Sau Khi Xuyên Thư, Tôi Dựa Vào Nấu Cơm Để Cứu Vớt Nam Chủ BE - Chương 30: Phiên ngoại 3: “Ngài… ngài đến để ăn tôi sao?”

Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:02:37
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mùa thu dần trôi qua, chú cừu nhỏ A Du tranh thủ hái hết đợt rau quả cuối cùng khi chúng chín rụng, để tích trữ cho mùa đông sắp tới.

 

Những con vật nhỏ từng A Du tặng rau củ lượt kéo đến giúp đỡ. Vợ chồng chim sẻ giúp hái trái cây từ cành cao, cô sóc khéo léo trèo lên cây ném xuống những quả lớn, còn chị thỏ, chồn, em lộc, em voi nhỏ… Tất cả đều đến góp tay thu hoạch, làm cho sân vườn nhà A Du náo nhiệt từng thấy.

 

Mọi làm ríu rít chuyện trò, tiếng vang vọng khắp khu rừng, vô tình cũng thu hút một vị khách mời mà đến.

 

Trong rừng sâu, một con sói xám chăm chăm sân vườn nhộn nhịp với ánh mắt thèm thuồng, đặc biệt là khi thấy chú cừu nhỏ trắng trắng mềm mềm , nước dãi của nó lập tức chảy ròng ròng.

 

Nấp ở nơi ai để ý, sói xám rón rén tiến gần sân, định thừa lúc chú ý sẽ bất ngờ nhảy tung một cú chí mạng.

 

Thế nên khi đám thú nhỏ vẫn còn mải mê vận chuyển rau quả trong nhà, thì…

 

“Vút!” Một âm thanh sắc bén xé gió vang lên, nhưng tiếp đó một tiếng động khác từ hướng đối diện, một tiếng “bịch” thật nặng như thể vật gì quật ngã xuống đất.

 

chuyện gì, nhưng do bản năng mách bảo, đám thú nhỏ vẫn hoảng sợ bỏ hết đồ trong tay, chạy tán loạn, trong chớp mắt chẳng còn bóng dáng.

 

Khi A Du vểnh tai bước từ căn nhà gỗ, trong sân chẳng còn ai nữa, ngay cả vợ chồng chim sẻ cũng trốn mất, chỉ còn một đống hỗn độn. Ngoài hàng rào, truyền đến tiếng gầm gừ kịch liệt, như thể đang hai con thú vật lộn với .

 

A Du tò mò bước gần, và , cảnh tượng mắt khiến đôi mắt nó mở to kinh ngạc.

 

Là hai con sói đang đ.á.n.h !

 

Mà trong đó — một con chính là sói từng mang đồ ăn đến cho nó!

 

Cả hai đều dựng lông, nhe răng gầm gừ, mắt đỏ rực chằm chằm. rõ ràng khí thế của sói mạnh hơn, chẳng mấy chốc khiến sói xám thất bại t.h.ả.m hại, cụp đuôi bỏ chạy, còn quên rít lên một câu “Chờ đấy!” khi khuất bóng trong rừng rậm.

 

Tại chúng đ.á.n.h ngay sân nhà nhỉ? A Du nghĩ mãi hiểu. Ngay lúc sói sắp sang , nó lập tức trốn vội cây ăn quả.

 

Một lúc , A Du nhón chân ló đầu , phát hiện sói vẫn . Nó dám đôi mắt xanh biếc , chỉ nấp cây, rụt rè hỏi:

“Ngài… ngài đến để ăn ?”

 

Lần , sói còn im lặng nữa. Nó cái sừng nhỏ cùng chỏm lông xoăn xinh xắn đang lấp ló, cố gắng thu khí thế để dọa đối phương sợ hãi.

 

“Tôi sẽ ăn .” Sói khẽ đáp.

 

“Be~?” Chú cừu nhỏ chút bất ngờ, nó từ từ thò nửa cái đầu khỏi cây, đôi mắt tròn xoe mơ màng sói :

“Thật chứ?”

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

“Ừ.”

 

Nhận câu trả lời chắc chắn, A Du yên tâm ló thêm chút nữa. , ánh mắt nó chợt dừng ở chân của sói, nơi m.á.u vẫn đang rỉ , liền kêu lên hoảng hốt:

“Ngài thương kìa!”

 

Sói vội vàng giấu chân , đối diện với ánh lo lắng , nó thấp giọng :

“Không .”

 

Đã chảy m.á.u , thể chứ? A Du nghiêng đầu khó hiểu, như nghĩ điều gì, nó lập tức chạy trong sân, hái mấy quả trái cây ném qua cho sói .

 

“Ngài ăn , ăn cái sẽ đau nữa !”

 

Qua hàng rào, chú cừu nhỏ ngẩng đầu chờ mong. Lần bác gấu đen ong chích đầy đầu sưng vù, ăn trái cây trong sân xong là khỏe liền!

 

Sói gương mặt ngây thơ đối diện, cúi đầu những quả tròn chân, đành mở chiếc miệng đầy răng nhọn, c.ắ.n một quả bỏ miệng.

 

Hương vị đậm, chua chua ngọt ngọt, nước cũng nhiều. với vị giác của loài sói, thì quả … thật chẳng ngon lành gì cả.

 

“A Du.” Sói gọi tên cừu nhỏ.

 

“Be~? Sao ngài tên ?” A Du xong, đôi mắt sáng bừng, nghiêng đầu hỏi sói.

 

“Tôi… mấy con vật khác gọi như thế.” Sói trả lời.

 

“Ồ…”

 

Sói hỏi: “A Du, bây giờ… còn sợ ?”

 

Chú cừu nhỏ nghiêng đầu suy nghĩ một lát, khẽ gật đầu: “Vẫn… vẫn sợ một chút.”

 

Ánh sáng trong mắt sói tối , im lặng một hồi lâu, nó mới nhẹ giọng hỏi: “Vậy làm mới sợ nữa?”

 

“Be~?” A Du chăm chú nghĩ ngợi, thành thật kể: “Tôi lớn … loài sói các ngài thích ăn thịt cừu, đặc biệt là… đặc biệt là cừu nhỏ như !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thu-toi-dua-vao-nau-com-de-cuu-vot-nam-chu-be/chuong-30-phien-ngoai-3-ngai-ngai-den-de-an-toi-sao.html.]

 

“Ngài sẽ g.i.ế.c ăn mất…” Chú cừu nhỏ càng , mắt càng đỏ hoe, nước mắt long lanh lưng tròng.

 

“Đừng …” Sói nhịn bước lên một bước, nhưng cố gắng dừng , ép giọng thấp xuống, dịu dàng : “Tôi , sẽ ăn , càng g.i.ế.c .”

 

nước mắt của A Du vẫn ngừng rơi xuống tí tách.

 

Chỉ cần nghĩ đến việc một ngày nào đó sẽ ăn thịt là nước mắt nó tuôn ào ào, nó còn tìm đàn cừu của , còn ăn hết mấy trái cây trong vườn… Nó c.h.ế.t.

 

Chẳng bao lâu , A Du dường như thấy tiếng bước chân bỏ . Nó ngẩng đầu, nước mắt còn đọng mi, quả nhiên bên ngoài hàng rào còn bóng dáng sói nữa, chỉ còn vài trái cây mà nó đưa cho đối phương, rơi lăn lóc đất.

 

Sói chỉ ăn một quả… rời .

 

A Du chu môi, nước mắt vẫn còn vương má, chầm chậm bước khỏi sân định nhặt đám trái cây. mới vài bước, một cái bóng đen cao lớn bỗng từ trong bụi cỏ phóng , chắn mặt khiến A Du hoảng hốt lùi về .

 

Là… sói !

 

Nó ngậm một chùm quả, đặt xuống đất mặt A Du, :

“Cậu thích ăn loại quả mà đúng ? Tôi mang về cho đấy, đừng nữa ?”

 

Chú cừu nhỏ ngơ ngác chùm quả , là loại trái cây mọc tận sâu trong rừng mà lâu ăn!

 

“Ngài… ngài rừng hái cái cho ?” A Du chớp chớp mắt hỏi.

 

Sói khẽ gật đầu.

 

“Cảm ơn ngài, sói !” A Du cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng. Sói chỉ ăn nó, mà còn mang trái cây về tặng nữa.

 

A Du vểnh tai, đôi mắt cong cong, trong đôi đồng t.ử màu hổ phách như lấp lánh.

 

Nó trang trọng trao cho sói một tấm “thẻ bụng”:

“Sói , ngài đúng là một con vật !”

 

Là một con cừu, thể khen thiên địch của là “ ” chứ? Nếu nhờ nó đến kịp lúc, lẽ A Du con sói xám ăn mất .

 

Sói nhíu mày, cảm thấy nên một sự thật phũ phàng cho chú cừu nhỏ mặt .

 

“Chúng là loài ăn thịt, đối với các loài ăn cỏ như các … thật sự thể gọi là động vật .”

 

A Du giờ đây chẳng còn sợ con sói cao to mặt nữa. Nó nhún nhảy tại chỗ, xoay một vòng:

“Be~ be~ chẳng sói sẽ ăn ?”

 

“Cho nên nghĩ, sói chắc chắn giống những con sói khác!”

 

Lần , sói im bặt gì. Nó đôi mắt trong veo , cái đuôi giấu lưng cũng khẽ vẫy nhẹ một cái.

 

“Khụ… Ừm, giống những con sói khác.”

 

! Sói , chân ngài còn chảy m.á.u kìa!” Giờ đây coi sói là bạn, A Du còn e dè nữa, nó lạch bạch chạy sân, nhanh mang một bát nước giếng.

 

“Nếu ngài thích ăn trái cây hái, thể uống cái nè!”

 

Sói đôi mắt đầy chờ mong vài giây, đó chậm rãi nhấc chân, bước tới mặt A Du, ngoan ngoãn cúi đầu, uống nước từ chiếc vỏ quả mà chú cừu nhỏ ngậm trong miệng đưa tới.

 

Sói ở gần nó quá… A Du dám chớp mắt, chằm chằm chiếc mõm đầy răng nhọn . Không là vì sợ hãi vì điều gì khác, nó rõ cả tiếng tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

 

May mắn là sói uống xong nhanh, còn chủ động lùi vài bước, kéo giãn cách với nó. A Du âm thầm thở phào, má cũng đỏ ửng lên một chút.

 

Sói liếc mặt trời đang dần khuất núi, nỡ rời xa, khẽ :

“A Du, cảm ơn … Tôi .”

 

“Be~?” A Du ngẩng đầu.

 

Đi… nhanh ? Nó còn mời sói nhà chơi nữa mà!

 

Khi chú cừu nhỏ còn đang ngẩn , sói xoay rời , chẳng mấy chốc biến mất trong bụi rậm. A Du vội vã đuổi theo vài bước, nhưng sói chạy nhanh quá, bụi cây quá cao, nó còn thấy bóng dáng nữa .

 

A Du đành yên, về phía rừng sâu.

 

“…Tôi còn tên ngài là gì, nhà ở nữa mà.”

 

Chú cừu nhỏ lặng lẽ về sân, nhặt rau quả rơi vương vãi khắp nơi, nghĩ gặp , nhất định nó hỏi rõ tên sói mới .

 

Loading...