Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:52:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Giang Yến Trì vươn tay, động tác khựng giữa trung, dám tiến thêm nửa phần.

“Sở… nghỉ một lát.” Hắn dám chạm nữa, ngưng hồi lâu mới chống tay, chậm rãi rời khỏi giường. Chỉ cách một ngắn, đang lưng về phía ngủ say.

Hắn quên mất cả cách hít thở.

Trong tẩm điện trống rỗng, chỉ còn tiếng gió lạnh xuyên qua khung phòng, vang lên hiu hắt.

Trước giường, rèm châu gió thổi khẽ lay, chuỗi ngọc va phát tiếng leng keng thanh thúy, phá vỡ sự tĩnh lặng khiến sợ hãi. Màn lụa đầu giường gió cuộn lên, như một làn sương mờ trong mộng phủ kín ảnh, dần trở nên rõ ràng.

Ngón tay Giang Yến Trì siết chặt trong lòng bàn tay.

Rất đau.

Không mộng.

Hắn nghiêng , tuyết ngoài cửa sổ hắt chiếu lên giường, sáng lạnh phản chiếu khuôn mặt , tái nhợt như than chì.

Rõ ràng đến mức khiến nghẹt thở.

Giang Yến Trì đang cảm nhận điều gì, chỉ thấy trong lòng như khoét mất một mảng lớn. Hai đầu gối run rẩy, ngã khụy xuống, đầu gối đập sàn gỗ phát tiếng trầm đục, theo bản năng chống tay đầu giường.

Lảo đảo đến gần, thấy vài sợi tóc của nọ rũ xuống bên môi, chút xô lệch.

Giang Yến Trì run rẩy vươn tay, khẽ chạm gương mặt và cổ y.

Lạnh như băng.

Giống như bỏng lửa, giật tay về kịp.

“Người , !”

Hắn loạng choạng lao khỏi điện, giọng khàn run rẩy như muỗi kêu, chan chứa tuyệt vọng: “Kêu… kêu ngự y tới!”

Bên ngoài im ắng, cất tiếng lớn hơn, làm kinh động Tiểu Hỉ T.ử đang ở hành lang.

Tiểu Hỉ T.ử thấy sắc mặt bệ hạ khác thường, tim đập thình thịch, vội đầu hô to: “Mau! Mau gọi ngự y tới!”

Hắn đỡ Giang Yến Trì trở trong điện, liền thấy giường, Hoàng hậu ngừng thở.

Tim như rơi xuống.

“Bệ… bệ hạ…”

Giang Yến Trì giơ tay cắt ngang lời, khàn giọng : “Đi, mau nấu thuốc.”

bệ hạ, nương nương ngài —”

“Làm thêm chút đồ ăn… Hắn đêm qua ăn gì, chắc đói , nấu cháo mang tới.”

Vài ngự y ở tẩm điện bên cạnh tin liền chạy đến. Vừa bước , họ cởi hộp gỗ lưng, tay còn run vì hoảng. Một lấy lát nhân sâm, tay nhéo mấy cây ngân châm dài hai tấc, vội vàng tiến đến bên giường, động tác nhanh nhẹn như nước chảy mây trôi, để ý sắc mặt Tiểu Hỉ Tử.

Khi họ lật nghiêng , rõ dung nhan tiều tụy , ai nấy đều c.h.ế.t lặng.

Lão ngự y đầu hoàng đế, tay cầm ngân châm run run.

Giang Yến Trì chỉ Sở Hiết, giọng khẽ mà gấp: “Sao , nhanh lên, nhanh lên .”

“Bệ… bệ hạ…”

Lão ngự y buông ngân châm, nắm chặt lát nhân sâm trong tay. Trời rét buốt mà trán và lưng ông đổ mồ hôi lạnh: “Nương nương… …”

Ánh mắt Giang Yến Trì lóe lên, giọng trầm xuống: “Ngươi gì?”

“Đã… băng hà ạ.”

Lão ngự y vội quỳ sụp xuống, đập đầu nền: “Bệ hạ tha tội! Không thần tận lực, mà thật sự… thật sự là cách nào cứu hóa bạch cốt.”

Một ngự y khác cũng run rẩy tiến lên, bắt mạch, kiểm tra mắt, mũi của Sở Hiết, cẩn trọng : “ … ước chừng… là giờ Sửu đêm qua.”

Sao thể? Giờ Tý lúc đó y vẫn tỉnh táo.

Y còn , còn chuyện, còn trêu chọc.

Y còn thư. Tinh thần y như , giống sắp c.h.ế.t.

Giang Yến Trì run rẩy, lẩm bẩm: “Giờ Tý vẫn cùng trẫm nhiều lắm… thể là giờ Sửu…”

Các ngự y , do dự hồi lâu, cuối cùng cũng thật: “Bệ hạ cũng sắp c.h.ế.t thường ‘hồi quang phản chiếu’. Nương nương ngài …”

Người sắp c.h.ế.t cũng như mặt trời lặn, khi tắt hẳn vẫn bùng lên một tia sáng cuối cùng.

Y khi c.h.ế.t, vẫn buông xuống . Vì , mới khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi .

Đêm qua dịu dàng lời , đêm qua thành thật đối đãi, đêm qua những vuốt ve lưu luyến…

Hóa đều là ánh sáng cuối cùng khi lìa đời.

“Keng!”

Một luồng hàn quang lóe lên.

Tiểu Hỉ T.ử hoảng hốt lao tới ngăn Giang Yến Trì đang rút kiếm, bật thành tiếng: “Bệ hạ, đừng xúc động! Không thể trách các ngự y, bệ hạ… nương nương vẫn đang đấy… vẫn còn ở đó …”

Ánh mắt Giang Yến Trì lệch qua, hình giường , hốc mắt lập tức đỏ bừng.

Một lúc lâu , khàn giọng quát: “Cút hết ngoài!”

Tiểu Hỉ T.ử dẫn đám ngự y vội vàng bò lăn khỏi điện.

Ngay đó, một tiếng “keng” vang lên, thanh kiếm trong tay đ.â.m xuyên cửa son, cắm sâu gỗ, run run phát âm thanh lạnh lẽo.

Một ngự y dọa ngã lăn xuống bậc thềm, đầu đập trúng đá, cuống quýt chạy trốn.

Giang Yến Trì quỳ gục xuống đất, cúi , hai tay cào nền đá lạnh băng, móng tay cọ qua gạch phát tiếng chói tai.

Gió lùa rèm châu, leng keng từng chuỗi.

Trên mặt đất xuất hiện mấy vệt máu, nước mắt rơi hòa tan thành những vệt loang lổ.

“Sở Hiết… Sở Hiết!”

Hắn nghiến răng, giọng nghẹn ngào đến vỡ vụn.

Không thể… thể!

Tiểu hoàng đế ngẩng đầu, tay chân quờ quạng bò đến bên giường. Đầu ngón tay dính m.á.u chạm gò má trắng bệch của Sở Hiết: “Không cần… cần! Ngươi tỉnh , tỉnh … Sở Hiết, Sở Hiết…”

Hắn áp tai n.g.ự.c , thấy gì cả.

“Hứa Thuần Mục… đúng , ngươi mặc kệ ? Không ngươi, sẽ c.h.ế.t mất…”

Lách tách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-98.html.]

Nước mắt nhỏ xuống, rơi khuôn mặt bình yên của đang hôn mê .

“Không ngươi, cũng sẽ… c.h.ế.t…”

, vẫn chẳng thể khiến y động đậy dù chỉ một chút.

Thân thể lạnh lẽo, còn chút ấm, còn đôi mắt đào hoa sẽ chẳng bao giờ mở nữa.

Hắn từng nghĩ, chuyện sẽ lên. hóa , từ đầu đến cuối, chẳng hề cái gọi là “về ”.

Cảnh cùng nguyên niên, năm cũ, hai mươi bốn.

Tuyết rơi dày, tình chớm.

Rất lâu về , Giang Yến Trì vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, cái lạnh thấu xương và nỗi đau khắc tận xương tủy.

Người trong lòng , c.h.ế.t năm mười tám tuổi, giữa mùa đông sâu nhất. Từ đó về , cuộc đời bao giờ mùa xuân nữa.

*

Y một nữa tỉnh dậy, bên tai vang lên tiếng “tích tích” của dụng cụ y tế.

Đôi mắt mở ánh sáng trắng chói lòa đ.â.m , y nâng tay che một chút, mới ngoài cửa sổ tiếng ve giữa hè kêu râm ran.

Quanh tràn ngập mùi t.h.u.ố.c sát trùng gay gắt, thì y đang ở trong bệnh viện.

“Thẩm tỉnh .” Hộ sĩ lập tức bước đến xem tình trạng của y, : “Ngài chờ một chút, gọi nhà.”

“Chờ… một chút, …”

Y xuống mu bàn tay cắm kim truyền dịch. Hộ sĩ đỡ y ngay ngắn, chỉnh giường cho cao lên một chút, dịu giọng : “Ngài cứ nghỉ ngơi, Thẩm tiểu thư sẽ đến ngay thôi.”

Tim y bỗng thắt .

Y dùng tên “Sở Hiết” để sống suốt mười mấy năm, bây giờ thấy mấy chữ “Thẩm ” chỉ cảm thấy thật xa lạ.

Rất nhanh đó, đẩy cửa bước Tiểu Âm, mà là hai bác sĩ mặc áo blouse trắng, trạc hơn ba mươi tuổi. Trong tay họ cầm hồ sơ bệnh án, xem đùa: “Ha, Thẩm giáo thụ thế , ngã là ngã thật .”

Hai … là ai?

Y chút mơ hồ.

“Uy, chứ? Còn tỉnh hẳn ?”

Ngã…

, y mới xuyên về thế giới , quả thật là ngất trong một căn phòng kín.

Trong đầu đột nhiên vang lên một giọng quen thuộc mà xa lạ: “Bọn họ là đồng nghiệp nghiên cứu sinh của ‘ngươi’. Bệnh viện chủ nhiệm họ Vương, bên họ Lưu.”

Y thuận miệng đáp: “À, thể là thiếu m.á.u thôi.”

“Thân thể khỏe như trâu, thiếu m.á.u . Hay là vì em gái sắp kết hôn, ở một quen?”

Kết hôn? Kết hôn gì chứ?

Một cơn đau nhói lướt qua đầu y. Y hỏi trong ý thức: “Rốt cuộc chuyện ?”

“Ngươi xuyên trong thể mười mấy năm, cũng sống trong thể ngươi mười mấy năm. Ngươi năm mười tám tuổi tự sát thành, học hai năm, mới thi đậu trường y.”

Y lập tức hỏi : “Ngươi Tiểu Âm bệnh nặng, cần phẫu thuật …”

“Ta gạt ngươi.”

Giọng bình thản: “Nó chữa khỏi từ mười năm .”

“Cậu thất thần gì thế, chẳng lẽ còn đang nguyền rủa cái kẻ cưới em gái ? Ai chà, thật từng thấy ai khống như …”

“Ai, Lưu, đừng em .”

Ngoài cửa truyền đến tiếng oán trách nhẹ.

Sở Hiết ngẩng đầu , thấy một cô gái trẻ tóc dài ở cửa phòng bệnh, đôi mắt hạnh ánh sáng long lanh, làn da trắng mịn, lông mày cong cong đáng yêu. Tay ôm bó hoa tươi bước , cắm bình hỏi: “Anh, ? Tự nhiên ngất ở nhà.”

“À, lúc cửa sổ đóng kín, liền…”

Động tác của Thẩm Âm khựng , đầu, nhướng mày: “Cửa sổ đóng kín… là suýt nghẹt c.h.ế.t ?”

“Không , …”

Thẩm Âm y chằm chằm, cau mày: “Anh, hôm nay trông lạ thế?”

Cô nghịch ngợm chớp mắt, hỏi: “Anh thật sự là của em ?”

“Không , nhặt .”

“Không , nhặt .” y theo bản năng lặp theo giọng trong đầu.

Thẩm Âm bật khúc khích: “Hắc, nhặt ở thế? Em gái xinh như em mà còn thể nhặt ? Nói chỗ đó cho em, em cũng nhặt.”

“Ha ha, cũng , Thẩm, chỉ chỗ , chỉ chỗ!”

Tiếng vang khắp phòng bệnh, náo nhiệt vô cùng.

trong lòng y dấy lên cảm giác là lạ.

“Được , bác sĩ cả, hôm nay xuất viện , Thẩm giáo thụ.” Thẩm Âm lấy trong túi một bộ quần áo và giày tất: “Đi thôi, chúng về nhà.”

Thấy y im, cô bĩu môi: “Sao , ? Té ngã đụng đầu ?”

Xe chạy khu biệt thự trung tâm thành phố, y ghế phụ, hạ gương xuống khuôn mặt , hơn ba mươi tuổi.

Y xuyên sang thế giới mười lăm năm. Tính , năm nay y ba mươi ba tuổi.

Thẩm Âm, em gái y cũng còn là cô bé mười tuổi năm , giờ hai mươi lăm.

Tốt quá.

Tiểu Âm của y, lớn lên yên .

Nhớ đầu tiên y nhặt Đào Li, khi đó cô bé mới mười tuổi, khuôn mặt bẩn thỉu với đôi mắt to sáng, giống Thẩm Âm lúc nhỏ…

Y theo bản năng lắc mạnh đầu.

Không đúng.

Không thể nghĩ đến chuyện bên .

Bên đó chẳng qua là ảo ảnh trong gương, là mộng cảnh giữa trăng nước. Chỉ hiện tại , mới là cuộc sống thật của y.

“Tới .”

Thẩm Âm tháo dây an , vỗ vai y: “Sao thế, ? Thật sự đụng đầu , cứ ngẩn mãi.”

“Không… .”

“À đúng , ngày mai em tập dượt lễ cưới, thể lái xe. Anh, lái giúp em nhé. Em xe do lái để kết hôn cơ.”

Y thấy trong đầu vang lên một tiếng thở dài, khẽ, mà sâu.

Loading...