Tôi chỉ đành giả ngu: "Cái gì với cái gì? Không biết cậu đang nói gì?"
Giang Dương bị thái độ của tôi chọc cười: "Giả vờ mất trí nhớ đấy à? Vậy để tôi giúp cậu nhớ lại nhé, Khách sạn Quân Duyệt, bốn lần...ưm ưm..."
Tôi vội vàng bịt miệng cậu ta lại.
Không ngờ, cậu ta kéo tay tôi, nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn tay tôi.
Cảm giác ấm áp như dòng điện chạy khắp cơ thể tôi.
Ký ức xấu hổ bị tôi cố gắng chôn giấu ùa về trong tâm trí.
Não tôi trực tiếp ngừng hoạt động.
Quay người lại, vừa lúc nhìn thấy Tống Lương đang đứng ở góc cua.
Tôi rút tay về, cười gượng gạo: "Nhà vệ sinh ở bên này."
Tống Lương chắc hẳn đã nhìn ra điều gì đó rồi.
Giang Dương vì muốn trả thù tôi mà thật sự không có giới hạn.
8.
Khi chúng tôi quay lại phòng riêng, mọi người đã bắt đầu nâng ly chúc tụng nhau rồi. Bố tôi vội vã vẫy tay gọi chúng tôi lại, ông kéo tôi và Tống Lương đi mời rượu bạn bè của mình.
Ông cứ một câu "con rể tôi", hai câu "con rể tôi" khiến tôi ngại chín mặt. Hình như ông rất hài lòng với học vấn và nghề nghiệp của Tống Lương, cứ như thể được nở mày nở mặt lắm vậy.
Tôi huých huých mẹ, muốn bà ngăn bố lại.
Mẹ tôi lại bảo: "Hôm nay bố con sinh nhật, cứ để ông ấy vui vẻ đi."
Thật ra, mấy hôm trước bố tôi biết chuyện Giang Dương có bạn gái, tính sĩ diện nổi lên nên cứ bắt tôi phải dẫn bạn trai về nhà ra mắt. Sau khi biết chiều cao, học vấn, nghề nghiệp của Tống Lương, với mục đích khoe khoang, ông đã mời cả nhà Giang Dương đến dự tiệc. Đúng là đàn ông, cái tính so bì thật chẳng thể hiểu nổi. Haizz.
Giang Dương bưng một ly rượu trắng đầy tràn đưa cho Tống Lương. Ít nhất cũng phải hai lạng. Tôi vội vàng giật lấy, chắn trước mặt Giang Dương: "Anh ấy không uống được nhiều như vậy đâu." Không biết có phải do cậu ta uống say rồi không mà tôi cứ thấy ánh mắt cậu ta đỏ hoe.
Cậu ta cất giọng mỉa mai: "Bảo vệ ghê thế?"
Cậu ta tiến lên một bước lớn ép sát tôi, tôi vội vàng lùi lại, quát: "Giang Dương, đừng có làm loạn!"
Ánh mắt Giang Dương càng đỏ hơn, như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. May mà chú Lý gọi cậu ta lại: "Giang Dương, lại đây chú Lý mời cháu một ly."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/say-ruou-lam-loan-toi-cuong-ep-oan-gia/p4.html.]
Tôi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, kéo Tống Lương sang một bên.
Tống Lương rõ ràng nhận ra có gì đó khác lạ giữa tôi và Giang Dương. Cậu ấy khẽ cười: "Hình như anh ta thích cậu đấy."
Hả!!! Tôi đứng hình mất mấy giây, sau đó vội vàng xua tay: "Không có, không thể nào, chúng tôi chỉ là quen biết nhau thôi mà."
Lâm Tịch nói Giang Dương thích tôi, giờ đến Tống Lương cũng nói vậy. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác lạ lùng.
9
Đáng lẽ ăn xong tôi định cùng Tống Lương về luôn. Nhưng con trai con gái của chú Lý cứ nằng nặc kéo chúng tôi lại đánh mạt chược.
Giang Dương đi ngang qua cũng bị họ túm vào luôn. Tôi ngồi cạnh Tống Lương giúp cậu ấy xem bài.
Giang Dương liếc nhìn tôi, vẻ mặt say khướt rồi mò bài đánh bài. Tống Lương ngồi phía dưới Giang Dương. Giang Dương cứ liên tục “bông”, hoặc cố tình đánh bài cho người khác “bông”, tóm lại là không cho Tống Lương bốc được bài nào.
Chơi được vài vòng, bài của Giang Dương toàn là bài xấu. Chính vì cậu ta đánh lung tung, hại người tám trăm tự hại một vạn, thua không ít tiền. Tôi đổi chỗ ngồi vào giữa hai người họ để xem. Giang Dương hoàn toàn đánh bừa, cố tình nhắm vào Tống Lương.
Tôi không nhịn được nữa, lên tiếng: "Giang Dương, cậu làm cái gì vậy? Đánh bài kiểu gì thế hả?"
Giang Dương không thèm nhìn tôi, vẫn cứ tự mình đánh bài loạn xạ.
"Tôi thích đánh thế nào thì đánh, liên quan gì đến cậu, cậu là bạn gái tôi à?"
Nói xong, cậu ta liếc xéo tôi một cái, tôi tức nghẹn họng.
Con gái chú Lý bỗng nhiên tám chuyện: "Anh Giang Dương, chú Giang nói anh có bạn gái rồi phải không? Ai vậy? Có ảnh không? Cho bọn em xem với!"
Giang Dương lại “bông” thêm một quân bài nữa, con trai chú Lý đã ù rồi mà Tống Lương vẫn chưa được bốc bài nào.
Giang Dương lầm bầm: "Không có bạn gái, tôi bị đá rồi." Con cái nhà chú Lý há hốc mồm, hình như hiểu ra tại sao Giang Dương lại mặt nặng mày nhẹ như vậy.
Tống Lương cũng vì bị Giang Dương chơi xấu mà thua kha khá, sắc mặt cũng không được tốt lắm. Bàn tay to lớn của cậu ấy bỗng đặt lên mu bàn tay tôi: "Vân Vân, anh muốn ăn táo, em gọt cho anh một quả nhé."
Tôi giật mình trước hành động của cậu ấy. Ngẩn người ra một lúc, tôi mới hiểu ra là cậu ấy đang không hài lòng với Giang Dương: "Được được được, em đi gọt ngay đây."
Ánh mắt Giang Dương quét tới, dừng lại trên bàn tay đang chồng lên nhau của chúng tôi. Cậu ta bỗng nhiên hất bài xuống, bực tức: "Không chơi nữa."
Nói rồi đứng dậy bỏ đi. Thấy cậu ta say khướt như vậy, tôi sợ cậu ta xảy ra chuyện nên hỏi: "Cậu đi đâu đấy?"
[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]
"Về nhà." Về nhà? Say thế này mà lái xe về nhà á?
Tôi một mạch đuổi theo cậu ta xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm. Cậu ta đã ngồi vào ghế lái, tôi kéo cậu ta ra. "Cậu uống nhiều rượu như vậy, lái xe cái gì, muốn vào tù à?"
Cậu ta hất tay tôi ra: "Liên quan gì đến cậu, cậu đi mà lo cho bạn trai cậu ấy, đừng lo chuyện bao đồng."