Siêu mẫu trọng sinh - 29

Cập nhật lúc: 2025-08-22 09:39:44
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa dứt lời, Minh Dụ theo bản năng đầu .

Người đàn ông cao lớn, dáng vẻ hiên ngang bước tới, chẳng mấy chốc mặt . Gió lạnh đầu đông thổi tung vạt áo của Tịch Trạch, khẽ cúi đầu trai mặt. Mấy lọn tóc trán khẽ lay động theo gió, để lộ đôi mắt dài sắc sảo.

Đây là đầu tiên Minh Dụ đối diện Tịch Trạch gần đến thế.

Chỉ cách đầy nửa mét, đàn ông với chiều cao 193cm áp đảo Minh Dụ, khiến ngẩng đầu để đối phương.

Khí thế , chút kiêng dè lan tỏa. Khi xuất hiện ở , định sẵn sẽ trở thành kẻ chi phối cục, bởi bạn sẽ kìm mà chú ý đến , tin tưởng , và chấp nhận sự dẫn dắt của .

Như đầu tiên Minh Dụ gặp Tịch Trạch, khi còn chật vật, còn đối phương thì ung dung, điềm tĩnh. Vì thế, dù là Minh Dụ cũng khí thế của đàn ông áp chế, miễn cưỡng giữ cho cục diện đối phương kiểm soát .

, Tịch Trạch chắc chắn thất vọng.

Dưới ánh đèn mờ ảo của bãi đỗ xe, chỉ một thoáng ngạc nhiên, trai thẳng lưng, thần thái tự nhiên, khẽ gật đầu mỉm với , : “Chào ngài, ngài Tịch.”

Giọng vẫn còn chút non nớt của một thiếu niên trưởng thành , nhưng chính đặc điểm khác thường khiến giọng thêm phần quyến rũ, làm Tịch Trạch khẽ nheo mắt, lặng lẽ cong khóe môi.

Minh Dụ chuyện bình thản, tùy ý, như chẳng hề bận tâm mặt là ai, nhưng vẫn giữ đủ lễ nghi.

Dù giờ cao hơn thật.

nghĩ thể áp chế ?

Trong góc khuất ánh sáng, đôi mắt thiếu niên lóe lên một tia giảo hoạt, đồng thời thầm hạ quyết tâm: Phải cố gắng cao thêm!

Như nhận cuộc giao phong ngầm giữa hai , Đinh Bác bước , ha hả: “Vừa nãy xuống lầu thì quên lấy chìa khóa, nên lấy. Tịch Trạch đợi ở bãi đỗ xe từ .” Ngừng một lát, bổ sung: “À đúng , các cũng về chứ? Có cần chở một đoạn ?”

Nghe , Triệu Duệ lắc đầu: “Bọn về khu chung cư nghệ sĩ của Muse, chắc cùng đường với các . Tôi xe, lão Đinh, cứ .”

Nói xong, Triệu Duệ sang Tịch Trạch, phát hiện đối phương đang chằm chằm mẫu nhà . Linh cảm nhạy bén khiến nhận điều gì đó , Triệu Duệ theo bản năng bước lên chắn Minh Dụ, với Tịch Trạch: “Ngài Tịch, cảm ơn ngài ủng hộ Minh Dụ Weibo chiều nay. Bọn việc, xin . Hai đường cẩn thận.”

Nói xong, Triệu Duệ định kéo Minh Dụ chuồn lẹ: Không hiểu , trực giác mách bảo nếu ở thêm, e là sẽ chuyện. Tốt nhất là rời ngay.

ngay khi Minh Dụ định cùng Triệu Duệ rời , gật đầu với Tịch Trạch hiệu tạm biệt, bất ngờ Tịch Trạch nhạt, lên tiếng: “Lần bận lắm, đợi , bọn đây.” Rồi, ánh mắt ngạc nhiên của cả ba, Tịch Trạch liếc đại diện đang xem kịch bên cạnh, : “Đi thôi.”

Như thể chỉ đơn giản là tranh “ai , ai ” một cách trẻ con, khi Minh Dụ chiếc xe sang trọng Âu lục phóng vút khỏi bãi đỗ xe, nên diễn tả tâm trạng thế nào.

Lên xe, Triệu Duệ tò mò hỏi: “Câu cuối Tịch Trạch là ý gì nhỉ? ‘Không đợi , ’ là ?”

La Như chen : “Tôi cũng hiểu lắm. Có Tịch việc gấp, nhanh ?”

Còn Minh Dụ, ở ghế , khẽ nhíu mắt, mỉm thầm tìm đáp án.

Chiều nay “Tôi chờ ”.

Giờ đợi ”?

Tịch Trạch , thật chẳng cần đợi , vì sẽ sớm đuổi kịp thôi.

Khi xe rời bãi đỗ, ánh nắng đầu đông ấm áp, chói mắt xuyên qua cửa kính nâu nhạt, chiếu lên gương mặt Minh Dụ. Triệu Duệ cảm thán: “Khí thế của Tịch Trạch vẫn như một, mạnh mẽ thật! Hồi mới công ty, sức hút cá nhân lớn, khiến khỏi tin tưởng, phục tùng. Ban đầu tin, nhưng khi tận mắt gặp đầu, mới tin: Trên đời thật sự như thế!”

Lời khiến Minh Dụ khẽ động mắt, Triệu Duệ đang lái xe qua gương chiếu hậu. Triệu Duệ tiếp tục: “Hai đứa công ty muộn, đặc biệt là Tiểu La, em mới một năm, khỏi lớp huấn luyện. Hồi đó, Tịch Trạch làm nhiều động thái lớn khiến Muse máu. Tôi A Vi , giờ công ty nhiều tâm phúc của Tịch Trạch lắm, như Thẩm Tường, tin tưởng …”

Xe vững vàng chạy lên cao tốc thủ đô, hòa dòng xe tấp nập cùng câu chuyện của Triệu Duệ.

Trong khi đó, chiếc xe đen Âu lục chạy theo hướng ngược chìm trong khí yên bình, dễ chịu. Đinh Bác vui vẻ làm tài xế miễn phí, còn hừ hừ một giai điệu chẳng , chút che giấu niềm vui vì · · tăng · ca.

Đợi qua một đèn giao thông, khi hừ xong một khúc tra tấn lỗ tai, Đinh Bác giả vờ tùy ý hỏi: “Tịch Trạch, câu nãy ý tứ bình thường . Cậu thật sự thấy Minh Dụ là Muse của ?”

Người đàn ông ghế , ngả dựa lưng ghế êm ái, một tay xoa huyệt thái dương. Một lúc , trầm giọng hỏi ngược : “Anh thấy ?”

“… Đó là linh cảm của , nổi?”

“Ồ, tò mò cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sieu-mau-trong-sinh/29.html.]

“…”

Lại một lúc , khi Đinh Bác định mặc kệ gã đàn ông chỉ cần mở miệng là khiến nghẹn họng, chuẩn hừ tiếp một khúc, bất chợt đối phương khẽ thở dài: “Cậu hẳn là đang tìm.” Ngừng một lát, Tịch Trạch bổ sung: “Chín phần chín khả năng.”

Đinh Bác ngẩn : “Chín phần mười?”

Tịch Trạch bình tĩnh ngước mắt, đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên một tia sáng: “Ừ, chín phần mười.”

Đinh Bác câm nín: “Chín phần mười mà vẫn thế ? Chúng tăng ca vất vả thế, còn dành thời gian xem show thời trang của , mà vẫn chắc chắn?! Vậy thế nào mới chắc ? Thẩm Tường nâng Minh Dụ lên cấp chú ý cao nhất, đừng để mang họa nhé.”

Suy nghĩ một lúc, Tịch Trạch : “Thư mời của lão Phí còn ?”

Nhắc đến chuyện , Đinh Bác bốc hỏa: “Sao còn? 30 lá thư mời đấy! Chẳng qua đây nợ lão nhân gia một món ‘chuyển lời giúp’ nhỏ xíu! Có cần trả kiểu đó ? Những đưa thư mời, ai chẳng khó chiều? Cũng chỉ dễ chịu hơn một chút thôi!”

Nghe , bận tâm đến lời “chửi xéo” của đại diện, Tịch Trạch khẽ gật đầu: “Ừ, chúng xem thêm một show thời trang nữa… Show mà Minh Dụ làm mẫu chính.”

“Được thôi, quyết định.” Nghĩ một lúc, Đinh Bác nhịn hỏi: “ thật, Tịch Trạch, để ý Minh Dụ vì trai ? chú ý quá đấy. Cậu còn trẻ, kinh nghiệm đủ, thật sự là Muse của ? Rốt cuộc coi trọng ở điểm nào?”

“Cậu đáng yêu.”

“Ồ, hóa thấy đáng yêu…” Giọng đột ngột ngừng bặt, Đinh Bác kinh hoàng hét lên: “Đáng · yêu?!! Cậu nữa? Cái đó mà đáng yêu?!! Không , ‘đáng yêu’ của giống ‘đáng yêu’ của ?”

Tịch Trạch điềm tĩnh liếc đại diện đang hoảng loạn, làm quá, lặng lẽ cong khóe môi: “Đó là điều thể hiểu, đáng yêu.”

Đinh Bác: “…”

Chẳng đáng yêu thôi !! Có gì mà hiểu nổi chứ!!!

Đừng kiểu “Tôi nghi ngờ gu của ” thế chứ!

Tôi mới nghi ngờ gu của đấy!!!

Chẳng mấy chốc, trong xe chìm im lặng. Quyết để ý gã đàn ông gây rối nữa, Đinh Bác tiếp tục hừ khúc nhạc. bao lâu, đột nhiên giọng trầm thấp, từ tính từ ghế : “Ghế bẩn, nhớ bảo lau cẩn thận.”

Đinh Bác khóe miệng giật giật: “… Hai hôm lau mà!”

Tịch Trạch điềm nhiên cúi mắt: “Bẩn.”

Đinh Bác: “…”

Cái thói sạch sẽ c.h.ế.t tiệt của sửa hả!!!

Hóa nỗi uất ức thành động lực hừ hát, Đinh Bác hừ tiếp một khúc ca khúc hot. hừ vài nốt, đàn ông bình thản phun hai chữ: “Khó .”

Đinh Bác: “!!!!”

Tịch Trạch: “Lái xe yên tĩnh , thật sự…” Hiếm khi do dự một lúc, dù cũng là bạn cũ, Tịch Trạch quyết định chọn cách uyển chuyển hơn: “Anh hát thật sự khó .”

Đinh Bác: “@#$@#@%@#%@#!!!!”

Mẹ nó, đây là uyển chuyển !

Mẹ nó, đây mà là uyển chuyển !!

Nếu đây là uyển chuyển, ban đầu định · cái · gì!!!

---

Lúc , Minh Dụ vẫn rằng hai show thời trang của đều đàn ông để mắt.

Show thời trang của Phí Tư Hinh còn cần cân nhắc kỹ, mãi đến vài ngày mới chính thức xác định: Tuần sẽ khai màn. Vì thế, trong hơn nửa tháng , Minh Dụ hề nhàn rỗi. Sau khi tham gia talk show và bùng nổ danh tiếng, tạp chí thời trang nhì tuyến Hoa Hạ 《Trầm Tư Đạo》 chủ động mời Minh Dụ chụp bìa một kỳ.

《Trầm Tư Đạo》 là tạp chí mà nguyên chủ từng lên bìa. Vài năm nay, tạp chí phát triển , xem là xuất sắc trong nhóm nhì tuyến. Được họ mời là minh chứng cho thực lực của Minh Dụ.

Lần , nguyên chủ công ty phân bổ tài nguyên, tranh thủ cơ hội. , Minh Dụ dùng chính thực lực của khiến 《Trầm Tư Đạo》 tự tìm đến, chìa cành ô liu.

Vì thế, khi thành chụp bìa cho kỳ của 《Trầm Tư Đạo》, chẳng mấy chốc đến ngày show thời trang bắt đầu.

Loading...