Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:37:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tô Minh An hứa sẽ xử lý hậu quả, thì nhất định sẽ làm cho thật sạch sẽ.
Triệu Linh Cù lau khô m.á.u tay, cuối cùng vẫn hung tợn trừng mắt Sở Hiết đang thoi thóp.
Vừa khỏi Chiêu Ngục, qua hai con phố, liền tiếng chung quanh kinh hô. Gã vén rèm kiệu lên về hướng Chiêu Ngục, thấy khói đen cuồn cuộn bốc cao, bèn phỉ nhổ xuống đất, đưa tay lên lau m.á.u còn dính mu bàn tay.
Lúc , lửa lớn thiêu cháy từng góc Chiêu Ngục, khói đặc cuồn cuộn bốc lên tận nóc, che khuất ô cửa sổ nhỏ duy nhất trong ngục.
Sở Hiết hít thở nổi.
Lại một nữa, rơi căn phòng tối ngột ngạt khiến nghẹt thở.
Tim y chợt co thắt , trong đầu chỉ còn một chút ý thức, cơn đau kịch liệt bao trùm.
Ngay khi roi quất đến mức suýt ngất , y dường như mơ hồ thấy Triệu Linh Cù điều gì đó vô cùng quan trọng.
“...Nếu , ngươi hai mươi ba năm nên c.h.ế.t ...”
Câu là ý gì?
“Không chỉ ngươi, của ngươi nếu Hứa Ấp ôm ...”
Hứa Thuần Mục, ...
“Cho dù nhà họ Hứa nuôi lớn, cũng sẽ một cuộc đời giống hệt ngươi...”
Sở Hiết nghiêng , trong đống tro tàn cháy đen phun một ngụm máu.
Y thấy tiếng lửa cháy lách tách ngay bên cạnh, tiếng bước chân vội vã chạy đến.
Trước mắt tối sầm, y chìm bóng đen.
Cảm giác quen thuộc , là cộng tình.
Y tiếng lửa dần xa, như bao vây trong một biển lửa khác, càng nóng bỏng hơn.
Một đứa trẻ đang sức bẻ từng mảnh gỗ ở ô cửa sổ duy nhất trong căn gác lửa cháy, bàn tay cắt rách đầy máu, cuối cùng cũng nạy một lỗ hổng hẹp đầy một thước.
Phía , chiếc tủ gỗ đổ xuống, đập mạnh lên lưng, bỏng rát từng mảng.
Nó vẫn cố gượng chống tay xuống đất, c.ắ.n chặt răng rên một tiếng. Một lúc lâu , đứa bé mới run rẩy bò dậy, dùng hết sức đưa ngoài cửa sổ một đứa nhỏ khác bọc trong tấm vải ướt.
Bên ngoài, ánh trăng sáng lẫn cùng ánh lửa hừng hực, thiêu đỏ cả bóng đêm vô biên.
“Ít nhất... là ngươi... sống sót.”
Tiếng nức nở của đứa trẻ tan trong gió.
Ngay đó, xà nhà sập xuống, đứa bé biển lửa nuốt trọn.
Chỉ còn tiếng trẻ con ngoài kéo dài dứt.
Một góc gác mái sụp xuống, đứa nhỏ mang theo vết bỏng kinh hoàng rơi hồ nước lạnh như băng.
Cái lạnh thấu xương xuyên tận tủy.
“Không c.h.ế.t... mà vẫn c.h.ế.t... Mạng thật cứng.”
“ đứa nhỏ thương tích nặng thế , dù sống sót, e cũng chẳng sống bao lâu.”
Đứa trẻ mở mắt mơ hồ, thấy bế lên, đặt trong xe ngựa.
“Đây là huyết mạch cuối cùng của Thẩm Khí còn sót đời.” Giọng nam trầm vang lên, “Ý trời nó sống, thì cứ để nó sống.”
Từ xa, trong hành lang phủ bóng trúc, y trông thấy đàn ông khoác áo tím bước , đương triều Thái phó Tô Minh An.
“Là ngươi cứu ?” Đứa bé hỏi.
“ .”
Nam nhân đặt tay lên vai y, trầm giọng thở dài: “Một trăm bốn mươi bảy , ngươi là kẻ duy nhất còn sống. Hài tử, từ nay ngươi sống, cũng coi như c.h.ế.t.”
Đôi mắt đứa bé trợn to, nước mắt tràn : “Ta là... duy nhất ...?”
Mẹ và ... đều c.h.ế.t , ?
“Phải, chỉ còn ngươi.”
Nam nhân đưa tay xoa nước mắt, giọng khẽ trầm: “Ngươi nhớ kỹ kẻ thù của , nhớ kỹ tất cả thứ trong kinh thành , một khắc... cũng quên.”
“Ngươi nhớ, và ngươi c.h.ế.t thế nào, cha ngươi c.h.ế.t thế nào. Hiện tại ngươi cha, , . Hài tử, ngươi chẳng còn gì cả... Vậy vì bọn họ vẫn thể sống yên ?”
“Cạch.”
Giọt nước mắt rơi xuống nền đất lạnh.
“Vì ... vì bọn họ thể sống...”
“Hài tử, làm một tàn nhẫn. Ở kinh thành , chỉ đủ nhẫn tâm mới sống sót, đủ quyết tuyệt mới thể báo thù rửa hận. Nhớ kỹ ?”
Trước mắt Sở Hiết, từng hình ảnh ký ức nối tiếp hiện lên, đó là ký ức của nguyên chủ.
Quả thật, là Tô Minh An cứu Sở Hiết năm đó.
Lão dạy y cách đàm phán, giao thiệp. Từ biên cảnh hỗn loạn, khiến tiền bạc dồn chảy về kinh.
Lão dạy y mưu quyền, tính kế, dạy y cách đ.á.n.h mà thắng, giẫm lên t.h.i t.h.ể khác mà leo lên cao.
Tô Minh An, là Nguyệt Thị.
Lão cứu một đứa trẻ nhà Thẩm, chỉ để cho nó một cuộc đời chẳng khác nào địa ngục.
Bị dằn vặt giữa thù hận, cuối cùng vẫn treo cổ trong đau khổ.
Sở Hiết giữa bóng tối, từng ký ức , đột nhiên thấy một giọng quen thuộc vang lên.
“Ngươi ?”
Là nguyên sở.
“Biết... cái gì?”
“Hứa Thuần Mục , là chân chính sát khí.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-86.html.]
Lời của Triệu Linh Cù như vang bên tai, khiến Sở Hiết bừng tỉnh: “Là vì... mang họ Thẩm. Hắn là ruột của ngươi, cũng là hậu nhân nhà Thẩm!”
Trong bóng tối, giọng run lên khẽ khàng, đáp: “ .”
“Vĩnh An chi loạn khởi nguồn từ trận bại ở Trường Dã. Mà thủ tướng Thẩm Khí An cha của phạm tội phản quốc, trở thành tội nhân muôn đời. Trăm năm tướng quân phủ, từng đều khinh bỉ kẻ phản quốc , chỉ cần dính dáng đến họ ‘Thẩm’, dù là thế gia đại tộc, cũng đều liên lụy, tịch thu gia sản, lưu đày cả nhà…… Những ai từng chịu khổ trong loạn Vĩnh An đều cần một chỗ phát tiết oán hận, hoàng đế dù rõ chân tướng cũng vì trấn an lòng dân mà dám lật vụ án của Thẩm gia, ngược còn cố ý gia tăng tội danh, để dập tắt phẫn nộ của bách tính……”
Giọng trong bóng tối lạnh lẽo, nhưng bình tĩnh đến rợn .
“Hứa Thuần Mục vương vấn sát khí. Không do từng trải, quyền thế ngoại vật mà , mà là bởi là hậu nhân Thẩm gia —— tội nhân của Đại Ngụy, kẻ thù của Nguyệt thị, canh giữ biên cương nửa đời, cuối cùng chỉ thể chôn xác nơi cát vàng, ngay cả hậu nhân cũng đày đọa, vĩnh viễn thể ngóc đầu lên …… Hắn mang vai phận hậu duệ của Thẩm Thị.”
Giọng trong bóng tối im lặng một lát, truyền đến một tiếng thở dài pha chút bi thương: “Ta sống cả đời mang theo phận , nên rõ làm hậu nhân Thẩm gia mà tồn tại, thì thế gian chính là địa ngục lối thoát.”
Sắc mặt Sở Hiết càng lúc càng khó coi.
Tô Minh An phận của Hứa Thuần Mục, như , chỉ cần y đưa rời khỏi kinh thành, nếu bản Sở Hiết c.h.ế.t trong trận đại hỏa , cũng còn ai thể ngăn cản lão nữa.
Dù đào ba thước đất, Tô Minh An cũng sẽ tìm cho bằng Hứa Thuần Mục. Mà một khi tìm thấy, còn đường sống ?
Kết thúc .
Hứa Thuần Mục mang họ Thẩm, căn bản thể cứu .
“Ngươi họ Thẩm, nhân sinh của ngươi là địa ngục, thì liên quan gì đến ! Người cứu nổi, mau trả thể cho !” Giọng Sở Hiết lộ rõ tức giận.
Trong bóng tối, giọng vang lên, lạnh và sâu.
“Ngày 3 tháng , là thời gian ca phẫu thuật cuối cùng của Thẩm Âm.”
Sở Hiết giơ tay trong bóng đêm, giọng khàn khàn như cào cổ họng: “Tại ! Tại nhất định cứu Hứa Thuần Mục! Hắn mang họ Thẩm, ngươi chẳng lẽ hiểu ý nghĩa là gì ? Hắn Đại Ngụy ruồng bỏ, dị tộc biên cương căm hận. Giờ Hứa Ấp c.h.ế.t, chỉ còn tàn, còn ai thể cứu khỏi tay Tô Minh An? Hắn là nhất định c.h.ế.t!”
Tiếng sấm giận dữ bỗng nổ vang bên tai.
“Vậy ngươi hãy nghĩ cách!”
“Không còn cách nào nữa!” Sở Hiết điên cuồng lắc đầu, hận thể bóp c.h.ế.t mặt. Trong màn đêm, y chỉ thể nghiến chặt răng, từng chữ một gằn từ cổ họng: “Thật sự còn cách nào khác! Ta nghĩ hết biện pháp …… Ngươi hãy cứu Tiểu Âm , đời nàng quá khổ, nàng sống tiếp. Ta cần lấy thể , chỉ cần ngươi cứu nàng, nguyện hiến cả xác cho ngươi, chỉ cần ngươi……”
Khoảng lặng kéo dài.
Giọng trong bóng tối vẫn lãnh đạm, lạnh đến mức khiến sởn gai ốc.
“Ngươi cứu Hứa Thuần Mục, sẽ cứu ngươi.”
Sở Hiết mở mắt , đau đớn như d.a.o cưa xẻ nát. Có ai đó cõng y đặt lên đệm mềm, phủ thêm một tấm chăn dày.
“Giang……”
Y khàn giọng, cổ họng rát buốt như cát nghiền, “Cho … chút nước……”
Người ngẩn , bao lâu liền đưa chén nước tới miệng y.
Sở Hiết uống mấy ngụm, mới chút sức, mở mắt thấy ánh mắt lo lắng của Kỳ Tuế, liền khẽ gật đầu, hiệu trả chén.
“Kỳ Tuế… khụ khụ khụ…”
“Đừng , mà đến trễ chút nữa, ngươi thiêu sống trong đó .” Kỳ Tuế bộ dạng loang lổ m.á.u me của y, kinh hãi thôi.
Y từng thấy Sở Hiết t.h.ả.m hại đến .
Sở Hiết thể vốn yếu, nay thương tích, trông đến mức khiến khác khỏi xót xa.
Rốt cuộc là chính tay đưa chỗ đó.
Ai thể ngờ rằng, thật sự kẻ dám to gan tra tấn ngay trong Chiêu Ngục, còn phóng hỏa hủy thi diệt tích?
Nghĩ đến lời dặn của nọ đó, Kỳ Tuế thoáng hiểu, lẽ y sớm sẽ kẻ hãm hại .
“Là ai khiến ngươi thương đến mức ?” Kỳ Tuế vội hỏi.
“Tô Minh An rời khỏi kinh thành ?”
“Vừa mới .”
Lời còn dứt, khuôn mặt vốn trắng bệch của Sở Hiết bỗng hiện lên vẻ giận dữ đến cực điểm, y lập tức quát: “Dừng !”
Kỳ Tuế vội giữ lấy tay y: “Ngươi định ? Cứ yên tâm, đang định đưa ngươi về cung chữa trị, —”
“Ta xuất cung.” Sở Hiết kéo áo choàng phủ lên , che vết thương chằng chịt.
Tô Minh An chắc chắn đang truy sát Hứa Thuần Mục, lão chặn , khiến Hứa Thuần Mục biến mất.
“Ngươi khỏi thành? Vì ?”
Kỳ Tuế cau mày, như chợt hiểu điều gì, “Chẳng lẽ vụ ám sát ở Thừa Loan điện thật sự là…”
“Hắn là g.i.ế.c Hứa Thuần Mục! Kỳ Tuế, mau đưa khỏi thành, đuổi theo bọn họ!”
“Hứa Thuần Mục? Hắn khỏi thành ? Hắn chẳng còn nhốt ở Hình Bộ…”
“Mau!” Sở Hiết gần như gào lên, túm lấy cổ áo Kỳ Tuế, “Nếu thì muộn mất! Tô Minh An g.i.ế.c , tiếp theo g.i.ế.c chính là Hứa Thuần Mục! Kỳ Tuế, ngươi hại c.h.ế.t thì thôi, chẳng lẽ còn hại thêm một nữa !”
“Những chuyện đây đều truy cứu, nhưng hôm nay nhất định ——”
Sở Hiết còn hết, chợt đỉnh đầu vang lên tiếng “trù pi”, là tiếng chim tước bay quanh.
Y vén rèm xe, đưa tay gầy gò đón, chim dừng nơi hổ khẩu. Gỡ tấm vải nhỏ buộc ở chân chim xuống, xem xong tin, đôi mày càng lúc càng cau chặt.
Ban đầu vốn định để Đoạn Sắt tiến kinh thành, để trấn an Giang Yến Trì, khiến lưu mạng của Hứa Thuần Mục.
nay, kế hoạch kịp xoay chuyển theo biến cố.
Kẻ g.i.ế.c Hứa Thuần Mục, là Tô Minh An.
Sở Hiết đang định gửi tin bảo Đoạn Sắt tạm thời an trí, đột nhiên dừng , ánh mắt chợt trầm xuống, như đang suy tính điều gì.
“Ngươi…” Kỳ Tuế nét mặt u tối của , “Vẫn nên về cung , để Tr——”
Tr…?
Y chợt sững , ngẩng đầu , thấy ở đầu phố xa một bóng cao gầy bước nhanh qua đám đông, lòng lập tức lạnh buốt.
“Ngươi ở đây?”
“A Hiết.” Triệu Huyên tiến gần, giọng trầm thấp: “Tô Minh An dường như đoán ngươi sẽ đưa Hứa Thuần Mục khỏi thành, ngay từ đầu bố trí tai mắt ở Hình Bộ… Chúng khỏi thành đến hai mươi dặm, liền… liền chặn … Thực xin , …”
Sở Hiết suýt nữa phun máu, mắt tối sầm, nắm chặt thành xe hỏi dồn: “Hứa… Hứa Thuần Mục c.h.ế.t?”
“Chưa… chỉ là, … Triệu Linh Cù bắt. Bị buộc tội tư thông với Hoàng hậu, đại nghịch bất đạo, họ sẽ, sẽ……”