Sau Khi Xuyên Vào Trò Chơi Kinh Dị, Tôi Trở Thành Cô Vợ Não Yêu Đương - C1
Cập nhật lúc: 2025-02-27 09:06:31
Lượt xem: 126
1.
Sau Khi Xuyên Vào Trò Chơi Kinh Dị, Tôi Trở Thành Cô Vợ Não Yêu Đương
Tôi tên là Tô Đại Kiều, một cô gái mắc chứng "não yêu đương" bẩm sinh.
Sau khi bị hệ thống chiến lược công lược BOSS cưỡng chế ràng buộc, tôi vừa mở mắt ra liền phát hiện mình đã xuyên không.
Trước mắt là một khung cảnh đậm chất cổ phong, đỏ rực như lửa, từng tấm hỷ chữ đỏ tươi giăng khắp nơi.
Tôi khoác lên mình bộ phượng bào đỏ thẫm, đầu đội phượng quan lộng lẫy, chỉ là vạt váy phía dưới dính chút vết máu.
Nhưng hệ thống chưa từng nói cho tôi biết… đối tượng cần công lược không phải con người, mà là một người nhân ngư.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Hắn khoác hỷ phục đỏ tươi, gương mặt đẹp đến kinh tâm động phách, nhưng lại mang theo sắc xanh lạnh lẽo.
Lớp vảy trên chiếc đuôi cá của hắn phản chiếu ánh sáng lạnh như băng.
Đây là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy nhân ngư, không kìm được mà tò mò đi vòng quanh hắn hai lượt, xuýt xoa tán thưởng.
Vịt Trắng Lội Cỏ
Người đàn ông trước mặt chính là phu quân của tôi.
Ánh mắt hắn càng lúc càng lạnh lẽo, từng tia sáng sắc bén toát ra đầy nguy hiểm. Ngay cả móng tay cũng dần dài ra, sắc nhọn như lưỡi dao.
Hắn nheo mắt, giọng nói âm trầm vang lên:
"Muốn m/oi tim ta?"
Nhưng tôi… tai hơi kém, nghe nhầm rồi.
Tôi lập tức e thẹn đáp lại:
"Được, ta nhất định sẽ phá vỡ bức tường trong lòng chàng! Sau này chàng cũng không cần tỏ ra mạnh mẽ nữa đâu."
"Bởi vì—Kiều Kiều của chàng, đã đến đây rồi!"
Nhân ngư: "……"
Vừa nói, tôi vừa vươn tay về phía hắn.
Hắn cũng đưa tay ra với tôi.
Sau đó, tôi rất tự nhiên… sờ hai cái lên cơ bụng của hắn.
Ngón tay sắc bén của hắn khẽ run lên, lưỡi móng đang kề sát cổ tôi đột ngột dừng lại, chỉ cách một phân.
Hắn nheo mắt, giọng nói lạnh băng:
"Ngươi đang giở trò gì?"
Trò gì chứ?
Tôi chớp mắt nhìn hắn, mặt đỏ bừng, ngại ngùng nói:
"Thiếp đã gả cho chàng rồi, từ nay chính là người của chàng."
"Sự quyến rũ của thiếp… chờ chàng đến khám phá."
Tôi cúi mắt, giọng nũng nịu:
"Chỉ xin phu quân nhẹ nhàng một chút… đừng để thiếp đau quá…"
Khoảnh khắc đó, biểu cảm trên mặt hắn cứng đờ trong chốc lát.
Sau đó, hắn lạnh lùng nói:
"Tính ra, ngươi là người thứ 108 muốn g.i.ế.c ta."
Hử? Người thứ 108 muốn làm gì cơ?
Tôi vội vàng xua tay, nghiêm túc đáp:
"Thiếp yêu chàng thật lòng, sao có thể nỡ hại chàng chứ?"
Hắn im lặng một lúc, rồi lạnh giọng hỏi:
"Tai ngươi… có vấn đề đúng không?"
Tôi vô thức xoa xoa lỗ tai.
Oái, bị phát hiện rồi! 😭
2.
Từ khi gả cho Tiếu Vô Tuyệt, tôi an phận sống trong Phong Nguyệt Sơn Trang.
Nhưng nơi này… lại quá mức hoang vắng.
Ngoài tôi và Tiếu Vô Tuyệt, không còn một bóng người.
Thậm chí, ngoại trừ phòng tân hôn của chúng tôi, khắp nơi đều phủ đầy mạng nhện.
Là nữ chủ nhân của sơn trang, tôi đương nhiên phải có trách nhiệm vực dậy nơi này!
Vậy là tôi bắt đầu tuyển người—quản gia, tiểu nhị, nha hoàn… tất cả đều không thể thiếu!
Chẳng mấy chốc, trong sơn trang đã có ba bốn chục người giúp việc, cuối cùng cũng có chút sinh khí.
Tôi lại đi kiểm kê nhà kho…
Tiền rất nhiều!
Thậm chí… những thỏi vàng chồng chất đầy hầm chứa, lấp lánh đến mức suýt làm tôi chói mù mắt!
Đúng lúc này, một cơ thể lạnh lẽo bất ngờ áp sát từ phía sau.
Bên tai tôi vang lên giọng nói trầm thấp của Tiếu Vô Tuyệt:
"Động lòng rồi sao?"
Hắn cất giọng mang theo ma mị trí mạng:
"Chỉ cần ngươi lấy trái tim của ta… tất cả kho báu này, đều sẽ thuộc về ngươi."
Vì hắn ghé sát vào tai tôi nói, lần này tôi nghe rất rõ.
Tôi lập tức xoay người, vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc, cường tráng của hắn.
Sau đó, tôi khẽ l.i.ế.m môi, ánh mắt mị hoặc:
"Vậy… có muốn ngay tại đây không?"
Ngón tay sắc nhọn của hắn khẽ run lên, đôi mắt nheo lại:
"Ngươi muốn ngay tại đây?"
Tôi cúi đầu… bắt đầu cởi áo.
Ngoại bào rơi xuống.
Trung y rơi xuống.
Chẳng mấy chốc, trên người tôi chỉ còn lại chiếc yếm thêu uyên ương, để lộ bờ vai trắng ngần và cánh tay mảnh mai.
Tiếu Vô Tuyệt: "……"
"Sao lại cởi đồ?"
Tôi che miệng cười duyên, vừa ngượng ngùng gật đầu, vừa vươn tay kéo đai lưng của hắn.
Lớp áo choàng tối màu rơi xuống.
Làn da màu đồng cổ bên dưới mờ mờ ẩn hiện.
Tôi nuốt nước bọt.
Đang chuẩn bị tiến thêm một bước…
Ai ngờ, Tiếu Vô Tuyệt đột ngột nắm chặt cổ tay tôi, cản lại.
Khuôn mặt xanh xao của hắn… bỗng thoáng hiện sắc đỏ.
Hửm?
Càng nhìn càng thấy có sức sống đấy nhé.
Dù gì, ngày thường hắn lúc nào cũng xanh mét, nhìn kiểu gì cũng giống bị thiếu thận nghiêm trọng.
Tôi chân thành nói:
"Phu quân, thiếp đã là người của chàng rồi. Từ nay về sau, chúng ta sẽ cùng nhau chia sẻ mọi thứ. Dù chàng không có kho báu này, thiếp cũng mãi mãi ở bên chàng."
Đáy mắt Tiếu Vô Tuyệt lóe lên vẻ kinh động, hắn nhìn tôi thật lâu, tựa hồ chưa thể hoàn hồn.
Tôi tiếp tục đưa tay cởi áo hắn, dịu dàng nói:
"Chúng ta đã thành thân được mấy ngày rồi, bây giờ việc quan trọng nhất… chính là nhanh chóng động phòng."
Khoảnh khắc đó—
Tiếu Vô Tuyệt… đột nhiên lách mình, nhảy vọt ra xa ba mét!
Tôi: "???"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-vao-tro-choi-kinh-di-toi-tro-thanh-co-vo-nao-yeu-duong/c1.html.]
Tôi tiến lên một bước, hắn lại mặt mày kích động, tiếp tục lùi thêm ba bước.
Tôi càng khó hiểu hơn:
"Phu quân, chàng sao vậy?"
Tiếu Vô Tuyệt không trả lời, chỉ quay người bơi mất.
Cái đuôi cá của hắn còn rất linh hoạt.
Ơ khoan đã…
ĐUÔI CÁ?!
Tôi bỗng sững sờ.
Một suy nghĩ kinh khủng lóe lên trong đầu—
Nhân ngư… có cái đó không?? 😨
3.
Tôi vội vàng gọi hệ thống trong đầu.
"Hệ thống! Phu quân của ta là nhân ngư, vậy ta… vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ chứ?"
Hệ thống im lặng rất lâu, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói:
"Tô Đại Đường! Ta đã nói không biết bao nhiêu lần rồi! Nhiệm vụ của ngươi là moi t.i.m hắn!"
Tôi gật đầu:
"Ta biết mà, m/oi tường."
Hệ thống gào lên:
"Tim! Là tim! Mo/i tim!"
Tôi gãi tai:
"M/oi tường thì m/oi tường, ngươi nói gì mà còn lẫn giọng địa phương thế?"
Hệ thống: "……"
Tôi lại hỏi:
"Nói thật đi, ta có thể động phòng với hắn không? Dù sao muốn m/oi tim tường, bước đầu tiên cũng phải ngủ chung đã chứ? Bao nhiêu mối tình sâu đậm đều là ngủ ra cả!"
Hệ thống: "Tô! Đại! Đường! Ta nói lại lần nữa! Đây là thế giới Giá Y Giấy, nhiệm vụ của ngươi là chiến lược hóa nam chính Tiếu Vô Tuyệt…"
Tôi cắt ngang:
"Ta biết rồi, ta đang ở trong Chỉ Gả Chàng, phu quân của ta là Tiếu Vô Tuyệt."
"Ta sẽ cố gắng hết sức, cố sinh ba trai hai gái, giúp hắn khai chi tán diệp."
Dù sao sơn trang này quá lạnh lẽo rồi, có nhiều trẻ con cũng náo nhiệt hơn chút.
Hệ thống: "……"
Hệ thống: "Thôi kệ."
"Ngươi cứ đến miếu Thành Hoàng bên ngoài thành trước đi," giọng điệu hệ thống như muốn buông xuôi, "Ở đó có một thư sinh, nếu ngươi chinh phục được hắn, sẽ có một con d.a.o găm."
Tôi nhíu mày:
"Ta đã có phu quân rồi, sao còn phải đi chinh phục thư sinh? Thế chẳng phải quá thất tiết sao?"
Hệ thống: "… Đồ nghiện làm vợ!"
Tôi:
"Mà d.a.o găm để làm gì?"
Hệ thống:
"Dao găm có thể rạch da nhân ngư."
Tôi:
"A? Có… có thể cắt bỏ cái… của nhân ngư?"
Không trách hệ thống bắt tôi đi chinh phục thư sinh…
Không trách phu quân nhiều ngày qua vẫn chưa động phòng với tôi…
Hóa ra… muốn động phòng trước tiên phải cắt bỏ…
Ta sai rồi, ta sai thật rồi!
Hu hu hu! Phu quân ơi, ta trách lầm chàng rồi! 😭
Hệ thống: "… Hết thuốc chữa, cứ chờ c/hết đi!"
4.
Biết phu quân có nỗi khổ khó nói, tôi lập tức tha thứ cho hắn
Tối đó, tôi mang theo chén tổ yến, muốn để hắn bồi bổ cơ thể.
Tiếu Vô Tuyệt lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt u ám.
Nhưng tôi đã hiểu rồi.
Không trách hắn ngày nào cũng mặt xanh lét, hóa ra thật sự bị thận hư!
Chắc chắn là vì dồn nén quá lâu mà sinh bệnh!
Tôi múc một muỗng tổ yến, đưa đến bên môi chàng:
"Ngoan nào, há miệng ra nào, bảo bối của ta."
Môi Tiếu Vô Tuyệt run lên nhẹ nhẹ: "… Ngươi gọi ta là gì?"
Tôi ngượng ngùng nói:
"Bảo bối ngoan của ta, phu quân yêu dấu của ta, tâm can bảo bối của ta."
Tôi nhìn thấy rất rõ…
Lỗ chân lông trên mặt chàng dựng đứng cả lên!
Ngay cả vảy trên đuôi cá… cũng dựng lên từng mảng!
Tôi hoảng hốt, lập tức nhào vào lòng hắn, giọng lẫn cả tiếng khóc lo lắng:
"Phu quân, chàng sao vậy? Đừng dọa thiếp!"
Tiếu Vô Tuyệt muốn đẩy tôi ra.
Nhưng tôi lại mềm nhũn bám chặt lấy hắn như kẹo kéo.
Trên người hắn có một mùi sông nước nhàn nhạt.
Tôi ngước lên, e ấp nhìn hắn:
"Phu quân, đêm nay, chúng ta ngủ cùng giường được không?"
Tôi vừa nói vừa chạm tay lên gương mặt hắn.
Tiếu Vô Tuyệt nheo mắt, đột nhiên nở nụ cười quỷ dị: "Được thôi."
Bàn tay to lớn của hắn vuốt ve eo tôi.
Tôi thuận thế kéo hắn ngã xuống giường.
Trong bóng tối, tôi quàng tay ôm lấy cổ hắn, cúi đầu hôn lên môi hắn.
Mềm mại vô cùng.
Mơ màng, tôi mở mắt, chỉ thấy đôi mắt phượng của Tiếu Vô Tuyệt sâu thẳm, tràn đầy những cảm xúc tôi không thể hiểu nổi.
Tôi chạm nhẹ vào khóe mắt hắn:
"Phu quân sao lại nhìn thiếp như vậy?"
Tiếu Vô Tuyệt không che giấu nữa, chàng lật người, đè tôi xuống.
Hắn nhìn chằm chằm vào tôi: "Rốt cuộc ngươi có mục đích gì?"
Tôi nâng mặt hắn, nhẹ giọng:
"Phu quân, sao chàng không nhìn thấy chân tâm của thiếp?"
"Thiếp có thể có ý đồ xấu xa gì chứ? Thiếp chỉ muốn ở bên phu quân, khiến phu quân vui vẻ, hạnh phúc mà thôi."
Móng tay Tiếu Vô Tuyệt dài ra sắc nhọn.
Hắn đặt ngón tay lên cổ tôi, chỉ cần hơi dùng sức, là có thể rạch da tôi dễ dàng.
Hắn nheo mắt lại:
"Chiêu này mới đấy."
Tôi vẫn dịu dàng nhìn chàng: