Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 82
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:35:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tuy cốt truyện là ám sát trong núi rừng, nhưng chỉ cần là “ám sát”, thì dù hai hướng phát triển cũng đều thể xem là thành.
Chỉ khi cốt truyện giải khóa đến mức mới cơ hội lợi dụng tin tức mới để phá vỡ cục diện bế tắc. Sở Hiết hiểu rõ điểm , nhưng hôm nay, khi cầm thanh đao sắc bén đặt n.g.ự.c , y hiểu vì bản thể hạ một đao.
Y mở hệ thống , một nữa xác nhận: “Chỉ cần ám sát Giang Yến Trì, cốt truyện liền tính là thành, đúng ?”
Hệ thống mất vài giây để làm rõ tình huống, lập tức hóa thành tiếng hét chói tai như gà: “Ký chủ ngầu quá! Mau, mau đ.â.m một đao ! Hu hu hu, ký chủ cố lên!”
“Không thật sự g.i.ế.c cũng , đúng chứ?”
“Đương nhiên ! Cốt truyện ‘núi rừng ám sát’ vốn dĩ thật sự g.i.ế.c . Hắn là vai chính đó, thể c.h.ế.t , chỉ thương thôi mà!”
Sở Hiết đóng hệ thống, hạ quyết tâm.
Mũi đao bén nhọn nữa đặt lên n.g.ự.c , cắt qua một lớp gấm mỏng bên ngoài.
bàn tay y hiểu khẽ run.
Sở Hiết bàn tay của , trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc, tựa như hiểu vì nó run đến như .
Y dùng tay trái mạnh mẽ đè lên tay đang run rẩy, nâng chủy thủ lên cao.
Giang Yến Trì ngủ say.
Ánh nến chập chờn phản chiếu sống mũi cao thẳng, hàng lông mi dài khẽ rủ che đôi mắt, khi thì sáng rõ, khi thì âm trầm.
Chờ, chờ một chút.
Sở Hiết bỗng dưng ngẩn trong một thoáng, từ góc độ đ.â.m chắc sẽ c.h.ế.t. Nếu ... nếu đ.â.m bụng... Bụng dày, . Vậy thấp hơn chút nữa... đ.â.m hông... chắc là sẽ c.h.ế.t chứ?
Tay y run dữ dội hơn.
Hít sâu một .
Không cả, Giang Yến Trì là vai chính, sẽ c.h.ế.t.
“Ngươi đừng trách ... Ta cũng... còn cách nào khác... Ta, ...”
Những lời xoay vòng trong đầu, kịp nghĩ buột miệng thốt . Nhận đối phương thể thấy, Sở Hiết khẽ thở , tiếp tục lẩm bẩm, chẳng là cho ai : “Ai bảo ngươi cứ... cứ luôn phá chuyện của . Ta thả , ai cũng đừng bước thêm một bước nữa.”
Đao đột nhiên đ.â.m , dừng giữa trung.
Giống như... gì đó thật kỳ lạ.
Sở Hiết đưa tay sờ mặt, chạm một mảng ướt lạnh.
Kỳ quái, y ?
Y khẽ dừng chốc lát, cuối cùng hạ đao xuống eo đối phương, nơi đó nội tạng, cũng chạm xương. Giang Yến Trì luyện võ nhiều năm, chút thương tích sẽ lấy mạng .
Y giải khóa cốt truyện, thẳng , là chỉ sớm c.h.ế.t .
Y ... trở về cứu Tiểu Âm.
Giang Yến Trì, ngươi đừng hận .
Là ngươi nhất định dây dưa , nhất định quấy rầy bước , nhất định đến khác phá hỏng cốt truyện của .
Giang Cảnh Am đó cũng , mũi tên là ngươi bắt b.ắ.n . Nếu mũi tên đó, giờ cũng chẳng cần đ.â.m ngươi một đao.
Việc , ngươi thể trách .
Là ngươi xen chuyện khác, là ngươi tự cho đúng.
Sở Hiết khẽ nhíu mày.
“Ký chủ, ngươi làm ?” Hệ thống thấy y ngẩn hồi lâu, cẩn thận hỏi, “Cảm xúc d.a.o động lớn, cũng cộng tình. Ký chủ, chúng ... làm cốt truyện nữa ?”
“Làm, đương nhiên là làm!” Lòng bàn tay Sở Hiết rịn mồ hôi, y luôn cảm giác dường như thể nắm vững chuôi đao.
“Ký chủ... ngươi đang ?”
“Ừm?”
Sở Hiết cúi đầu, phát hiện đệm thấm hai vệt đen sẫm. Trên mu bàn tay Giang Yến Trì cũng vương chút ẩm ướt.
Y sờ mặt , sững sờ lắc đầu: “Không ... thôi.”
“……” Hệ thống im lặng.
“Ký chủ, ngươi... làm thương ?”
“Không thì .” Sở Hiết phủ nhận, lời bình thản như nước, lý trí đến lạ lùng: “Hiện tại còn cách nào khác. Đây là cốt truyện cuối cùng, trừ cái c.h.ế.t của , chỉ cần thành nó mới thể hóa giải sát khí Hứa Thuần Mục. Tuy vô tội, nhưng mà...”
Hệ thống dường như đoán điều gì.
“Ký chủ g.i.ế.c ... chỉ vì vô tội?”
“Ừ. Hắn còn nhỏ, theo lý mà ...”
“ thế giới , nào đối với ngươi mà vô tội? Tất cả bọn họ đều ngươi hận. Khi ngươi g.i.ế.c họ, ngươi cũng ...”
“Họ... đều c.h.ế.t hết tội.”
Hệ thống ngẩn : “ Giang Yến Trì làm bao nhiêu chuyện, một đao cũng đáng ? Hắn .”
Hệ thống vốn cảm xúc. Nó chỉ liên tục đặt câu hỏi, khiến Sở Hiết thấy phiền lòng.
theo dõi trạng thái tâm lý ký chủ, đó vốn là chức trách của hệ thống.
y , điều mà hệ thống thật sự lo lắng là gì.
Khi y xuyên tới thế giới , hệ thống cảnh cáo y, sinh quá nhiều cảm xúc với các nhân vật trong truyện. Rất nhiều ký chủ thất bại trong nhiệm vụ đều là vì quá mức cảm tính.
Bởi vì làm nhiệm vụ và nguyên chủ đều mức độ xứng đôi nhất định.
Hệ thống từng với y rằng, độ xứng đôi giữa y và nguyên chủ cực kỳ cao. Vì suốt một năm đầu tiên, nó vẫn luôn ngừng nhắc nhở y, đừng đầu tư quá nhiều tình cảm sự việc bên cạnh.
Thế nhưng về , hệ thống phát hiện lo lắng quá mức.
Sở Hiết dường như đối với nguyên chủ chẳng bao nhiêu cảm xúc sâu đậm, cũng sẽ vì bất kỳ ai mà dừng bước.
hiện tại, y dường như thật sự đang do dự.
“Ký chủ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-82.html.]
“Ngươi từng và nguyên chủ độ xứng đôi cao, độ xứng đôi dựa cái gì mà ?” Sở Hiết đột nhiên hỏi.
“À… chính là dựa kinh nghiệm, tâm thái, tín niệm, lý tưởng, tính cách, trí lực, tướng mạo... nhiều tiêu chuẩn tổng hợp mà thành liệu...”
Cái quỷ gì đây.
Y và nguyên chủ, bất kể là kinh nghiệm, tính cách, cái gọi là lý tưởng, căn bản chẳng chút giao thoa nào.
“Ngài và Sở Hiết độ xứng đôi hiếm thấy, 85%. Rất cao , thông thường chỉ cần 50% xem là tồi... Ngài xem liệu chi tiết ?”
“Xem!”
Hả? Ký chủ đối mấy thứ hứng thú.
Hệ thống điều liệu, liền “Di” một tiếng, kinh hô: “Trừ tính cách độ xứng đôi thấp, các hạng mục khác như ngoại hình, trí lực, kinh nghiệm... đều cực kỳ cao!”
Ngoại hình phù hợp độ cao, chắc là bởi vì y ở thế giới hiện thực cũng mang một gương mặt mực tuấn mỹ theo tiêu chuẩn truyền thống.
Trí lực... nguyên chủ vẻ ngốc, chỉ vì khi c.h.ế.t thù hận che mờ lý trí, căn bản từng nghĩ đến cách sống sót hơn nên trí lực gần tương đương cũng lý.
Chỉ là, tín niệm và kinh nghiệm thì như ?
“Ký chủ, dựa liệu bên ,” hệ thống bổ sung, “Ngài và Sở Hiết một hạng mục xứng đôi đạt đến 100%.”
“Là cái gì?”
“Chấp niệm.”
Chấp niệm? Ta chấp niệm ?
Ta thể làm nhiệm vụ trôi chảy như hiện tại, chính là vì bất kỳ chấp niệm nào, tiến lui, tùy cơ ứng biến.
“Ký chủ, cốt truyện , chúng rốt cuộc còn đây?”
Sở Hiết trầm mặc thật lâu, hệ thống dè dặt hỏi: “Ngài xem, Giang Yến Trì ngày mai thật sự sẽ g.i.ế.c Hứa Thuần Mục ?”
Sở Hiết chừng.
Y căn bản thể đoán hành động của Giang Yến Trì.
“Vậy... nếu thì, vẫn là thôi?” Hệ thống thử hỏi nữa.
Bị một câu đó cắt ngang, ngược y càng tâm trạng để xuống tay nữa.
“Không, nữa.”
Sở Hiết thu d.a.o , câu thì cảm giác như sợi băng trong lòng buông lỏng, thậm chí còn chút nhẹ nhõm.
“Ký chủ...”
“Ta sẽ nghĩ cách khác, chỉ cần đưa Hứa Thuần Mục khỏi Thượng Kinh là . Ta , loại cốt truyện , cũng chẳng .”
Sở Hiết thu tiểu đao, còn chút buồn ngủ nào.
Gió lạnh thổi qua mang theo lạnh, y xuống, cảm giác gì đó cản chân, suýt ngã lên giường, vội vàng chống tay mép giường, khẽ kêu một tiếng.
Theo bản năng, y sợ kinh động đến tiểu hoàng đế.
Y liếc mắt qua bên .
Lại ngẫm nghĩ, vén chăn xuống.
Nằm ngay bên cạnh Giang Yến Trì.
Rõ ràng đây còn hành vi mật hơn thế, nhưng Sở Hiết vẫn quen ngủ cạnh .
Trong chăn ấm hơn tưởng. Y thẳng, bên cạnh đột nhiên trở , giống như bao , vòng tay qua eo y.
Sở Hiết ngẩn , rõ thở đều đặn sát bên tai, phả thái dương.
Trong lòng y thoáng nghĩ, Giang Yến Trì chắc chắn thể tưởng , đang chung chăn gối với còn định xuống tay với .
Cũng chính y làm thể tự do giữa ranh giới sinh t.ử như .
Ngay cả trong mộng, Giang Yến Trì vẫn ỷ và tin tưởng y đến thế.
Ngực y bức bối khó chịu, trằn trọc mãi yên.
Không ngủ , y xoay đưa lưng về phía đối phương.
Ban đầu còn buồn ngủ, ai ngờ phía mơ thấy gì, càng ôm càng chặt. Y cảm thấy lưng như một lò lửa dán sát.
Sở Hiết tâm phiền ý loạn, một cước đá đầu gối đối phương. Có lẽ đau, nọ mới chịu an phận hơn một chút.
Y bắt đầu tính toán xem làm thế nào mới thể đưa Hứa Thuần Mục rời .
Giằng co như hồi lâu, cuối cùng thể lực cạn kiệt, y mới dần dần trong yên tĩnh.
ánh nến lập lòe, phía chậm rãi mở đôi mắt đen nhánh như mực.
Không chớp mắt mà chằm chằm đỉnh đầu mặt.
Ánh mắt hạ xuống, chiếc cổ trắng nõn thon dài , như thể càng càng khát. Ánh giao giữa sáng và tối.
Bàn tay đang đặt ở bên hông khẽ di chuyển lên , luồn cổ áo tìm kiếm.
Sở Hiết trong nháy mắt tỉnh táo.
Giang Yến Trì tỉnh.
Hiệu lực của t.h.u.ố.c nhanh như hết ?
Sở Hiết giật , vội nhắm mắt giả vờ ngủ. bàn tay tùy tiện lộn xộn khắp nơi, khiến y thể chịu nổi mà khẽ động.
Cổ rụt .
“Ngươi…”
“Dao .”
Giang Yến Trì cúi xuống, tay vẫn lượn lờ khắp y, chỗ nên sờ nên sờ đều bỏ qua, mới hỏi: “Giấu ở ?”
-----
Tác giả lời :
Hôm nay ngắn một chút a a a a a, xin chờ lâu!
Trước khi kết thúc sẽ còn một đoạn cốt truyện cao trào ngược tâm nữa.
Khi kết thúc, lẽ sẽ đổi tên gốc là 《Bệnh mỹ nhân tưởng sớm một chút qua đời》 đây mới là cái tên thích nhất, cũng phù hợp với nội dung hơn…