Sau Khi Xuyên Thư, Tôi Dựa Vào Nấu Cơm Để Cứu Vớt Nam Chủ BE - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-04-06 03:55:57
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tắm rửa thật lâu, cảm thấy khô cả miệng, Nam Đình Lệ mới chịu bước , tiện tay quấn lấy một chiếc khăn tắm. Hắn rót cho một ly nước nóng, theo lối quen thuộc tới chỗ tủ đựng đồ.

 

Trong tủ chất đầy hoa cúc, hoa nhài, hoa quế, kỷ tử... tất cả đều là Kỷ Du chuẩn cho , loại còn do tự tay phơi. Tầng thấp nhất của tủ là cà phê pha sẵn mà lâu đụng tới. Hắn bốc vài bông cúc nhỏ cùng vài hạt kỷ t.ử bỏ ly, đó cầm ly đến cửa sổ sát đất.

 

Do sự chênh lệch nhiệt độ trong và ngoài nhà quá lớn, lạnh ngưng tụ thành những giọt sương li ti bám lên kính. Nam Đình Lệ bên ngoài, cảnh đêm qua những hạt sương phản chiếu trở nên mờ ảo, lung linh, chớp nhoáng, một cách huyền hoặc. Hắn nghĩ đến Kỷ Du, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.

 

Hắn đưa ly hoa cúc kỷ t.ử lên môi uống một ngụm. Từ lúc ban đầu cảm thấy khó chịu đến giờ quen dần, thói quen thật là thứ đáng sợ.

 

“Cốc cốc.” Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

 

Nam Đình Lệ sang áo ngủ mở cửa, là Kỷ Du với gương mặt còn ngái ngủ. Hắn bất ngờ: “Cậu tỉnh ?”

 

“Ừm... Ông chủ, vẫn ăn gì ? Sao gọi dậy?” Kỷ Du dụi mắt, nhớ là hình như ngủ quên ghế sofa. Sofa thì cứng và lạnh, mà khi ai đó bế lên giường mềm chẳng thể nào ngủ tiếp .

 

Mặt đỏ bừng, điện thoại, 12:50. Cậu xuống giường, thấy tầng hai vẫn còn sáng, xem Nam Đình Lệ mới về lâu.

 

“Thấy ngủ nên gọi.” Nam Đình Lệ nhớ đến nụ hôn , tai đỏ lên: “Lần nếu mười rưỡi mà vẫn về thì đừng đợi nữa.”

 

“Vâng.” Vậy về sớm chút chứ... Kỷ Du bĩu môi, khẽ gật đầu: “Ông chủ, xuống , làm gì đó cho ăn nhé?”

 

Nam Đình Lệ gật đầu. Sau khi hai xuống lầu, Kỷ Du bếp nhanh chóng nấu cho một bát mì thanh đạm, chống cằm ăn thong thả.

 

Ăn quá nhiều khi ngủ cũng , nên nấu nhiều. Nhìn Nam Đình Lệ ăn xong mì uống cạn cả nước, Kỷ Du nhanh chóng đưa khăn giấy cho .

 

Nam Đình Lệ mỉm nhận lấy, tao nhã chấm khăn lau sạch nước súp vương nơi khóe miệng, một chuỗi động tác tự nhiên như nước chảy mây trôi. Sau đó hạ giọng gọi tên : “Kỷ Du.”

 

Kỷ Du dựng tai lắng , nghiêng đầu : “Hửm?”

 

Nhìn đôi mắt trong veo như nai con của đối phương, Nam Đình Lệ khẽ thở một , như thể lấy hết can đảm mới chậm rãi mở lời:

 

“Lúc bắt đầu ký ức, cha luôn cãi đòi ly hôn. Mẹ nỡ rời xa nên cứ chần chừ đồng ý, ngày nào cũng . Sau làm kể, thì từ lúc mới chào đời, quan hệ của họ , vì cha phụ nữ khác, còn con riêng với bà . Ông chẳng mấy khi về nhà, cũng từng quan tâm đến con , vì ông dồn hết tình yêu và trách nhiệm cho hai .”

 

“Khi tám tuổi, chịu nổi nữa mà qua đời. Sau đó cha ung dung dắt Dư Văn Lệ và Nam Triều về nhà. Rồi ông nội đón về nhà cũ nuôi nấng đến tận bây giờ.”

 

Nam Đình Lệ kể bình thản, gương mặt chẳng mang chút biểu cảm nào, như thể những đau thương thời thơ ấu chẳng hề thuộc về .

 

Thế nhưng Kỷ Du thấy tim nhói lên từng cơn. Cậu vốn những điều qua nguyên tác, nhưng chính miệng Nam Đình Lệ kể , như đang tự tay lật vết thương cũ, là chuyện khác.

 

Những lời siết chặt tim , đau đến thở nổi. Cậu chỉ ôm lấy đàn ông mắt, với : “Anh còn em mà.”

 

Nhìn thấy trong mắt Kỷ Du tràn đầy thương xót và đau lòng, Nam Đình Lệ khựng một chút, tiếp tục :

 

“Tôi kể những điều để thương hại, mà là cho ...”

 

“Tôi từ nhỏ một gia đình trọn vẹn, cũng chẳng từng hưởng thụ tình . Trước đây công việc là tất cả của , nhà chỉ là nơi để nghỉ ngơi, chẳng khác gì công ty. Còn tình cảm, là thứ dám mơ đến.”

 

Nam Đình Lệ ngẩng đầu, chăm chú Kỷ Du: “ bây giờ thì khác , vì bên cạnh em. Mọi thứ xung quanh cũng một ý nghĩa khác.”

 

Nghe đến đây, Kỷ Du cũng chẳng còn tâm trí để buồn bã nữa, trừng mắt gương mặt của Nam Đình Lệ, kinh ngạc há hốc miệng. Không gian xung quanh im phăng phắc, đến cả tiếng kim đồng hồ trong phòng khách cũng thấy nữa. Trong đầu trống rỗng, chỉ còn lởn vởn mấy dòng chữ…

 

Bây giờ là tình huống gì ???

 

Anh đang tỏ tình với ?????

 

Khi đầu óc còn đang tê liệt mấy giây, Nam Đình Lệ bước đến bên cạnh. Hắn cúi xuống, Kỷ Du đang ngơ ngác ghế thấp, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc , giọng dịu dàng vang lên bên tai:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thu-toi-dua-vao-nau-com-de-cuu-vot-nam-chu-be/chuong-23.html.]

 

“Em nguyện ý ở bên ? Mãi mãi bên cạnh .”

 

Hơi thở ấm nóng phả lên vành tai khiến tai và gò má Kỷ Du đỏ bừng trong chớp mắt.

 

Cậu vội đưa tay che tai, bật dậy quá mạnh đến mức đùi đập cạnh bàn ăn, đau đến bật tiếng kêu. Chắc va mạnh lắm, nhưng cũng chẳng kịp xoa, câu của Nam Đình Lệ như pháo hoa nổ tung trong đầu , từng chữ từng lời vẫn còn vang vọng, vẫn đang chờ câu trả lời của . Thế nhưng dù cố mấp máy môi, thể tìm thấy giọng của .

 

Nam Đình Lệ cũng ngờ phản ứng của đầu bếp nhỏ mãnh liệt như thế. Hắn chân , khẽ nhíu mày, cúi xuống xổm, dịu dàng xoa nắn chỗ va đập.

 

“Em ?” Cảm giác nơi đùi Kỷ Du thật tuyệt, Nam Đình Lệ cẩn thận xoa nắn, tiếp tục cất giọng, trong đó ẩn chứa sự tổn thương và u buồn: “Anh cứ tưởng em cũng thích cơ…”

 

“Không!” Chỗ va đỡ đau hơn nhờ xoa, nhưng vẫn tê tê ngứa ngáy một cách kỳ lạ, lan từ đùi đến cột sống lên tới đỉnh đầu, khiến gai cả da đầu.

 

Lúc Kỷ Du mới hồi thần, cúi đầu Nam Đình Lệ, lắp bắp phân trần: “Em…”

 

“Sao ?” Nam Đình Lệ cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai giao — một bên là tràn đầy dịu dàng, một bên là thẹn thùng cực độ.

 

Không khí xung quanh bỗng chốc như nóng lên, Kỷ Du dứt khoát nhắm mắt , mặt đỏ rực, lí nhí : “Em đồng ý… Em cũng thích …”

 

Một lúc , bên tai Kỷ Du vang lên tiếng khẽ, mở mắt , thấy Nam Đình Lệ lên, cách giữa hai chỉ còn một nắm tay. Nam Đình Lệ đưa tay đặt lên vai , :

 

“Kỷ Du, ngẩng đầu lên.”

 

Kỷ Du lời ngẩng đầu, thấy trong mắt Nam Đình Lệ ánh lên ý , và cũng thấy từ từ cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán . Nụ hôn nóng rực, tuy chỉ rơi trán, nhưng như thể in hẳn tim.

 

Sau nụ hôn nhẹ , Kỷ Du Nam Đình Lệ kéo lòng, mặt áp lên vai , mùi hương dịu nhẹ từ sữa tắm xộc thẳng mũi, khiến tham lam hít lấy, vòng tay cũng chủ động ôm chặt lấy , lưu luyến cảm giác .

 

“Ông chủ, giờ là… chính thức bên ?” Tuy hai ôm , thể gần như dính sát, nhưng Kỷ Du vẫn thấy khó tin.

 

“Tất nhiên .” Nam Đình Lệ buông vòng tay, nhẹ nhàng gõ mũi một cái, : “Bây giờ là bạn trai của em đấy. Hàng bán, miễn trả .”

 

Kỷ Du ngơ ngẩn gật đầu, cả như đang lơ lửng giữa mây. Mặt đỏ đến mức hề lui bớt. Nếu đây là một giấc mơ, thì xin hãy để nó kéo dài mãi…

 

Nam Đình Lệ liếc đồng hồ: “Thôi, muộn , nên ngủ thôi.”

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

Hắn tiễn Kỷ Du về phòng, chúc ngủ ngon xong thì cũng lên lầu. Nằm giường, Kỷ Du vẫn còn lâng lâng như bay.

 

“Tước Nhi, mau mổ một phát mạnh !”

 

“Pi pi~.” Chim nhỏ nghiêng đầu như chẳng hiểu gì, nhưng vẫn làm theo lời , mổ nhẹ tay một cái.

 

“Đau thiệt đó, là thật á!”

 

“Tước Nhi , thật, vui lắm!”

 

“Pi pi!” Con chim trắng nhỏ cũng cảm xúc của làm cho phấn khích, vỗ cánh bay vòng quanh.

 

“Là đưa về, chính là ông chủ của đó.” Mặt Kỷ Du đỏ như cà chua, nhỏ giọng : “Hôm nay bọn chính thức ở bên .”

 

“Anh thật sự , cũng thích .” Kỷ Du xòe lòng bàn tay, chim nhỏ đáp xuống đó, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó.

 

“Anh mãi mãi ở bên . Anh cũng thật sự lắm… Cho dù tất cả chỉ là một thế giới hư cấu trong sách — , là hư cấu.”

 

“Tước Nhi, thật sự hạnh phúc, từ khi mất cha , từng thấy vui vẻ như nữa…”

 

Loading...