù lao trả cho họ ngày càng ít . Có lẽ chỉ vài ngày nữa, họ sẽ chẳng còn việc gì để làm, chỉ chờ c.h.ế.t đói.
Bà lão mở cửa, bên ngoài là một lão ông với làn da nứt nẻ, trông già nua khắc khổ chẳng kém gì bà. Nhìn mặt họ cứ ngỡ ngoài sáu mươi, nhưng chân tay vẫn còn nhanh nhẹn, sức lực lẽ chỉ tầm ba mươi tuổi.
“Lão Chu trong nhà tới?” Lão ông vẻ mặt nôn nóng, giọng run rẩy: “Là binh gia ? Bọn trẻ chứ?!” Nhà họ một đứa con gái mới sáu tuổi, nếu gặp hạng vô nhân tính thì ngay cả đứa trẻ sáu tuổi chúng cũng chẳng tha.
Bà lão khuôn mặt chồng , bà gật đầu lắc đầu: “Có tới, nhưng nhà binh gia, mà là một cô nương, mượn thùng nước nhà để múc nước.” Bà bước cửa, về phía giếng nước nhưng thấy ai, chỉ thấy chiếc thùng gỗ và đòn gánh đặt bên cạnh giếng.
Bà lão nên thấy tiếc nuối may mắn, bà nhỏ giọng : “Ông nó ơi, ông nhà với .” Nói , bà túm lấy ống tay áo chồng kéo trong phòng, ở cửa quanh một lượt mới đóng cửa gỗ .
Lão ông phòng ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào. Ông theo mùi hương và thấy một xấp bánh vàng rực. “Đây là...” Lão ông nuốt nước bọt.
Bà lão nhỏ giọng đáp: “Cô nương cho đấy, là thù lao mượn nước.”
Lão ông dám tin: “Thù lao múc nước ?” Nước thì đáng bao nhiêu tiền? Vùng chẳng bao giờ thiếu nước cả. Khí hậu ở đây , đào giếng ở cũng nước, đất đai phì nhiêu, dường như chỉ cần rải một nắm hạt giống là năm thể thu hoạch. Họ là Trần Quốc, sinh và lớn lên mảnh đất trù phú . họ chẳng những hưởng lợi từ sự trù phú đó mà còn chịu đủ khổ cực.
Từ khi ký ức đến nay, mỗi năm thu thuế lương thực từ một tăng lên hai , ba , năm ngoái thậm chí còn thu tới bốn . Họ giữ trong tay những mảnh ruộng nhưng chẳng bao giờ ăn no.
Tiếng của lão ông quá lớn làm đám trẻ thức giấc. Đứa lớn nhất tám tuổi, đứa thứ hai sáu tuổi, đứa nhỏ nhất ba tuổi. ngoại trừ đứa tám tuổi, hai đứa nhỏ còn vẫn , hoặc lẽ vì quá đói nên chúng chẳng còn sức để , việc lóc tiêu tốn hết chút sức lực cuối cùng của chúng .
Đứa con trai tám tuổi cũng ngửi thấy mùi thơm, nó bò dậy khỏi "giường", chân trần chạy đến bên cha , túm lấy vạt áo , ngửa đầu lên như một con chim non đang chờ mồi, há miệng kêu: “Nương, đói, ăn bánh.”
Bà lão lão ông. Lão ông nuốt nước bọt, bẻ một mẩu bánh nhỏ cùng, thận trọng bỏ miệng. Bánh mịn, cát cám mì khó nuốt, đó là một vị ngọt thanh. Đây là một hương vị ngọt ngào mà ông từng nếm trải. Ở đây ngô nên họ vị ngô là thế nào, nhưng ăn một miếng, ông kìm mà nhét hết phần còn miệng.
Bà lão thấy ông ăn ngấu nghiến, sợ ông nghẹn nên vội vàng rót chén nước. Lão ông nuốt trôi miếng bánh, vội vàng gật đầu với bà lão: “Ăn , cho bọn trẻ ăn , bà cũng ăn !”
“Một miếng bánh to thế cơ mà.” Lão ông mười mấy miếng bánh, như thấy hy vọng sống cho cả nhà trong những ngày tới.
Bà lão : “Tôi chia bánh!” Họ dám ăn nhiều, cả nhà năm chỉ chia một miếng bánh. Đám trẻ tuy nhỏ nhưng cũng đây là thứ , chúng ăn ngon lành. Cả nhà chẳng ai câu nào, chỉ cắm cúi ăn ngấu nghiến. Đám trẻ còn nhặt cả những mẩu vụn rơi mặt đất bỏ miệng. Cha chúng cũng ngăn cản, chỉ cố kìm lòng tranh giành những mẩu vụn đó với con.
“Chỗ cất kỹ .” Lão ông cau mày, “Nếu để trong thùng gỗ mà ẩm thì ?”
Bà lão thở dài: “Cũng chẳng còn chỗ nào khác để cất cả. Có ẩm thì vẫn ăn mà.” Có cái để lấp đầy bụng là . Lão ông lúc mới nhớ , móc từ trong n.g.ự.c một bọc vải, đặt lên bàn. Mở là một nắm lúa mạch. “Hôm qua...” Lão ông khỏi thở dài, “Lão Dương cần đến nữa, nhà ông cũng chẳng còn lương thực dự trữ, chỉ thể tự làm thôi.”
Bà lão im lặng hồi lâu: “Cuộc sống tính đây...”
Lão ông vỗ vai bà: “Chẳng vẫn đó ? Có nhiều bánh thế cơ mà! Đủ ăn bao nhiêu ngày !”
Bà lão hỏi: “Ăn hết chỗ bánh thì ?”
Lão ông đáp: “Thì cũng đến lúc thu hoạch vụ thu , lương thực là thể qua năm nay!”
Bà lão lo lắng: “Thu hoạch xong, quan lương đến, nộp hết lương thực thì năm nay e là chẳng trụ nổi đến vụ xuân năm .” Năm ngoái họ sống sót là nhờ hàng xóm láng giềng giúp đỡ. Trong làng luôn những nhà khá giả, tâm địa lương thiện sẵn lòng giúp đỡ những hàng xóm thật thà như họ. năm ngoái họ nợ lương thực , năm nay vẫn trả , nếu năm nay vay tiếp thì e là chẳng cho nữa.
Lão ông im lặng, một lúc mới : “Tôi nhất định sẽ nghĩ cách! Bà đừng lo lắng quá!” Ông chuyện nữa mà hỏi: “Bà là một cô nương cho ? Là hầu nhà quý tộc ?”
Bà lão đáp: “Trông giống hầu, mà giống tướng quân hơn!”
Lão ông : “Đã giống hầu thì chắc là tiểu thư chứ, làm gì cô nương nào giống tướng quân?”
Bà lão cũng thấy lạ: “Cô cao lắm, tầm chừng .” Bà ướm thử độ cao.
Lão ông giật : “Cao thế cơ !”
Bà lão gật đầu, hiếm khi gặp lạ nên bà chút phấn khích: “Khí thế đáng sợ lắm! Tôi thấy mấy ông lính ngoài đều sợ cô , cô chắc chắn là .”
Lão ông : “Cô cho nhà nhiều bánh thế , đương nhiên là ! Ái chà, đúng là gặp quý nhân.”
“Xem đám quý nhân cũng hạng .”
Bà lão ước ao: “Giá mà cô đến nữa thì mấy.” bà , lẽ cả đời bà sẽ chẳng bao giờ gặp một như cô nương nữa.
“Các làm thế thì dân chúng dám tin lính nữa? Đến lúc đ.á.n.h giặc, dân phối hợp thì đ.á.n.h du kích kiểu gì!” Trở về doanh trại, Trần Thư mắng Trần Hầu một trận lôi đình. Nàng thậm chí chẳng tha cho cả Trần Diễn: “Ông dù cũng là tướng quân, quản lý binh lính trướng cho ! Kỷ luật nghiêm minh mà cũng làm ? Nếu là ông, sớm nhảy sông vì hổ !”
Nàng mắng xong thì uống ngụm nước mắng tiếp: “Không 'quần chúng cơ sở', quân đội chỉ là bèo dạt mây trôi thôi. Các tưởng dân chúng quan trọng ? Nhầm to!”
“Đến lúc đ.á.n.h giặc, dân chúng chỉ truyền tin, hỗ trợ nghi binh, mà còn vận chuyển vật tư. Dân chúng hiểu rõ địa hình địa phương hơn ai hết, nơi nào trốn , nơi nào ẩn nấp . Không dân chúng, quân đội chẳng khác gì ruồi đầu.”
Trần Hầu và Trần Diễn trong lều, Trần Thư mắng cho như con cháu trong nhà. Cả hai đều cúi đầu, thầm mong vị Tiên nhân mau giải cứu. Diệp Chu ngoài lều Trần Thư mắng , liền lẳng lặng về lều — tuyệt đối đụng Trần Thư lúc , vả cũng thấy nàng chẳng sai chút nào.
Trần Thư xả giận xong, sang với Trần Diễn: “Tôi sẽ giúp ông huấn luyện binh! Ông hãy cho kỹ, học cho ! Học xong thì báo cáo cho .”
Trần Diễn nhỏ giọng hỏi: “Trần cô nương cầm quân ?”
Trần Thư đáp: “Tôi lính từ năm mười bốn tuổi, trận đ.á.n.h còn nhiều hơn cầu ông từng qua đấy!” Dù ở thế giới của nàng đ.á.n.h trận nhiều, nhưng từ khi trở thành nhân viên tạm thời đa vị diện, trận đ.á.n.h tăng lên đáng kể. So với Trần Diễn, một tướng quân chỉ binh thư mà từng thực chiến, nàng chắc chắn giàu kinh nghiệm hơn.
“Binh thư là c.h.ế.t, mới là sống. Chiến trường cũng biến hóa khôn lường, ai linh hoạt hơn, ứng biến hơn thì thắng.” Trần Thư tiếp, “Những gì binh thư dạy, ông vận dụng linh hoạt mới gọi là nắm vững, nếu chỉ là 'mọt sách', sách đến c.h.ế.t cũng chẳng ích gì.”
Trần Hầu em của , thầm chia buồn trong lòng. Trần Thư mắng đến mức dùng cả những từ ngữ thô tục, đủ thấy nàng đang thực sự nổi giận. Trần Hầu tò mò hỏi: “Trần cô nương cũng từng lính ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-103-tam-long-cua-nhung-nguoi-lu-hanh.html.]
Trần Thư gật đầu. Sau một hồi mắng mỏ, nàng bình tĩnh , còn hung hăng như : “Từng .”
Trần Hầu càng tò mò hơn: “Ở trời, phụ nữ cũng thể cầm quân đ.á.n.h giặc ?” điều tò mò nhất là: “Đánh ai cơ?” Chẳng lẽ còn kẻ dám đối đầu với thần tiên?
Trần Thư nhớ đến nỗi sợ hãi khi Trần Hầu hỏi "mười vạn câu hỏi vì ", vội vàng : “Ông đừng hỏi nhiều, hỏi cũng hiểu . Ông chỉ cần , quân kỷ của các cần chỉnh đốn. Đi lính dáng lính, quân lương để ăn . Đi lính là để bảo vệ đất nước, bảo vệ dân chúng. Nếu lính mà tay với dân thì chẳng khác gì cầm thú!”
Trần Thư thở dài: “Các đấy, tranh thủ lòng dân, giáo d.ụ.c lòng yêu nước, sức mạnh đoàn kết, chẳng cần ai đánh, khi vài năm nữa các tự sụp đổ thôi.” Dân nước trong lòng, lính nước trong lòng, ngay cả quan quý tộc cũng . Thế thì cái quốc gia còn gọi là quốc gia ?
Trần Thư ở đây nghĩ gì, dường như họ chẳng quan tâm đến vận mệnh đất nước, thậm chí thấy vận mệnh gắn liền với nó. Trần Hầu vội vàng nghiêm mặt : “Xin cô nương chỉ dạy.” Đây là đầu tiên hành đại lễ với một phụ nữ.
Trần Thư : “Giáo d.ụ.c yêu nước là chuyện lâu dài, một sớm một chiều mà . kỷ luật nghiêm minh trong quân đội thì làm ngay. Dân chúng sợ lính, coi lính như thú dữ, thì khi đ.á.n.h giặc họ sẽ chẳng bao giờ cung cấp tin tức cho các . Ông là tướng quân, binh thư chắc cũng chậm trễ chiến cơ sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng thế nào.”
Nàng Trần Diễn: “Lòng dân ông tranh thủ thì khác sẽ tranh thủ.” Rồi nàng sang Trần Hầu: “Giống như ông , chính lệnh của ông khỏi Lâm Tri, nhưng nếu dân chúng thiên hạ đều công nhận ông là vua, thì dù ông phái đến các thành trì, dân chúng cũng sẽ giúp ông giành chúng.”
Trần Hầu trợn tròn mắt: “Họ... giúp giành ?”
Trần Thư khẳng định: “Đương nhiên. Đừng coi thường dân chúng, 'kiến nhiều c.ắ.n c.h.ế.t voi'. Chỉ cần họ cùng một mục tiêu, thì đừng là quý tộc quan , ngay cả vị quân hầu như ông họ cũng thể lật đổ . Chỉ là hiện giờ họ nhận thức điều đó thôi.” Dân chúng hiện giờ vũ khí, dẫn đầu, cũng tư tưởng chỉ đạo.
Trần Thư tiếp tục: “Ví dụ như ông đ.á.n.h một thành trì, chỉ cần dân chúng tin ông, theo ông, họ sẽ tìm cách để mở cửa thành cho ông. Đại quân của ông ngoài, họ làm nội ứng bên trong truyền tin tức, thế thì ông còn lo thắng trận, thu hồi thành trì ?”
Trần Hầu ngẩn . Đây là đầu tiên thấy những lý luận như . Lời của Trần Thư như một gáo nước lạnh dội thẳng đầu, khiến tỉnh ngộ. Hắn cảm thấy bao giờ tỉnh táo đến thế. Trước đây chỉ nghĩ đến việc tranh thủ sự ủng hộ của các thế gia Công tộc, trong đầu chẳng bao giờ bóng dáng của bách tính. Bởi vì dân chúng nghèo khổ, vô năng, chỉ trồng trọt và làm việc nặng, trí tuệ, cũng gia tộc truyền thừa.
giờ đây, Trần Thư mở cho một cánh cửa mới, một khả năng khác. Thế gia Công tộc và tuy hỗ trợ lẫn nhưng cũng là đối thủ của . Hắn bảo vệ vương quyền, còn họ giữ vững quyền lực của . Vì , trừ khi ngoại xâm, nếu họ chẳng bao giờ cùng chung mục tiêu, sự ủng hộ của họ khó giành , mà giành cũng chẳng khi nào họ sẽ đ.â.m lưng.
dân chúng thì khác, họ dễ tranh thủ. Trần Hầu dù từng làm dân thường cũng họ chỉ ăn no, lương thực dự trữ, bán con cái, sống yên , binh lính quấy nhiễu.
“Trần cô nương, việc huấn luyện binh lính xin phó thác cho cô!” Trần Hầu dậy, vái lạy Trần Thư, “Diễn cũng sẽ theo cô học hỏi.”
Trần Thư xua tay: “Tôi ngoài dạo một chút.” Nói xong, nàng chẳng thèm hai họ, vén màn bước khỏi lều. Nàng cánh đồng rộng lớn mắt, những dân xanh xao vàng vọt đang làm việc, đ.ấ.m mạnh một nhát cái cây bên cạnh. Khi nàng khỏi, đám lính mới thấy cái cây nhỏ vốn khá cứng cáp gãy gập ở chỗ nàng đấm. Có nuốt nước bọt cái ực. Nắm đ.ấ.m đó mà nện đầu thì chắc c.h.ế.t tươi tại chỗ mất.
Trần Thư về lều nghỉ ngơi, nàng thấy bực bội trong lòng. Nàng qua bao nhiêu vị diện nhưng bao giờ thấy giận dữ như thế . Có lẽ vì nàng lính nhiều năm, thực sự chịu nổi cảnh lính tráng ức h.i.ế.p dân lành, cũng thể vì ánh mắt của bà lão chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng nàng.
Trần Thư tiếp nữa, nàng chui lều của Diệp Chu, hét lên: “Lão bản, lương tháng của vẫn dùng đúng ? Tôi ứng cả lương tháng nữa.”
Diệp Chu nàng: “Cô ứng lương để mua gì? Lương thực ?”
Trần Thư gật đầu: “Lòng thoải mái, định làm 'Tán Tài Đồng Tử' một chuyến. Tiêu tiền thì lòng mới nhẹ nhõm .” Nàng thẳng mắt Diệp Chu: “Lão bản, cho tùy hứng thôi.”
Diệp Chu khuyên ngăn: “Cô đổi lấy gì? Lần mang theo khá nhiều lương thực.”
Trần Thư đáp: “Gạo trắng, khoai lang, khoai tây, thứ gì rẻ mà lượng nhiều là .”
Diệp Chu : “Được thôi, tìm một chỗ trống, sẽ lấy đồ .” Diệp Chu Trần Thư mà như thấy chính ngày . Cậu Trần Thư trải qua nhiều chuyện, chắc chắn hạng thấy ai đáng thương cũng giúp đỡ một cách mù quáng, hẳn là nàng nghĩ đến những chuyện liên quan đến bản . Nếu nàng vẫn tỉnh táo thì việc đổi lương thực chẳng gì đáng . Hơn nữa, ngôi làng quý tộc nhà giàu, cho họ lương thực cũng lo cướp mất.
“Cô bỏ tiền thì làm lão bản cũng thể .” Diệp Chu , “Thế , góp một nửa.”
Trâu Minh bước lều cũng lên tiếng: “Tôi cũng góp một tháng lương.”
Sarah theo Trâu Minh lập tức hưởng ứng: “Tôi nữa!”
Thảo Nhi thò đầu hỏi: “Góp cái gì thế ạ?”
Sarah đáp: “Không , cứ góp là .”
Thảo Nhi "ồ" một tiếng, nếu chị Sarah thì nàng cũng chẳng hỏi thêm, chỉ : “Em cũng góp.”
Chẳng mấy chốc, tất cả nhân viên tạm thời của siêu thị đều "góp vốn", dù họ chẳng chuyện gì đang xảy . Diệp Chu đành giải thích cho họ hiểu. Ban đầu cứ ngỡ những nhân viên từng chịu khổ sẽ đem tiền lương quyên góp — vì từng nghèo thường quý trọng những gì , bảo họ bỏ sức thì chứ bảo bỏ tiền thì khó. ngờ họ hào phóng, đặc biệt là Thảo Nhi: “Tiên nhân, góp nửa năm lương! Chỉ cần để cho chút ít để ăn no là .”
Võ Nham cũng : “Tiên nhân, nhà góp nửa năm lương của .”
Chu Văn: “Tiên nhân, nhà cũng góp nửa năm lương của .”
Phùng Linh: “Tôi góp ba tháng lương , còn để dành một ít mang về cho bạn bè.”
Mẹ Thảo Nhi mỉm : “Quyên tiền là ! Có thể giúp ăn no, lắm!” Bà ước gì năm xưa khi chạy nạn cũng giúp đỡ như thế. bà gặp ai. Giờ đây bà thể giúp khác, cảm giác như đang giúp chính ngày xưa . Trước bà gặp Tiên nhân, giờ bà cũng sẵn lòng giúp đỡ những khốn khổ .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Diệp Chu ngẩn mỉm với họ: “Cũng cần nhiều thế . Thế , mỗi góp nửa tháng lương là đủ .”
Với lượng nhân viên của siêu thị, nửa tháng lương cộng cũng hơn vạn tệ. Số tiền đó mua bao nhiêu gạo, khoai tây, khoai lang và bột ngô, đủ cho cả làng ăn no trong một năm. Hơn nữa khoai tây và khoai lang họ còn thể để dành làm giống, đất đai ở đây , cuộc sống chắc chắn sẽ khấm khá hơn.
Diệp Chu : “Trần Thư, việc phát lương thực giao cho cô đấy.” Lần Diệp Chu lo việc phát lương thực sẽ làm dân chúng nảy sinh lòng tham — vì họ chỉ ở đây một đêm. Sau đêm nay, họ và dân làng sẽ chẳng còn liên hệ gì nữa. Đã làm việc thiện thì cứ làm thôi, chẳng gì đắn đo. Còn việc dân làng ơn , nảy sinh lòng tham , điều đó quan trọng.
Diệp Chu Trần Thư. Trần Thư gật đầu: “Được.”
Triệu Gia Thôn là một ngôi làng nhỏ hẻo lánh, trong làng cùng họ Triệu, chỉ thông hôn với mấy làng xung quanh. Họ chỉ trồng trọt, ngoài chẳng nghề gì khác để kiếm sống. Vì thế trong làng ít khi đại sự, cùng lắm chỉ là chuyện cưới hỏi. thời buổi cưới hỏi cũng chẳng tiệc tùng gì, đa phần là nhà ăn với bữa cơm là xong.
Cho nên khi thôn trưởng gõ cửa từng nhà báo đại sự, dân làng ai nấy đều nghĩ: Lại nộp thuế lương thực ? Có còn đợi thôn trưởng xong rống lên. Một gã đàn ông lực lưỡng như mưa: “Thôn trưởng, nộp nổi , thực sự nộp nổi nữa ! Nộp nữa thì cả nhà chỉ nước đ.â.m đầu đá mà c.h.ế.t thôi! Ông mà xem, mà xem, thùng lương thực trống rỗng , thực sự chẳng còn hạt nào !”
Thôn trưởng những giọt nước mắt khuôn mặt sạm nắng của gã, nhưng sự đau khổ đó làm ảnh hưởng, ngược còn tỏ vẻ hưng phấn: “Là các quý nhân! Là các quý nhân đang dừng chân cạnh làng , họ phát lương thực cho chúng ! Không lấy tiền! Cũng bắt làm việc! Chẳng cần gì cả!”
“Có gạo đấy!” Thôn trưởng hét lớn, “Có gạo trắng đấy!”
Gã đàn ông sững sờ. Vợ gã nấp lưng chồng, nhỏ giọng hỏi: “Thôn trưởng... điên đấy chứ?” Quý nhân làm gì ai bụng thế, tự nhiên đem lương thực cho đám dân đen như họ?
Thôn trưởng trừng mắt bà : “Bà mới điên !” Rồi ông chỉ tay về phía một đất trống, lúc trời sẩm tối, dân làng rõ, chỉ thể nheo mắt theo. Họ thấy đất đó , phía chất đầy đồ đạc, nhưng rõ là thứ gì.
Thôn trưởng cũng chẳng buồn nhiều, ném một câu: “Tôi còn báo cho nhà khác nữa, các tự mà xem.” Nói xong, ông lão chạy biến đến nhà tiếp theo. Cơ thể già nua của ông lâu lắm mới tràn đầy sức sống như thế. Với tư cách là thôn trưởng, ông chỉ từng nhà một lâm cảnh đứt bữa. Gia đình ông làm thôn trưởng ở đây bao nhiêu đời , từ thời ông nội đến thời cha ông. Nhà ông mỗi năm đều cho dân làng vay ít lương thực, rõ là chẳng bao giờ đòi . nếu cho vay, ông thể trơ mắt dân làng c.h.ế.t đói. Nếu thì còn gọi gì là thôn trưởng nữa?