Sau Khi Xuyên Vào Truyện Niên Đại, Tôi Đã Có 1 Rồi! - 15
Cập nhật lúc: 2025-12-08 05:28:28
Lượt xem: 217
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 15 :
Khi Hứa Không Sơn về đến chân núi thì trời khuya, xung quanh tối đen như mực, đến ch.ó cũng buồn sủa. Giờ đoán Trần Vãn chắc ngủ , nên định bụng sáng mai sẽ mang qua, kẻo làm thức giấc.
nửa đường, hiểu Hứa Không Sơn chợt nhớ đến câu : "Em ngủ , qua xem về ."
Hứa Không Sơn dừng bước, do dự một lúc chân núi xách theo mấy cây giống, mặc kệ ngủ , cứ qua xem thử .
"Cốc cốc." Tiếng ngón tay gõ cửa vang lên rõ mồn một trong đêm khuya tĩnh lặng. Tai Trần Vãn khẽ động, khó tin ngoài cửa sổ, là ảo giác ?
"Cốc cốc." Tiếng gõ cửa vang lên. Lần Trần Vãn chắc chắn, ảo giác, thật sự đang gõ cửa.
Trần Vãn khả năng xuyên tường, thể thấy trực tiếp bên ngoài cổng, nhưng tin rằng, đang gõ cửa bên ngoài chắc chắn là Hứa Không Sơn.
Cậu bật đèn xuống giường ngay lập tức, vơ vội cái áo bông khoác lên , dép lê xỏ một nửa vội vã chạy ngoài.
Hứa Không Sơn gõ cửa hai , nghĩ bụng chắc Trần Vãn ngủ , đang định rời thì thấy đèn phòng Trần Vãn bật sáng.
Khoảng nửa phút , Trần Vãn mở cổng: "Anh Sơn!"
Trong sân đèn, Trần Vãn rõ mặt Hứa Không Sơn, chỉ thể dựa bóng dáng mờ ảo và mùi hương phả mặt để xác nhận mắt chắc chắn là Hứa Không Sơn.
Mùi mồ hôi hòa lẫn nước, mùi lá khô núi, mùi gỗ mới đốn và mùi đất ẩm thoang thoảng. Không thể gọi là thơm, nhưng vì nó vương Hứa Không Sơn, Trần Vãn bằng lòng chấp nhận.
Trần Vãn rõ Hứa Không Sơn, nhưng Hứa Không Sơn rõ Trần Vãn.
Cậu trai trẻ khuôn mặt tinh xảo khoác chiếc áo bông, cúc áo cài, chiếc áo thu đông cổ tròn để lộ một mảng xương quai xanh trắng như ngọc, làn da mềm mại đến mức tưởng chừng chỉ cần ấn ngón tay là sẽ để vệt đỏ. Mái tóc mềm mại vểnh lên một cách đáng yêu. Cậu ngược sáng, đôi mắt còn sáng hơn cả trăng rằm tháng Tám. Vì chạy vội nên hai má ửng hồng, đôi môi cũng đỏ hơn thường ngày.
Tim Hứa Không Sơn dường như đập nhanh hơn vài nhịp. Anh sững sờ dáng vẻ lúc của Trần Vãn, nhất thời quên cả phản ứng.
"Anh Sơn?" Trần Vãn gọi thêm một tiếng. Hứa Không Sơn mới hồn: "À, Lục Nhi, em ngủ ?"
"Suỵt." Anh để ý đến âm lượng của . Trần Vãn đưa ngón trỏ lên miệng hiệu nhỏ : "Anh cả và ngủ hết ."
Hứa Không Sơn gượng, hạ thấp giọng: "Lục Nhi, hoa dành dành em đây."
Anh nhẹ nhàng đặt mấy cây giống bó bằng dây leo xuống đất: "Hai loại mùa xuân nở hoa cũng lắm, tiện tay đào về cho em luôn."
Hứa Không Sơn là thô lỗ, hứng thú với hoa lá cỏ cây, nhưng nghĩ Trần Vãn thể sẽ thích nên lấy thêm vài loại, dù cũng tiện tay.
Phần gốc của mấy cây giống đều còn nguyên đất, lá xanh mướt, tràn đầy sức sống, trồng xuống chắc sẽ dễ sống.
Dưới bức tường sân nhà họ Trần một đất trống hình chữ nhật. Ban đầu lúc xây nhà Trần Tiến Lên trồng mấy cây nho với hy vọng chúng sẽ leo thành giàn, nhưng kết quả đều c.h.ế.t cả. Sau đó, Chu Mai mang cây quýt từ nhà đẻ về trồng, cũng sống nổi. Ngược , mấy hạt mận ăn xong vứt bừa đấy nảy mầm, mọc cao đến nửa , mùa đông lá rụng hết, chỉ còn trơ cành cây màu nâu xám.
Ngoài hoa dành dành, mấy loại còn Trần Vãn đều tên, lẽ đợi đến khi hoa nở mới .
Đêm khuya nhiệt độ thấp, Trần Vãn chỉ khoác chiếc áo bông, cái lạnh ùa làm mặt hết ửng hồng. Trời rét căm căm, Hứa Không Sơn yếu liền đặt mấy cây giống xuống mái hiên định rời .
"Anh Sơn, đợi một chút." Trần Vãn vốn định kéo tay áo , ai ngờ Hứa Không Sơn di chuyển quá nhanh nên kéo tay áo, Trần Vãn nắm thẳng tay .
Một tay lạnh như băng, một tay nóng như lửa. Trần Vãn theo phản xạ định rụt tay nhưng rút .
"Tay em lạnh quá." Hứa Không Sơn nắm ngược tay Trần Vãn. Anh cao to, bàn tay dễ dàng bao trọn lấy mu bàn tay của Trần Vãn: "Anh đây, em mau nhà ."
Hứa Không Sơn xuống núi là về thẳng nhà họ Hứa, mặt mũi lấm lem, môi khô nứt nẻ. Ánh sáng từ nhà chính hắt mái hiên, Trần Vãn rõ ràng: "Em rót cho cốc nước nóng, uống xong hẵng ."
là Hứa Không Sơn đang khát, rót cốc nước cũng mất nhiều thời gian, thế là lập tức đồng ý.
Trần Vãn nhà lấy chiếc cốc tráng men mà dùng. Bình phích trong nhà là loại Chu Mai mua lúc kết hôn, vỏ bình màu đỏ thẫm in chữ Hỷ đỏ chót. Dùng hơn hai mươi năm, khả năng giữ nhiệt kém một chút, nước sôi rót từ trưa đến giờ nhiệt độ đủ uống.
Đưa cốc lên miệng, Hứa Không Sơn ngửi thấy mùi thơm ngọt của đường đỏ. Nhìn trong mới thấy nước màu nâu đỏ nhạt, đáy cốc còn lắng cặn đường tan hết.
Trần Vãn cho đường đỏ nước.
Hứa Không Sơn mừng lo. Đường đỏ quý giá bao, cho uống chẳng là lãng phí ?
Trần Vãn làm như thấy: "Anh Sơn, uống , em vẫn còn." Hai thìa đường đỏ thì quý giá gì, cho uống gọi là lãng phí .
Sức khỏe của , kỳ thi đại học cộng với trận cảm làm tiêu hết chút thịt mới bồi bổ . Theo quan niệm của lớn tuổi, đường đỏ là thứ bổ dưỡng nhất, nên Chu Mai mua đường đỏ để trong phòng Trần Vãn, bảo thỉnh thoảng pha nước uống.
Nước đường ngọt ngào giải khát làm ấm dày, Hứa Không Sơn cảm thấy vị ngọt đọng trong miệng: "Ngon."
"Để em rót thêm cho cốc nữa."
Hứa Không Sơn thấy Trần Vãn nhà vẻ như định cho thêm hai thìa đường nữa thì vội ngăn : "Không cần , em cho thêm chút nước nóng để tráng cốc là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-vao-truyen-nien-dai-toi-da-co-1-roi/15.html.]
Cục đường đỏ còn sót đáy cốc tráng men từ từ tan . Hứa Không Sơn uống liền hai cốc, lãng phí một chút đường nào.
Bụng căng đầy nước đường, Hứa Không Sơn nhịn ợ một cái, mùi trong miệng cũng ngọt ngào.
Đèn trong phòng tắt . Trần Vãn chui chăn, nhưng ấm tan hết. Cậu co , áp má lên mu bàn tay Hứa Không Sơn nắm lấy, cố gắng tìm kiếm ấm còn sót đó.
…
"Ô, hoa dành dành ở thế ?" Chu Mai mải làm bữa sáng nên để ý, lúc tiễn ba đứa nhỏ học mới phát hiện mái hiên thêm mấy thứ.
Trần Vãn thấy tiếng động, mơ màng tỉnh dậy vọng qua cửa sổ: "Em nhờ Sơn mang về hộ. Không Tinh Tinh với Lộ Lộ thích , chỗ cây mận đang trống, chỗ trồng."
"Chúng nó thuận miệng thôi mà em cũng nhớ. Thảo nào bọn trẻ con quý em như thế." Giọng Chu Mai đượm ý : "Tối qua Đại Sơn đến ?"
"Vâng ạ." Trần Vãn mặc quần áo xong bước : "Chị dâu cứ làm việc của chị , mấy cây giống em ăn cơm xong sẽ trồng."
"Có sống đấy?" Mấy cây giống trông vẻ tươi , Chu Mai cố tình dội gáo nước lạnh, nhưng với vết xe đổ của giàn nho và cây quýt làm cô dám hy vọng nhiều.
"Chắc là ạ?" Trần Vãn ngập ngừng: "Hoa dành dành nhà thím Vương Thúy cũng đào núi về mà."
Kệ , sống cứ trồng xuống thử .
Việc trồng mấy cây hoa cũng nhẹ nhàng, Chu Mai tìm cho Trần Vãn một cái cuốc nhỏ, coi như để g.i.ế.c thời gian.
Đất gốc cây mận khá màu mỡ, Trần Vãn đào lên mấy con giun, bốn con gà con tranh mổ lấy, nuốt bụng như ăn mì.
Trần Vãn trồng hoa, chúng nó cứ ríu rít bên cạnh, dùng móng vuốt cào cào đất. Dưới mái hiên, Chu Mai đang băm cỏ lợn, thỉnh thoảng ngẩng lên Trần Vãn vất vả né bầy gà con, sợ vô tình giẫm c.h.ế.t chúng, cô thấy mà bất giác mỉm .
Dưới sự quấy nhiễu của lũ gà con, cuối cùng Trần Vãn cũng trồng xong mấy cây hoa một cách an , đó bếp xách nửa xô nước tưới đẫm đất.
Buổi chiều ba chị em học về. Trần Tinh thấy mấy cây hoa trong sân. Khi Chu Mai đây là do Trần Vãn đặc biệt trồng cho hai chị em, hai cô bé đồng thanh cảm ơn.
Mấy cây giống lá, một nụ hoa nào, nhưng hai chị em vẫn ngắm nghía hồi lâu, mãi đến khi Chu Mai nhắc đừng quên làm bài tập, hai đứa mới tiếc nuối thẳng dậy: "Chú út ơi, năm chúng nó hoa ạ?"
"Có chứ." Trần Vãn nỡ dập tắt ước mơ đẽ của hai cô bé: "Nhanh thì ba tháng nữa các cháu sẽ thấy." (Chỗ Trần Vãn dối, vì chắc chúng sống ).
Cùng lắm thì mùa xuân năm nhờ Hứa Không Sơn đào mấy cây đang nở hoa về, dù thì cũng là hoa cả mà.
Trần Dũng Dương hiểu mấy cây hoa con con gì đáng xem, làm bài tập xong trong nháy mắt, vội vàng chạy chơi b.ắ.n bi. Hôm qua nhóc thua Cẩu Đản hai viên, hôm nay nhất định gỡ .
Cậu nhóc hùng hổ , đầy nửa tiếng lén lút lẻn sân.
"Chú út." Trần Dũng Dương cầu cứu Trần Vãn: "Quần của cháu rách ."
Cậu nhóc thích bò đất chơi b.ắ.n bi, nên đầu gối, khuỷu tay và cổ tay áo là những chỗ dễ mài rách nhất. Tần suất Chu Mai vá quần áo cho một nhóc còn nhiều hơn cả nhà cộng .
Tuần Trần Dũng Dương làm rách đầu gối một cái quần, mới vài ngày rách thêm cái nữa. Cậu nhóc rõ nếu để Chu Mai chắc chắn sẽ mắng một trận, vì nhóc quyết định đường vòng.
Nói trắng là vì Trần Vãn dễ chuyện hơn.
Trần Dũng Dương bỏ tay đang che đầu gối , để lộ một lỗ rách to bằng đồng xu.
"Cởi chú vá cho." Trần Vãn lấy một miếng vải vụn cùng màu. Trần Dũng Dương mặc quần thu đông bên trong, cởi một lúc cũng sợ lạnh.
"Chú út vá quần áo đấy ạ?" Đôi mắt to của Trần Dũng Dương ánh lên vẻ ngờ vực, nhóc ôm lấy cạp quần: "Hay là để cháu vá ."
Này nhóc con, mi mi đang nghi ngờ ai hả?
"Thế thì cháu tự mà tìm ." Trần Vãn cất kim chỉ , vá thì thôi.
Trần Dũng Dương mà dám tìm Chu Mai thì giờ ở đây. Cậu nhóc vặn vẹo một hồi, cuối cùng vẻ mặt như thể hy sinh điều gì đó to lớn lắm cởi quần : "Chú út vá , cháu tin chú!"
Giao quần cho Trần Vãn mà nhóc vẫn yên tâm, cứ nghển cổ lên xem vá thế nào.
Trần Vãn dùng kéo cắt miếng vải vụn thành hình, ướm vị trí đặt lên mặt ngoài chiếc quần, đưa kim xuống, Trần Dũng Dương kêu lên: "Chú út, chú vá sai !"
Miếng vá thường đặt ở mặt trong. Trần Dũng Dương tuy vá quần áo bao giờ, nhưng nhóc Chu Mai vá . Mẹ nhóc vá bao nhiêu quần áo, bao giờ đặt miếng vải vụn bên ngoài, nên chắc chắn là Trần Vãn vá sai.
"Đừng nữa, đợi chú vá xong thì ."
Trần Vãn dừng tay, Trần Dũng Dương mếu máo, khuôn mặt khổ sở. Xong , phen nhóc sẽ bạn cùng lớp cho thối mũi.
Tác giả lời :
Trần Vãn: Chú đây thèm chấp nhặt với mì!