Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:33:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thượng Kinh thành.
Biệt viện của Việt Quốc công phủ.
Một cỗ xe ngựa từ trong làn sương sớm chạy tới, chuông đồng treo ở đầu xe khẽ leng keng vang lên, tiếng trong trẻo khiến bầy chim sẻ cổng giật bay tán loạn.
Sở Hiết vẫn ngủ, giờ phút đang dựa lòng Đào Li trong xe ngựa. Một lọn tóc mai dính cổ, khắp chỗ nào cũng đau nhức, chỗ nào dễ chịu nổi.
Đào Li nhẹ giọng gọi y: “Đại nhân, chúng tới .”
Sở Hiết nàng đỡ xuống xe, mỗi bước đều lảo đảo, dính nhớp, y phục dán chặt da thịt, cảm giác khó chịu cực điểm. Y mặt lạnh dặn chuẩn nước ấm để tắm gội.
Chu Kỳ sớm chờ ở đây. Thân thể Sở Hiết vốn yếu, cung nhiều ngày, Chu Kỳ lo y khí huyết đủ chịu nổi, nên sớm chuẩn sẵn một hồ nước thuốc. Sở Hiết bộ y phục vệ sĩ rộng , đem hơn nửa tháng mệt mỏi ngâm hết bể tắm nước nóng. Hơi nước mịt mù, đầu óc mơ hồ, thể đau đớn mới dần dần dịu .
Y giơ tay cổ tay trái, nơi một mảng xanh tím, khắp cũng đều là vết bầm. Hàm càng siết chặt.
Y… nó.
Vì xuyên cái thể ốm yếu quỷ quái ? Nếu là xuyên đến Hứa Thuần Mục ai khác thì còn , xem ai thắng ai thua!
Cơn đau khiến y bất giác nhớ vài mảnh ký ức ngắn. Tay y nước vẫn run lên vì tức, vung mạnh một cái làm bọt nước b.ắ.n tung.
“Ký chủ, ngài làm ?” Giọng lo lắng của hệ thống vang lên trong đầu, “Ngài cảm xúc d.a.o động lớn… Ủa, ký chủ, ngài khỏi cung! Ngài thể rời cung, chúng còn theo cốt truyện mà…”
“Cái gì mà cốt truyện ch.ó má, !”
“Không thì làm bảo đảm Hứa Thuần Mục…”
“Chính là dẫn ! Đưa rời khỏi Thượng Kinh!” Sở Hiết cau mày, “Cái gì binh quyền, cái gì vinh hoa, trò vớ vẩn! Mạng quan trọng nhất! G.i.ế.c Triệu Linh Cù làm gì, diệt Giang Yến Trì để làm gì! Còn dây dưa nữa là toi mạng hết!”
“Ký chủ, ngài thế sớm muộn cũng—”
“Cũng thể như !” Sở Hiết kích động, kéo vết thương, đau đến mức thốt nổi lời, sống lưng cũng co rút.
Huyệt Thái Dương giật thình thịch.
Quá mức thật .
Cũng may tối qua y vẫn kịp gửi tin . Chu Kỳ lập tức trong đêm đến phủ Binh Bộ thị lang, chuẩn sẵn đường ở cửa Tây cung thành. Vừa rạng sáng, Giang Yến Trì rời , Sở Hiết liền chờ nổi, dặn dò Đào Li mấy câu, nhờ ám vệ hộ tống, lập tức rời cung.
Nơi ở phía tây Thượng Kinh, ngoài ba dặm nữa là hết địa giới. Đây vốn là vùng ngoại ô nơi vương tôn công t.ử ưa săn b.ắ.n nên dân cư thưa thớt.
Trước đây y cùng Triệu Huyên từng xem qua miếng đất , nương theo bà con của Triệu Huyên mà mua , để hoang mấy năm ai ở. Giờ tránh mắt , dọn dẹp bên ngoài sạch sẽ, qua chẳng giống nơi cư trú.
Trước tiên tạm thời tránh đầu sóng ngọn gió, tìm cơ hội rời khỏi Thượng Kinh.
Đào Li ôm y phục mới , nhà cửa quét dọn xong, cầm khăn lông định giúp Sở Hiết lau tay và lưng.
Vừa đến gần y lạnh giọng : “Không cần, ngươi ngoài.”
Nàng lập tức đỏ mắt.
“Đại nhân, chúng giờ nên làm gì đây…” Đào Li lau nước mắt, xổm bên cạnh, nghẹn ngào , “Chúng … c.h.ế.t chắc … hu hu…”
“Sẽ c.h.ế.t.”
“Hu hu… Đại nhân , khi ngài ở Bộc Dương quận mất tích, bệ hạ vẫn sai mang sính lễ, rương đến rương khác đưa Sở phủ. Khi đó thật phong quang… Ta từng nghĩ ngài trở về , mà phong quang để làm gì… Ta còn bên rương son, bệ hạ khi quả quyết ngài sẽ . Ta thấy dáng vẻ của , tưởng đổi, còn là vị Thái t.ử điện hạ nữa, kế vị bao lâu mà còn chịu cưới một c.h.ế.t. Sau ngài thật sự trở , tưởng sẽ đối đãi ngài thật …”
“Nào ngờ… vị bệ hạ với Thái t.ử năm xưa chẳng khác gì. Hắn vẫn chịu nổi khi thấy ngài, ở cũng gây khó dễ. Về , chúng còn sống thế nào đây…”
Đào Li nức nở lau nước mắt.
Sở Hiết thở dài: “Đừng vội, đừng , để nghĩ cách.”
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, Đào Li trở , cầm theo một mảnh vải nhỏ.
Vẫn tin của Hứa Thuần Mục.
Giang Yến Trì cố ý đề phòng, tránh khỏi tai mắt của y. Mảnh vải trong tay nước nóng làm nhòe chữ, Sở Hiết cúi mắt suy nghĩ.
Người chắc chắn ở Hình Bộ, cũng ở Chiêu Ngục.
Nếu thể giam cả tiểu hầu gia Bắc Cảnh, thể chỉ là của phủ binh.
Giang Yến Trì nhất định dùng đến cấm quân. Sau đó thì ?
Ứng Thiên phủ.
Sở Hiết đột nhiên ngẩng đầu, đúng , tiên sẽ tạm giam ở Ứng Thiên phủ, mới chuyển đến Đại Lý Tự.
Ứng Thiên phủ doãn hiện giờ chính là Kỳ Tuế đại nhân.
Nếu cốt truyện loạn, thì ba năm , vị Kỳ đại nhân sẽ thăng lên chín khanh, giữ chức Đại Lý Tự khanh. Người làm việc công chính, hề xu nịnh, cùng Hứa Thuần Mục một văn một võ, là trợ thủ đắc lực của Giang Yến Trì trong giai đoạn đầu định quốc.
Triệu Huyên cũng là cánh tay quan trọng trong thời kỳ trung hưng cải cách của Giang Yến Trì.
Ba vốn hợp ý , tri kỷ đồng đạo.
Tiếc rằng Hứa Thuần Mục y làm xáo trộn, khiến cốt truyện lệch , nên cùng Kỳ đại nhân còn nhiều giao tình.
Ngược , Triệu Huyên với Kỳ Tuế thiết.
Vậy xem , bắt đầu từ chỗ Triệu Huyên. Giờ bản rơi cảnh , Giang Yến Trì nhất định sẽ giám sát chặt chẽ Ứng Thiên phủ và Đại Lý Tự. Dù thể nhờ Triệu Huyên thông qua Kỳ Tuế để nhận chút thuận lợi, nhưng qua cửa thành … còn xem một khác—
Tô Minh An.
Tên cáo già đối với từng ngọn gió thổi trong Thượng Kinh đều rõ.
Muốn lén đưa một lớn như khỏi Đại Lý Tự, còn mang khỏi thành, Sở Hiết tự tin bảy phần chắc chắn tránh tai mắt tiểu hoàng đế, nhưng trốn nổi khỏi mưu kế của Tô Minh An.
Giờ Giang Yến Trì và Tô Minh An bắt tay cùng một phe, thật khiến đau đầu.
Sở Hiết xoa giữa mày, dứt khoát quyết định, năm đó khi y xuyên đến, Tô Minh An chính là dạy y câu : “Rút củi đáy nồi, là thượng sách.”
Tiểu hoàng đế và Tô thái phó đều tưởng rằng nắm Hứa Thuần Mục thì sẽ nắm t.ử huyệt của y.
Triệu Linh Cù vẫn còn ở Chiêu Ngục.
Sở Hiết trời sáng dần, bấm ngón tay tính giờ: “Đào Li, chuẩn , bắt một con tin.”
Đào Li lau nước mắt, hỏi: “Đại nhân Binh Bộ ?”
“Binh Bộ , . Nếu , Giang Yến Trì chắc chắn sẽ để mắt đến đó đầu tiên. Khi cấm quân canh giữ thành sẽ đổi ca ngay, sợ là trong vài canh giờ nữa từng cửa thành đều chật kín canh.”
“Ta gửi thư cho Triệu Huyên. Nhớ kỹ, tránh tất cả của Việt Quốc công phủ, nhất định tự tay giao phong thư cho Triệu Huyên.”
***
Chưa đầy nửa canh giờ, biệt viện hẻo lánh đón vị khách quý thứ hai.
Cũng như , dám phô trương, Triệu Huyên chỉ thúc ngựa đến đầu phố, buộc ngựa lều, lặng lẽ bộ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-77.html.]
Lật qua hai bức tường, suýt nữa liền cùng ám vệ canh giữ tường động thủ, mới rốt cuộc gặp Sở Hiết.
“Triệu Huyên, ngươi phụ ngươi cấu kết cùng của Nguyệt thị .”
Sở Hiết mở miệng liền vạch trần, Triệu Huyên dường như ngờ y rõ đến thế, đầu tiên trầm mặc một lát, mang chút chột mà tiếp: “Ngươi hôm nay gọi đến, là để chất vấn chuyện ?”
“Ta tới hỏi tội. Ta hiện giờ bộ dạng thế , cũng chẳng còn tư cách truy xét Triệu gia tội gì nữa.” Sở Hiết yếu thế trong lời , khiến Triệu Huyên kinh ngạc mà về phía y.
Hắn ậm ừ: “Vậy ngươi…”
“Ngươi chịu đến, vui. Nghe ngươi cùng vị doãn của Ứng Thiên phủ giao tình sâu đậm, …”
Triệu Huyên cau mày, hiểu vì Sở Hiết nhắc tới Kỳ Tuế.
Nhớ năm đó, quả thật Kỳ Tuế từng đắc tội với Sở Hiết trong một việc nhỏ. Chẳng lẽ chuyện qua lâu như , y còn thanh toán nợ cũ ?
Sở Hiết thấu vẻ mặt , hạ giọng : “Ta lén gặp vị Kỳ đại nhân một , ngươi giúp hẹn .”
Mặt trời lên cao, lâu chật kín . Trong gian nhã, Triệu Huyên dẫn Kỳ Tuế đến, để một nữa gặp Sở Hiết.
“Kỳ đại nhân.” Sở Hiết khách khí nâng ly, Kỳ Tuế đáp.
“Khách quý, Hoàng hậu nương nương ngài thế nhưng ở đây, tìm hạ quan việc gì?” Kỳ Tuế thẳng , ý định uống rượu, chỉ Sở Hiết: “Hạ quan công vụ bận rộn, sợ rằng thể phụng bồi nương nương tiêu khiển.”
Còn thật là mang thù.
Sở Hiết đáp, chỉ khẽ cong khóe môi.
“Ta cùng Kỳ đại nhân chính là công vụ.”
Kỳ Tuế ánh mắt lạnh như băng: “Hoàng hậu nương nương cùng thần công vụ, thần một chữ cũng dám .”
“Không Hoàng hậu, là Sở chưởng ấn.”
Sở Hiết chỉnh tư thế , rành rọt.
Triệu Huyên cùng Kỳ Tuế liếc , Kỳ Tuế định mở miệng, Triệu Huyên ngăn cũng kịp.
“Nương nương chẳng lẽ , sáng nay bệ hạ hạ chỉ tước bỏ chức chưởng ấn của ngài .”
Sở Hiết sắc mặt khẽ biến.
Giọng Kỳ Tuế thản nhiên, dường như tán thành cách làm của hoàng đế: “Tiền triều hậu cung vốn nên giao . Nương nương hiện giờ còn quyền hỏi đến chuyện triều chính.”
Giang… Yến Trì, ngươi đúng là tay nhanh thật.
Sở Hiết thầm lạnh trong lòng.
“Sở đại nhân, Kỳ đại nhân tính tình chính là như , ngài đừng trách—” Triệu Huyên cố hòa giải.
“Kỳ đại nhân vẫn như , chuyện chừa đường lui cho .”
Kỳ Tuế nhạt giọng: “Ta chỉ chuyện chừa, giống nương nương, làm việc cũng chừa.” Nói xong bày vẻ “ sớm ngươi sẽ kết cục ”, liếc Sở Hiết một cái, tiếp lời: “Nương nương chẳng lẽ , hai canh giờ , liên can trong Sở phủ đều giam giữ .”
“Hiện giờ Triệu tiểu thế t.ử còn thể đến gặp ngài, thật đúng là vì một lòng nhớ tình cũ.”
Không khí trở nên đông cứng.
Triệu Huyên nhớ đến tính tình xưa của Sở Hiết, đến đây liền căng thẳng. Kỳ Tuế trúng cử lâu, còn đủ từng trải, hiểu đạo lý “lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa”.
Lời , trong ngoài đều để cho đối phương lối thoát.
“Sở đại nhân—”
“Hắn là Hoàng hậu, Sở đại nhân.” Kỳ Tuế ngắt lời, rốt cuộc cũng nhấp một ngụm mặt, giọng mang theo vài phần khách khí: “Ngươi chọn hầu hạ bằng sắc, tìm cách bò lên giường bệ hạ, thì đừng nghĩ đến chuyện nhúng tay triều chính nữa. Hôm nay bất kể nương nương gì, Kỳ mỗ đều thể đáp ứng.”
“Nào dám. Sở mỗ hôm nay tới là để cảm tạ ân tình năm xưa Kỳ đại nhân ban cho trong cung yến.”
Sở Hiết lùi một bước, ôn hòa nhắc chuyện cũ: “Năm đó nếu Kỳ đại nhân đưa Sở mỗ khỏi cung thành giữa yến, e rằng mất mặt . Kỳ đại nhân lấy ơn báo oán, thật là đức hạnh. Sở mỗ cảm kích trong lòng.”
Triệu Huyên trừng lớn mắt.
Sở Hiết chuyện thật khéo như đang dối quỷ.
“Hừ.”
“Ta hôm nay chỉ hỏi hai câu. Thứ nhất, Kỳ đại nhân Ứng Thiên phủ mấy ngày nay bắt giữ nhân vật trọng yếu nào ?”
Kỳ Tuế khẽ nâng mắt.
“Thứ hai, Kỳ đại nhân thật sự cho rằng đáng để giam giữ ?”
“Cạch!” Ly đập lên bàn.
“Chuyện Kỳ mỗ tiện , hôm nay cáo từ—”
“Là của Nguyệt Thị giam Hứa Thuần Mục.”
“Triệu Huyên, ngươi , thái phó đương triều Tô Minh An chính là dư nghiệt của Nguyệt Thị năm đó! Hiện nắm quyền triều chính, thao túng hoàng đế, đến cả tiểu hầu gia trấn thủ biên cảnh cũng dám cản. Như mà Kỳ đại nhân vẫn còn…”
“Ta là thần của thiên tử, tự nhiên chỉ lệnh thiên tử.” Kỳ Tuế lạnh giọng ngắt lời: “Sở nương nương chớ thêm nữa.”
“Ngươi cứu , sẽ c.h.ế.t trong tay Nguyệt Thị.”
Sở Hiết dậy, chặn đường của , giọng nặng nề: “Đến lúc đó, ba mươi vạn binh quyền đều rơi tay Nguyệt Thị. Ngươi đó là tình thế gì … Năm đó dù nắm quyền triều chính, cũng từng động binh quyền biên cảnh! Giờ thành thế , Kỳ đại nhân, ngài là lệnh của thiên tử, của Nguyệt Thị? Bệ hạ tuổi nhỏ che giấu, ngươi định làm kẻ ngu trung trợ Trụ vi ngược ?”
Kỳ Tuế ánh mắt thoáng biến đổi, nhưng vẫn mím môi, .
Triệu Huyên hiểu Sở Hiết rốt cuộc làm gì.
“Ngươi cứu Hứa Thuần Mục?” Hắn nhíu chặt mày. “Vì ?”
Sắc mặt Kỳ Tuế dần u ám, tay trong ống tay áo siết chặt: “Nếu đúng như lời nương nương , thì ba mươi vạn binh quyền đó về tay Nguyệt Thị về tay ngài, gì khác . Chung quy đều còn ngày yên .”
“Không giống .”
Sở Hiết khẽ : “Ta tuy giống Tô Minh An, đều —”
“ Hứa Thuần Mục, giống Triệu Linh Cù.”
Kỳ Tuế cau mày, lùi nửa bước, về chỗ cũ, chống cằm suy nghĩ.
Hắn gọi tiểu nhị mang lên một bình rượu, cúi đầu rót một ngụm.
“Ta làm quan, là một triều thanh minh thịnh thế, chứ ở chốn ô trọc lúc nào cũng toan tính, lựa chọn…”
Sở Hiết khẽ , lấy bình rượu trong tay , rót đầy ly: “Hai hại tương quyền, chọn điều nhẹ thôi.”
“Tô Minh An bản lĩnh xui khiến tiểu hoàng đế khơi dậy binh hỏa tây cảnh, suýt nữa khiến Đại Ngụy mất nước… Loại chuyện , Kỳ đại nhân còn chứng kiến thứ hai ? Nói đến cùng, Giang Yến Trì vẫn mang một nửa huyết thống Nguyệt Thị.”
Giọng càng thêm dịu, kéo dài cuối câu, mang theo chút mê hoặc như khói sương: “...Tâm , thật khó dò.”
-----
Tác giả lời : Bắt trùng.
Sau đó cầu một cái làm thu, thể chuyên mục xem tóm tắt nha (ngôi wink ✨).