Say Rượu Làm Loạn, Tôi Cưỡng Ép Oan Gia - P7

Cập nhật lúc: 2025-03-12 10:01:01
Lượt xem: 2,593

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy còn chuyện bố cậu nói cậu có bạn gái thì sao?" 

 

"Ông ấy bắt tôi đi xem mắt, cậu đã ngủ với tôi rồi, thì phải chịu trách nhiệm với tôi, chính là bạn gái của tôi chứ còn gì nữa." 

 

"Vậy cậu không nói rõ là tôi sao?" Giang Dương lắc đầu. Chúng tôi đều có cùng một nỗi lo lắng. 

 

"Hiểu lầm đã giải thích rõ ràng rồi, chúng ta yêu nhau nhé?" 

 

"Không phải, sao cậu lại thích tôi chứ? Không phải cậu nói tôi hung dữ, sau này sẽ ế chồng sao?" 

 

"Nói như vậy để dọa chạy hết đám người theo đuổi cậu, chẳng phải là để cậu có thể gả cho tôi sao?" Trẻ con thế. Nhưng trong lòng tôi vẫn còn do dự. 

 

Cậu ta dụi đầu vào cổ tôi: "Chu Vân Vân, tôi thật lòng đấy. Cậu còn nhớ cuộc thi làm đồ thủ công hồi cấp ba không? Cái con búp bê Daruma mặt ngu ngốc xấu xí của cậu chỉ được có hai phiếu." 

 

Tôi trừng mắt cảnh cáo cậu ta chú ý dùng từ. Cậu ta lập tức đổi cách miêu tả: "À đúng rồi, con búp bê Daruma xinh đẹp. Một phiếu là của Lâm Tịch, còn một phiếu nữa, cậu đoán xem, là của ai?" 

 

Tôi lẩm bẩm, không lẽ là cậu ta. Tôi vẫn còn nhớ lúc đó cậu ta dẫn theo mấy đứa con trai chỉ vào đồ thủ công của tôi mà cười nhạo. Tôi đuổi đánh cậu ta, cả tầng đều vang lên tiếng cậu ta kêu như heo bị chọc tiết.

Tôi nhìn khuôn mặt tự tin và đắc ý của cậu ta, hỏi: "Là cậu?" Cậu ta cười toe toét, khóe miệng sắp kéo đến tận mang tai: "Đương nhiên." 

 

Tôi còn nhớ lúc đó còn ghen tị với cậu ta khi cậu ta nói đồ thủ công của hoa khôi lớp đẹp xuất sắc, còn nói đồ của tôi xấu lạ. Thì ra là cậu ta đang chờ tôi ở đây. Vị chua chát của tuổi thanh xuân dường như được giải tỏa vào khoảnh khắc này. 

 

Cậu ta năn nỉ tôi: "Vân Vân ngoan, làm bạn gái tôi nhé." 

 

Tôi không đồng ý ngay, bởi vì tôi biết, cửa ải của bố tôi không dễ vượt qua đâu. "Tôi phải hỏi bố tôi đã." 

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

 

Vẻ mặt Giang Dương cũng lộ ra vẻ lo lắng. Bởi vì cậu ta cũng biết mâu thuẫn giữa bố tôi và bố cậu ta không thể nào hòa giải được.

14

Sau khi bố tôi xuất viện, tôi nói với ông rằng tôi và Tống Lương chỉ là quan hệ hợp tác, tôi muốn ở bên Giang Dương. Sắc mặt ông hơi trầm xuống: "Thằng nhóc Giang Dương kia cũng được, nếu không có nó thì mạng già này của bố đã đi tong rồi." 

 

"Nhưng mà làm thông gia với loại người như Giang Đại Hà... hừ." 

 

Tôi ra sức khuyên nhủ ông: "Oan gia nên giải không nên kết, bao nhiêu năm oán hận của hai người, nhân dịp chuyện vui của con và Giang Dương mà hóa giải đi thôi." 

Bố tôi vùng đứng dậy: "Không thể nào..." Ông cử động quá mạnh, khiến cơ thể lảo đảo hai cái, làm tôi và mẹ sợ hãi vội vàng đỡ ông. Tôi cũng không dám quá kích động nữa, nhỏ giọng hỏi ông: "Vậy con và Giang Dương phải làm sao bây giờ?"

"Giang Dương vì đưa bố đến bệnh viện mà đầu gối sưng vù lên một cục to tướng, nó thật sự là người tốt." Bố tôi vừa nói vừa gãi gãi cái đầu trọc lốc của mình: "Cho nó ở rể đi!"

Ở rể!!!

Người đầu tiên nổi đóa lên chính là mẹ tôi: "Chu Xuân Phúc, ông có bị làm sao không vậy? Cho Giang Dương ở rể với chia rẽ hai đứa nó có gì khác nhau?"

"Bà đừng có ở đấy làm loạn, Giang Dương là tôi nhìn nó lớn lên, cao to đẹp trai lại còn ngoan ngoãn, bà đừng có phá hỏng chuyện tốt."

Bố tôi cũng nổi nóng: "Bà đàn bà con gái thì biết cái quái gì."

Mẹ tôi không chịu thua: "Tôi không biết? Tôi không biết cái gì? Chẳng qua chỉ là chuyện một cái đùi gà mà ông nhớ cả đời, định mang theo xuống mồ luôn à?"

Bố tôi tất nhiên là cãi không lại mẹ tôi, bực tức đóng sầm cửa phòng cái "rầm".

Mẹ tôi kéo tôi lại an ủi: "Không sao, đừng nghe bố con nói, mẹ ủng hộ con. Ở bên Giang Dương rất tốt, hai nhà mình lại gần nhau, sau này mẹ còn có thể giúp con trông cháu."

Tôi về phòng, thở dài một mình, Giang Dương gọi điện dò hỏi tình hình.

"Thế nào? Bố cậu đồng ý rồi chứ?"

"Đồng ý rồi."

"Thật à? Để tôi đến tìm cậu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/say-ruou-lam-loan-toi-cuong-ep-oan-gia/p7.html.]

"Nhưng mà phải ở rể."

Giang Dương im lặng một lát.

"Ừ."

Ừ???

Tôi chỉ đang than thở với cậu ta thôi mà.

Không ngờ cậu ta lại đồng ý.

Làm tôi bật cười.

"Giang Dương, cậu mà dám ở rể nhà tôi, bố cậu không đánh cho cậu nhừ đòn mới lạ."

"Chuyện của tôi, ông ấy không quản được."

"Giờ thì mạnh miệng, lúc đấy đừng có khóc lóc om sòm đấy."

"Thế thì cậu phải dỗ tôi." Giọng nói của Giang Dương mang theo ý cười nhè nhẹ.

Khiến lòng tôi ấm áp.

"Được thôi." Hihi.

Giang Dương nói với bố tôi rằng cậu ấy đồng ý ở rể.

Tôi khó hiểu: "Giang Dương, cậu muốn hai nhà mình đánh nhau à?"

"Chỉ là kế hoãn binh thôi. Không làm dịu tình hình trước thì tôi sợ ngay cả mặt cậu cũng không được gặp."

Cậu ta nói cũng có lý, cơn giận của bố tôi không phải một hai câu nói là có thể xóa bỏ được.

Sau này chúng tôi phải tạo thêm nhiều cơ hội để hai nhà gặp gỡ, mâu thuẫn của họ có thể sẽ dần dần được hóa giải.

Nhưng bố tôi cái miệng rộng ấy, ở cơ quan đi đâu cũng nói Giang Dương sắp ở rể nhà tôi.

Rất nhiều người hỏi bố Giang để xác nhận.

Bố Giang tức giận đến nhà tôi bắt người.

Lúc đó, chúng tôi đang ăn cơm, mẹ tôi làm một bữa thịnh soạn để cảm ơn Giang Dương đã cứu bố tôi.

Chỉ nghe thấy tiếng gõ cửa ầm ầm.

Bố Giang xông vào, không nói không rằng lôi con trai mình dậy.

"Giang Dương, mày nói cho tao biết có phải mày định ở rể nhà họ Chu không?"

Mẹ Giang vội vàng chạy đến che chắn cho Giang Dương: "Giang Đại Hà, ông làm cái trò gì vậy? Nhiều người thế này, ông không thấy mất mặt thì tôi cũng thấy mất mặt."

Bố Giang đẩy mẹ Giang ra: "Bà tránh ra, tôi phải hỏi cho ra nhẽ cái thằng phản bội này, có phải nó muốn ở rể hay không?"

"Giang Dương, mày nói!"

Giang Dương khẽ nhấc mí mắt, liếc nhìn tôi một cái, đáp: "Vâng."

"Chát." Bố Giang nổi giận, tát Giang Dương lệch cả mặt.

Một dấu tay đỏ ửng ngay lập tức hiện lên trên mặt Giang Dương.

Loading...