Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:37:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t!
Nguyên chủ vì sớm cho y Hứa Thuần Mục họ Thẩm! Nếu y sớm chân tướng , y nhất định sẽ ngay khi Hứa Ấp tạo phản liền thuyết phục Hứa Thuần Mục cùng bỏ , vĩnh viễn nữa.
Y từng nghĩ Hứa Thuần Mục thật sự là cháu của Hứa Ấp, từng cho rằng ba mươi vạn binh quyền đủ để bảo vệ , từng tin rằng với địa vị của Hứa gia, trong triều ai thể uy h.i.ế.p .
Hứa Thuần Mục xuất cao quý, trời sinh tính tình thuần lương, hề tham quyền đoạt lợi.
Sở Hiết vẫn luôn hiểu, một như vì c.h.ế.t ngay khi tân hoàng đăng cơ.
Thì , chính là hậu nhân của Thẩm gia, mà Hứa Ấp giấu bao năm.
Trước mắt thật sự xong .
Giang Yến Trì tự tước bỏ quyền lực của , mà ba mươi vạn binh quyền cũng từng trao cho Hứa Thuần Mục.
Bất luận là y , thủ đoạn sấm sét của Tô Minh An đều chút lực tự bảo vệ nào.
Quả thực là——
Tình thế tồi tệ nhất.
Nếu phận của Hứa Thuần Mục, sẽ vì phận mà g.i.ế.c.
Nếu giấu , sẽ xử trảm vì tội danh thể rửa.
Không đúng. Giờ đây căn bản còn là chuyện “rửa sạch tội danh” nữa.
Tô Minh An thể tùy lúc g.i.ế.c Hứa Thuần Mục, căn bản cần đợi đến khi án định tội—— quá lâu . Chỉ cần Hình Bộ một bản ghi chép thẩm vấn, lão liền thể giống như từng g.i.ế.c y, âm thầm phái ám sát Hứa Thuần Mục. Rồi ngụy tạo thành “sợ tội vượt ngục” cũng , “tự sát trong ngục” cũng thế.
Chỉ cần c.ắ.n c.h.ế.t rằng Hứa Thuần Mục liên quan đến y, việc liền thể êm thấm mà trôi qua, ai tra .
Khi xưa cái c.h.ế.t của Hứa Thuần Mục vốn kỳ quặc, mà Tô Minh An từ đến nay làm việc luôn gọn gàng, hề để sơ hở.
Bố trí một kế hoạch g.i.ế.c cần bao lâu? Một canh giờ, hai canh giờ?
Thái dương Sở Hiết thấm từng giọt mồ hôi mỏng.
Có còn kịp nữa ?
Kẽo kẹt kẽo kẹt, xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, vẫn hướng về phía cung thành.
Giang Yến Trì.
Ba chữ bỗng hiện lên trong đầu y.
Giờ cầu xin Giang Yến Trì còn kịp ?
Người tỉnh ?
Nếu tỉnh, liệu tin y ?
Nếu tin, sẽ giúp y sẽ giúp Tô Minh An?
Tay Sở Hiết khẽ run, y cố gắng định thở, song ánh mắt vẫn tránh khỏi mơ hồ.
Đến cả Kỳ Tuế ở bên cũng nhận y đang d.a.o động.
ý định khác nhanh chóng hình thành.
“Dừng .”
Sở Hiết nhảy xuống khỏi xe ngựa, loạng choạng vài bước. Kỳ Tuế vươn tay giữ nhưng chỉ nắm vạt áo, ngẩn trong giây lát, vội vàng theo khi y tập tễnh bước một ngõ nhỏ.
Kỳ Tuế gấp gáp đuổi theo, nhưng rẽ liền thấy bóng , chỉ còn vài vệt m.á.u mờ nền đất.
Một linh cảm chẳng lành ập đến, lập tức , cắt dây cương xe, giục ngựa phi thẳng về phía cung thành.
Hoàng hôn buông xuống, qua phố đông đúc, nhưng ánh nắng ban chiều dần nhạt , mây đen che kín.
Một bông tuyết trắng rơi xuống, đậu đầu ngón tay.
Đoạn Sắt dòng phố, nở một nụ còn ấm hơn cả ánh nắng.
“Nương nương.” Phía , quản sự Sở phủ bước lên phủ thêm cho bà một chiếc áo khoác dày, “Tuyết rơi , lạnh lắm, mời nương nương trong.”
“Sở đại nhân rốt cuộc tìm việc gì ?” Đoạn Sắt nhận tách nóng, sưởi ấm tay, hỏi: “Không , bảo đừng kinh nữa ?”
“Ý của đại nhân là, khi bệ hạ nắm giữ thực quyền, nương nương nhất đừng trở kinh thành.” Quản sự khẽ đáp.
“Ồ…” Đoạn Sắt mơ hồ gật đầu, uống một ngụm nóng đến tê môi, liền hổ , “Thế… khi nào mới thể gặp Sở đại nhân?”
“Nương nương, hiện tại ngài … còn là Sở đại nhân nữa. Bệ hạ tước bỏ chức vụ chưởng ấn của ngài .”
Loảng xoảng!
Chén trong tay Đoạn Sắt rơi xuống đất.
“A dư, bệ hạ tước chức Sở đại nhân?”
“Việc dài dòng lắm ạ. Từ khi hai thành hôn, quan hệ dường như còn như . Dạo gần đây, hành sự của đại nhân càng thêm khó khăn, cho đến bây giờ, là……”
Tuân theo phân phó của Sở Hiết, quản sự đang định tiếp tục dẫn chuyện đến trọng điểm, thì cửa bỗng gió lạnh thổi bật mở.
Bàn tay tái nhợt vịn khung cửa, Sở Hiết bước , giày dính m.á.u in dấu sàn. Vài lọn tóc ướt lẫn vệt đỏ nơi thái dương, trông qua chật vật đến cực điểm.
“Đại nhân!” Quản sự hoảng hốt, lập tức cởi áo khoác phủ lên y, vết m.á.u loang lổ khắp áo, nghiến răng : “Chiêu Ngục thật sự dám làm đến mức ——”
“Sở……”
Đôi mắt lạnh như băng ngẩng lên. Đoạn Sắt từng thấy ánh nào quyết tuyệt đến thế, nhất thời sững .
Soạt! Đoản chủy rời vỏ, đặt ngay cổ bà.
Đoạn Sắt thấy rõ phía , chỉ ánh mắt Sở Hiết mặt, nhất thời kịp phản ứng, lắp bắp hỏi: “Sở đại nhân… ngươi đây là…”
Y che miệng ho khan vài tiếng, trầm giọng: “Dẫn .”
“Sở đại nhân, ngươi——”
Một cú đ.á.n.h mạnh gáy, Đoạn Sắt lập tức hôn mê. Sở Hiết lệnh cho ám vệ kéo , mang thẳng đến cửa thành.
Nhìn xuống đám qua bên , Sở Hiết ho khan vài tiếng, cố đè nén vị tanh ngọt trào lên cổ họng, trói hai tay Đoạn Sắt, sai bộ phủ binh canh giữ ở một bên cửa thành. Đám ám vệ nấp mái nhà phía , ẩn chờ lệnh.
Tin tức lan truyền cực nhanh, chẳng bao lâu , y thấy ở cuối con phố xuất hiện xe ngựa mang phù hiệu Tô phủ.
Sở Hiết khoác áo choàng đen, dáng cao gầy, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn mang vẻ kiên định. Gương mặt như ngọc, hình như cây tùng yếu ớt giữa gió, từ xa , vẫn phảng phất chút phong thái hăng hái năm xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-87.html.]
“Tô Minh An.”
Giọng y lớn, nhưng đủ để thuộc hạ rõ: “Hứa Thuần Mục ở ?”
“Ngươi vẫn còn sống? Ngươi …” Trong xe ngựa, Triệu Linh Cù kinh ngạc kêu lên, nhưng Tô Minh An đưa tay ngăn , gã chỉ im lặng, ngẩng đầu Sở Hiết đang tường thành, tay như đang giữ một nữ nhân.
Tuyết rơi nhẹ, lất phất đọng tóc đen mà tan.
Tô Minh An lên vài bước, hiệu cho phủ binh tản xung quanh. Nhìn Sở Hiết mặt mày tái nhợt, thở mỏng manh, lão đối phương cạn sức, liền lạnh: “Sở Hiết, đại thế của ngươi mất, cần gì giãy giụa như ?”
“Chúng chuyện. Ngươi thả Hứa Thuần Mục, c.h.ế.t.” Giọng Sở Hiết khàn đặc, chóp mũi đông lạnh đến đỏ ửng, lông mi kết một lớp sương mỏng. “Một mạng đổi một mạng, ngươi c.h.ế.t thế nào, liền c.h.ế.t thế . Vậy là đủ .”
Tô Minh An nhạt, chẳng buồn chất vấn: “Ta từng ai trong các ngươi c.h.ế.t. Là các ngươi tự chuốc lấy, hành sự hồ đồ, tự làm tự chịu.”
Sở Hiết khẽ thở dài: “Ta chỉ tìm một con đường sống, ngươi vì nhất định bức đến đường cùng như ? Tô Minh An, ngươi thật tàn nhẫn.”
Lão chỉ khẽ , đáp.
“Nếu ngươi c.h.ế.t, vì g.i.ế.c ngay từ đầu?”
Sở Hiết nâng đao, mũi đao run lên, chỉ thẳng vị thái phó chân tường thành: “Ngươi cứu , dạy dỗ , phản bội , g.i.ế.c . Tô Minh An, ngươi thật đê tiện vô sỉ!”
Sắc trời dần sẫm .
Tuyết rơi mỗi lúc một dày, phủ trắng mặt đất.
Sở Hiết ký ức của nguyên chủ, y nhớ rõ năm đó Tô Minh An cũng từng cứu y trong một đêm đông tuyết lớn như thế.
Người từng sẽ giúp y báo thù, sẽ cùng y lên. cuối cùng dùng con trai Giang Cảnh Am để hãm hại nguyên chủ, khiến y c.h.ế.t t.h.ả.m giữa thiên đao vạn quả.
“Ta cứu ngươi.”
Khóe môi Tô Minh An cong nhẹ, nụ lạnh như tuyết phủ đầu: “Ta chỉ ngươi… c.h.ế.t thêm một nữa.”
Trên đời , một ai mong y còn sống.
Thật là đáng buồn.
Mười mấy năm chìm trong bùn lầy, giờ phút bỗng như dồn đến bước đường cùng.
Chỉ vì mối liên hệ giữa y và Hứa Thuần Mục mang họ Thẩm, dù sống một nữa, đời cũng chẳng còn hi vọng.
Nguyên chủ y cứu Hứa Thuần Mục, nhưng thể ?
Tô Minh An từ lâu sắp xếp từng bước, Giang Yến Trì thế mạnh, còn y thế yếu.
Sở Hiết từng Tô Minh An lợi dụng mà gây quá nhiều tội .
Khi ở kinh thành, từng sợ y bao nhiêu, thì giờ đây hận y bấy nhiêu.
Người thiên hạ căm ghét, ai cứu y?
Triệu Huyên giúp.
Kỳ Tuế giúp.
Ngay cả Giang Yến Trì… cũng giúp.
Dù y nghĩ cách, cũng thể sống sót, càng thể bảo vệ Hứa Thuần Mục đang mang bí mật lớn nhất thiên hạ.
Ánh mắt Tô Minh An dường như thể thấu sự tuyệt vọng nơi đáy mắt y.
Lão khẽ chớp mắt, râu bạc khẽ rung, giọng trầm thấp mà dịu lạnh: “Ngươi là Hứa gia, c.h.ế.t … còn hơn nghiền xương thành tro.”
Đôi đồng t.ử Sở Hiết khẽ co .
“Sở Hiết, phụ ngươi g.i.ế.c bao nhiêu Ngụy, còn ngươi g.i.ế.c thêm bao nhiêu nữa? Nếu ngươi c.h.ế.t, thấy ngươi… sẽ nghĩ gì?”
Từng bước dẫm lên lớp tuyết mỏng, phát âm thanh cọ xát khẽ khàng.
Tô Minh An tiếp: “Ngươi g.i.ế.c ai đều g.i.ế.c. Trần Liên Châu, Ninh Viễn Vương, Hứa Ấp tất cả đều c.h.ế.t. Ngươi còn đủ thỏa mãn ?”
“Dừng .”
Ánh mắt Sở Hiết chợt sắc bén. Ám vệ phía kéo Đoạn Sắt , bóp chặt cằm bà, buộc ngẩng mặt lên cho tường thành thấy.
Bước chân Tô Minh An lập tức dừng .
“Nàng…”
Gió lạnh cuốn theo bông tuyết, tung trắng như tơ.
Sở Hiết hàn khí kích thích đến ho sặc sụa, chống tay tường thành, ho đến mức m.á.u phun lấm tấm nền tuyết.
Y lặng lẽ lau vệt m.á.u nơi khóe môi, ánh mắt bình thản xuống : “Ngươi cho rõ, nàng là ai.”
Lời phả làn trắng, che khuất ánh sâu thẳm .
Cục diện đảo ngược.
Nụ nơi môi Tô Minh An nhạt dần, ngược , Sở Hiết tựa tường, môi đỏ thẫm cong lên thành một nụ lạnh lẽo quỷ dị.
“Tô thái phó, Triệu tướng quân, cho kỹ.” Đôi mắt y ánh lên tia sáng cuối cùng, tay nắm lấy một lọn tóc của Đoạn Sắt, kéo bà gần.
Triệu Linh Cù rõ ràng nhận nữ nhân , nhưng Tô Minh An lùi liền mấy bước, im lặng, ánh mắt cứng đờ, rơi thẳng lòng bàn tay run nhẹ của Sở Hiết.
“Đây là?” Triệu Linh Cù hồ nghi hỏi.
Sở Hiết nhẹ, giọng trầm mà lạnh: “Triệu tướng quân nhận ? Nữ nhân chính là ruột của đương kim bệ hạ.”
Y cúi đầu, ánh âm trầm, nụ càng thêm u tối: “Cũng là vị công chúa cuối cùng của Nguyệt Thị quốc.”
Bởi vì sinh Giang Yến Trì, bà mới may mắn giữ mạng, là cô nhi cuối cùng của hoàng tộc Nguyệt Thị.
“Ta cùng Hứa Thuần Mục tội thể tha, chẳng lẽ nàng nên sống?”
Giờ phút , Sở Hiết chỉ thể đ.á.n.h cược một .
Trên xe ngựa đó, bỗng nghĩ thông một việc: Tô Minh An, trải qua ba triều, oán hận sâu với Thẩm Khí An và Đại Ngụy, vẫn chọn quy phục Tuyên Cùng đế, chấp nhận rũ bỏ phận Nguyệt Thị, sống ẩn trong Thượng Kinh, từng bước leo lên đến chức thái phó.
Lão hại c.h.ế.t Tuyên Cùng đế, thao túng Xương Bình đế như con rối. Đến nay, Xương Bình đế c.h.ế.t, lão nâng đỡ Giang Yến Trì lên ngôi.
Nhất định lão còn mưu đồ khác.
Ba triều mưu tính, vẫn đạt mục đích.
Nếu lão thật sự là Nguyệt Thị, mà năm tộc diệt sạch, chỉ còn sót một công chúa nhỏ là Đoạn Sắt thì chẳng thứ đều rõ ràng ?
Sở Hiết đầu, thanh niên trẻ phía Tô Minh An, Triệu Linh Cù.
Triệu Linh Cù, cùng tuổi với Hứa Thuần Mục, sinh năm Vĩnh An thứ mười ba. Gã là đứa trẻ mồ côi còn trong bụng … Người con cuối cùng diệt của vương đình Nguyệt Thị.