Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:32:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tin trong triều Trường Minh quân do Hứa thị phó tướng tạm thời thống lĩnh, hiện đang cùng Ninh Viễn Vương ở Tây cảnh hợp nhất hơn mười vạn binh mã, Hứa tiểu hầu gia từng rời khỏi kinh thành.

Sở Hiết cầm tờ thư mỏng tay, đầu ngón tay khẽ run, giọng khàn : “Giang Yến Trì ? Giang Yến Trì ở ?!”

Hứa Thuần Mục vốn từng khỏi kinh. Là Giang Yến Trì bắt .

? Vì bắt Hứa Thuần Mục?

Y đột ngột sải bước ngoài, nhưng thị vệ cầm đao ngăn . Sở Hiết ở trong triều mười mấy năm, từng băng qua hoang mạc, thảo nguyên, băng nguyên phương Bắc. Khi mới kinh cũng nhờ Tô Minh An bảo đảm, bao giờ vô lễ giơ binh khí ngăn cản như . Y liếc qua, thị vệ bình thường.

Là cấm quân.

Giang Yến Trì sợ thị vệ thường ngăn nổi y, nên cố ý điều cấm quân tới.

Sở Hiết khẽ lạnh, tuy chặn khiến tâm trạng gấp gáp, nhưng ngược bình tĩnh hơn mấy phần.

Y nét chữ tờ giấy , đúng là do Lưu phó tổng quản trong phủ .

Giang Yến Trì coi trọng nơi đến mức , thể để Lưu phó tổng quản bản lĩnh đem thư ngoài? Tâm tư Sở Hiết linh hoạt, lập tức nhận điểm bất thường.

cố ý để tin tức lọt .

Ánh mắt Sở Hiết khẽ nheo , lập tức cảnh giác—— là Tô Thái phó.

Lúc thể để bản rối loạn. Tô Minh An làm xảo quyệt, giỏi nhất là đoán tâm khác. Sở Hiết từng giao tiếp với lão ít, hiểu rõ năng lực của lão.

, y thấy kỳ quái, mấy ngày vẫn còn yên , vì Giang Yến Trì bỗng trở mặt với y?

Thì đang giở trò.

Lão làm thuyết phục Giang Yến Trì bắt Hứa Thuần Mục? Sở Hiết tạm thời vẫn nghĩ .

Triệu Linh Cù g.i.ế.c Hứa Thuần Mục, động cơ vẫn sáng tỏ, giờ đến Tô Minh An cũng nhúng tay , chẳng lẽ lão cũng mạng Hứa Thuần Mục?

Hứa Thuần Mục rốt cuộc làm gì? Một đứa trẻ lớn lên ở biên cảnh, từng kinh, khiến một vị thái phó bốn triều kiêng kị đến ?

Chẳng lẽ thật sự để Giang Yến Trì một đao chặt đứt bộ cốt truyện ?

Tâm trí Sở Hiết hỗn loạn cực độ. Cốt truyện y thể phá giải, mưu tính đều như nắm tay đ.á.n.h .

Trước mắt, chỉ thể xác nhận thật giả của bức thư .

Thời điểm đặc biệt, dùng đến phương pháp đặc biệt. May mà Giang Yến Trì thể đoán bộ bí mật của y, tưởng rằng nhổ hết tín trong điện Thừa Loan, chặt đứt đường liên lạc cũ là thể bịt kín tai mắt y.

Buồn thật.

Khi Giang Yến Trì còn ở lãnh cung, chính y là vị quyền thần trong tay nắm thiên hạ.

Tiểu hoàng đế ngây ngô thật cho rằng cưới y , y liền cam lòng làm phi tần nơi thâm cung, thấy chuyện ngoài tường ?

Trong phòng kéo, Sở Hiết bèn xé một dải lụa đỏ, buộc ở đầu khung cửa sổ. Không lâu , một con đêm thứu vỗ cánh đáp xuống cây ngô đồng ngoài cửa.

Sở Hiết đặt bút nhanh vài dòng, ném tờ thư trung.

Con đêm thứu huấn luyện từ thảo nguyên lập tức ngậm lấy, bay về hướng Sở phủ.

Khác với chim đưa thư, nó bay cao, hầu như phát tiếng động, lông đen như mực tan màn đêm, gần như thấy bóng dáng.

Chẳng bao lâu , hồi âm.

Không tin của Hứa Thuần Mục, nghĩa là rõ mấy ngày thật sự khỏi thành . một tin xác thực hơn——

Triệu Linh Cù kinh, hiện đang giam tại Chiêu Ngục.

Còn Giang Yến Trì thì thăng quan.

Hắn rõ ràng đồng ý g.i.ế.c Triệu Linh Cù, mà giờ ở ngay mặt, còn dám gạt y.

Còn Hứa Thuần Mục, tin tức, chính là tin . Nếu thật sự khỏi thành, trạm dịch bên ngoài thể im ắng đến thế, ít nhất cũng chút phong thanh.

Vậy tức là, bắt.

Sở Hiết bóp nát tờ thư trong tay, vo tròn đốt thành tro, lạnh giọng : “Giang Yến Trì, một chiêu thể dùng hai . Ngươi cho rằng bịt kín tin tức trong ngoài kinh thành là thể giấu ai ? Ta lão cha bệnh tật của ngươi, chỉ im mặc xẻ thịt.”

Nói cho cùng, điều tiên đế kiêng kị cũng vô lý, Giang Yến Trì trong mang huyết thống Nguyệt thị, lẽ đối với Đại Ngụy cũng đôi phần cảm tình, thậm chí khi còn cận với Nguyệt thị hơn.

Y bao lời đều vô ích, chỉ vài câu của Tô Minh An khiến đối phương đổi ý.

Nghĩ kỹ , năm đó khởi xướng binh hỏa ở Tây cảnh e rằng cũng là Tô Minh An. Kẻ từng trải qua loạn Vĩnh An năm , nay tìm cách giúp Giang Yến Trì định ngôi vị hoàng đế, cũng chẳng gì lạ.

Còn cái gì mà “trở thành đao trong tay ”.

Ta dốc sức đỡ ngươi lên ngôi, ngươi vội vàng biến thành đao của kẻ khác.

Triệu Linh Cù tám phần cũng là Nguyệt thị.

Phải thôi, Giang Yến Trì vốn kiêng kị binh quyền Bắc Cảnh quá mạnh, thể bỏ qua cơ hội như để tước quyền họ Hứa. Đối với , nâng đỡ họ Triệu mới lợi để giữ vững ngai vàng.

Hắn trời sinh đa nghi, Hứa Ấp mới tạo phản lâu, thể thật sự tin tưởng tôn nhi ?

Sở Hiết khẽ bật , chẳng rõ là Giang Yến Trì chính .

Thế gian vốn dậy sóng bốn bề, vì lợi mà đến. Là y si ngốc một thời.

Dựa mà Giang Yến Trì thể là ngoại lệ? Hắn chẳng qua chỉ thấy ưa gương mặt của Sở Hiết mà thôi.

Hắn lừa gạt khác nhiều, hiếm khi lừa một phen, cảm giác thật mới mẻ.

Sở Hiết nghĩ , trong lòng mơ hồ dấy lên một ngọn lửa giận, cháy rừng rực, nhưng chỉ một chốc như nước lạnh dội tắt.

Chuyện đến nước , nghĩ những thứ đó nữa cũng vô ích. Quan trọng nhất là nghĩ cách khác, âm thầm đưa Hứa Thuần Mục khỏi thành.

Y truyền một tờ thư, còn đợi hồi âm thì ngoài cửa tiếng động, tựa như tiếng bước chân dẫm lên tuyết, “kẽo kẹt” vang lên.

Không từ lúc nào, tuyết rơi dày đến thế. Cũng thôi, là nửa đêm .

Người đến chính là Giang Yến Trì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-75.html.]

Dường như cũng ngờ Sở Hiết còn ngủ, khi bốn mắt chạm , ánh mắt đầu tiên né tránh, đó mới bước phòng.

Sở Hiết đến cửa sổ, như vô tình tháo dải lụa đỏ xuống, : “Đã trễ thế , bệ hạ còn đến làm gì?”

“A Hiết, chúng chuyện t.ử tế .”

Nghe giọng phía , Sở Hiết hiểu tay khựng . Y bình thản đáp: “Được nha.”

Thu dải lụa trong tay áo, hai tay chắp , lười nhác dựa bên cửa sổ.

Giang Yến Trì hai chữ thật chói tai, nhưng vẫn nhẫn nhịn, tỏ ôn hòa.

Trong tay áo, Sở Hiết khẽ nắm lấy dải lụa đỏ, hàng mi rũ xuống, giọng nhẹ: “Nói , gì?”

“Ngươi hãy hứa, từ nay về bao giờ gạt nữa. Được ?” Tiểu hoàng đế bình tĩnh .

Sở Hiết bật : “Ngươi làm đang gạt ngươi , dù đồng ý?”

Người im lặng hồi lâu, gì.

Sở Hiết nghiêng , tuyết ngoài cửa rơi tiếng động, ánh mắt liếc qua ảnh trong phòng, giọng y cũng trở nên tĩnh lặng: “Giang Yến Trì, cảm thấy như thật vô vị.”

“Ngươi lừa ngươi, thôi. Vậy thật một câu, thích ngươi, cũng thích nam nhân. Giữa và ngươi chỉ là lợi dụng lẫn , một khi lợi ích khác biệt, tự nhiên đường ai nấy .”

Sở Hiết khẽ cuộn tay áo, làn da trắng nhạt phản chiếu ánh tuyết bên ngoài, trong đôi mắt ngủ chút mỏi mệt xanh xao, khiến thần sắc thêm phần yếu ớt.

Thoạt yếu đuối mong manh, khiến vô cớ mà sinh lòng thương xót. Giang Yến Trì giờ phút hề động lòng.

Hắn chỉ thấy giận dữ.

Người đó, dáng vẻ nhàn nhạt, ánh mắt sâu thẳm, như ly rượu độc hương ngọt cay đắng thấm cổ họng, ngọt độc, khiến tạng phủ như ăn mòn, hận cùng đồng quy vu tận.

Đến giờ phút , đêm dài trằn trọc, đau khổ vẫn chỉ là gánh chịu.

Sở Hiết thì chẳng hề đau khổ.

Không , Sở Hiết cũng chỉ như bỏ một thanh đao, một bộ y phục, đến tiếc nuối cũng .

Cơn giận và phẫn nộ của , trong mắt Sở Hiết, chỉ khiến y tính toán xem bản còn thể từ rút bao nhiêu lợi ích—— nếu ít, thì đường ai nấy .

So với những sổ thu chi trong tay, Sở Hiết còn lạnh lùng và khôn khéo hơn.

Giang Yến Trì lặng lẽ tiến gần, giống như những , đưa tay vòng qua eo Sở Hiết, khẽ ôm lấy y.

Giang Yến Trì nghĩ, sớm muộn gì cũng sẽ g.i.ế.c , hoặc là c.h.ế.t trong tay .

Cơn phẫn hận dâng trào như cơn tuyết đêm, lặng lẽ bao phủ, tiếng động mà lạnh thấu xương.

“Người .”

“Đem đồ vật mang .”

Sở Hiết tiếng phía , trong lòng chợt trầm xuống. Tiếng cửa “kẽo kẹt” vang, . Y đầu , nhưng eo siết chặt, trông như ôm bên cửa sổ, kỳ thực là giam giữ.

Người nhanh chóng lui ngoài, cửa khóa chặt, bên ngoài yên tĩnh.

Sở Hiết mơ hồ cảm thấy điềm , liếc qua vật đặt bàn son, hỏi: “Đó là gì?”

Lại nghiêng tránh một chút, “Giang Yến Trì, ngươi đừng phát điên…… Ngươi sẽ chuyện t.ử tế , đây là cách ngươi chuyện ?”

Người khẽ c.ắ.n lên vành tai y, mang theo chút đau rát, thở nóng bỏng lướt qua cổ, nóng nguy hiểm.

“Nói .”

“Không cần chỉ suông.”

Nói xong, liền kéo về phía giường: “Dù cái miệng của ngươi, mở cũng chỉ dối.”

Hắn tiện tay nhấc tấm vải chiếc bàn gỗ sơn đỏ, Sở Hiết cuối cùng cũng thấy rõ thứ che phía . Ban đầu y còn hiểu, đến khi tựa hồ nhận điều gì đó, thì cả giam chặt, thể động đậy.

Giang Yến Trì cầm lấy hai ống khoan nhỏ, thoa lên đó một ít dầu hương, thứ mỡ chính là mùi bách lan mà Sở Hiết yêu thích nhất.

Giống như trong đêm tân hôn năm nào, tiên kiên nhẫn lấy lòng, khiến trêu chọc đến đỏ bừng khóe mắt, mới chậm rãi bắt đầu đùa bỡn.

Khi vật tiến , Sở Hiết liền như cá ném nước sôi, giãy giụa dữ dội.

Giang Yến Trì cúi đầu hôn lên gương mặt y, mang theo mùi rượu nhàn nhạt, khẽ lau khóe mắt ươn ướt, thì thầm: “A Hiết…”

Lần , vô cùng kiên nhẫn, chậm rãi, cẩn trọng. 

Tựa như đang hết lòng lấy lòng , như đang cố tình hành hạ y.

Y thể yếu ớt, dù kháng cự thì sức lực cũng chỉ như móng vuốt mèo con. Khi đối phương trêu chọc đến c.ắ.n môi chịu đựng, mồ hôi mỏng thấm nơi trán, chiếc cổ thon dài khẽ nghiêng ngả qua .

Giang Yến Trì nảy sinh chút hứng thú, nhưng vẫn nhớ kiềm chế, sợ làm y thương. Hắn đổi sang hai ngón tay, nửa chừng thăm dò, tỉ mỉ trêu chọc một phen.

Bất chợt, như giẫm đuôi mèo, khẽ bật một tiếng rên nhỏ, ngay đó co rút . Giang Yến Trì giữ lấy thể y, dường như rốt cuộc đạt điều mong , như đang nghiến răng nhẫn nhịn mà cúi xuống c.ắ.n lên môi y.

Sở Hiết dần dần bắt đầu thở nổi.

lúc , cảm giác chỉ đơn thuần đến từ đau đớn.

“Ngươi… Ngươi!” lời sắc bén bật từ đôi môi đỏ bừng , mang theo một vẻ diễm lệ khác thường.

Giang Yến Trì cúi xuống, một tay ôm lấy y, bàn tay men theo sống lưng chậm rãi trượt xuống.

Ở bên tai dây dưa, thở nóng, giọng khàn khẽ gọi: “Sở đại nhân.”

“Ngươi thích nam nhân ?”

-----

Tác giả lời

Chương dám quá dài.

Ta xem thử thể tồn tại .

Hai phần bình luận 50 cái bao lì xì ha, phát xong mới thôi.

 

Loading...