Sau Khi Xuyên Thành Vai Ác Ốm Yếu - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:32:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Người , cấm túc Hoàng hậu trong Thừa Loan Điện một tháng, bước khỏi cửa nửa bước.” Giọng Giang Yến Trì lạnh như băng sương, phảng phất như mấy ngày dịu dàng thắm thiết chỉ là của một khác.
Sở Hiết dù thế nào cũng thể ngờ vị tiểu hoàng đế mà chính tay y dìu dắt, khi chút quyền thế trong tay, thể lộ dáng vẻ như .
Trong lòng tràn ngập cảm xúc khó rõ: như phẫn uất, như thất vọng, là... bi thương.
Ngay cả Sở Hiết cũng thể phân rõ.
Y khoác tạm áo ngoài lên, dậy đuổi theo nhưng vệ binh chặn ở cửa. Quay phòng, Sở Hiết tức giận đến nghẹn thở, cầm chén sứ còn vương bột t.h.u.ố.c trong tay, ném mạnh góc tường.
Âm thanh vỡ vụn vang lên giòn giã.
Không ngờ nọ “kẹt” một tiếng, cửa đẩy thật mạnh. Giang Yến Trì nghiến răng, lệnh cho hầu dọn sạch tất cả đồ sứ, ngọc khí và trâm cài trong phòng.
Sở Hiết hiểu chuyện gì đang xảy .
Chỉ thấy tiểu hoàng đế lệnh ép Đào Li đây. Tiểu nha đầu vẫn luôn y nuôi dưỡng cẩn thận trong phủ, từng thấy qua cảnh tượng đáng sợ như thế, đè quỳ rạp đất, hoảng sợ đến đỏ hoe mắt, run rẩy gọi: “Đại nhân…”
Sở Hiết quýnh lên, giọng lạnh lẽo: “Giang Yến Trì! Ngươi, ngươi ——”
Áo ngoài rộng rãi thể che hết lớp áo lót rách nát bên trong, đám thị vệ chỉ liếc qua vội vàng cúi đầu, dám thêm.
“Ngươi nếu thương nửa điểm da thịt, sẽ gấp mười trút lên nàng.” Nói xong, Giang Yến Trì xoay rời , bước chân sắc bén, dứt khoát như hề chút lưu luyến nào.
Cả Thừa Loan Điện dọn trống , cửa lớn nữa đóng sầm. Sở Hiết thể tin nổi, chỉ vì khi thành , y dối một câu nhỏ, mà thể đối xử như .
Suy cho cùng, hiện tại Giang Yến Trì vẫn là đương kim hoàng đế. Còn y, cho dù thực sự lừa gạt , thì cũng đáng là bao?
Giang Yến Trì sinh trong khổ nạn, nhưng mấy năm gần đây, từ khi y giúp thoát khỏi lãnh cung, Sở Hiết tự thấy từng làm gì . Ngược , vẫn luôn dốc sức phò trợ.
Ngôi vị Thái t.ử cũng là y nâng cho .
Đoạn Sắt, kẻ vốn đáng c.h.ế.t, cũng vì mà y cứu.
Giờ đây là thời khắc then chốt, theo tiến trình nguyên văn, chỉ còn hai tháng nữa là đêm đăng cơ. Khi đó Hứa Thuần Mục sẽ c.h.ế.t, và y cũng sẽ c.h.ế.t.
Phải giữ mạng Hứa Thuần Mục trong hai tháng tới, nếu , khi cốt truyện nối tiếp, Sở Hiết phát hiện Hứa Thuần Mục c.h.ế.t...
Với bản tính tàn độc và quyết tuyệt , y nhất định sẽ lấy mạng của Tiểu Âm.
Phải , Hồng Anh Thương.
Hứa Thuần Mục c.h.ế.t vì Hồng Anh Thương, chỉ cần tìm cách g.i.ế.c Triệu Linh Cù, nhất định thể…
Sở Hiết chợt nhớ điều gì đó, vội mở hệ thống.
“Ký chủ, ký chủ?” Hệ thống cảm nhận d.a.o động cảm xúc dữ dội của y, kinh ngạc hỏi: “Ký chủ, giá trị cảm xúc của ngài tăng mạnh như , rốt cuộc xảy chuyện gì…”
“Mau, mau giải khóa nguyên văn! Ta xem, chỉ cần g.i.ế.c Triệu Linh Cù là thể giữ mạng Hứa Thuần Mục !”
“ ký chủ, cốt truyện Giang Cảnh Am chi tử, vì ngài tự tay g.i.ế.c nên độ giải khóa chỉ tăng 3%. Hiện tại mới đạt 88%, còn thiếu hai điểm nữa mới thể mở bộ nguyên văn…”
Hai điểm… chỉ còn thiếu hai điểm thôi.
Sở Hiết đưa tay siết chặt tóc mai, đau đến mức da đầu căng nhức.
Trong lòng hối hận, lẽ khi tự tay g.i.ế.c Giang Cảnh Am, nên để Giang Yến Trì xông cản mũi tên .
Không đúng, sai lầm bắt đầu từ sớm hơn.
Khi Giang Yến Trì ngỏ ý thành hôn, y lẽ từ chối.
Tại trông cậy năng lực của ?
Tại tin ?
Tại cùng giao dịch?
Tại … dựa ?
Y thể tự làm .
Từ đến nay, Sở Hiết vẫn luôn là một gánh vác, một giải quyết tất cả.
“Ký chủ!” Hệ thống chỉ cảm xúc biến động dữ dội, kinh ngạc : “Ngài… giá trị cảm xúc tiêu cực cao như …”
Trói buộc với Sở Hiết hơn mười năm, nó từng thấy y bộc lộ mặt trái cảm xúc. Y luôn thể lý trí, bình tĩnh, gạt bỏ tiêu cực ảnh hưởng đến việc xử lý vấn đề, dù tình thế hiểm nguy đến , y vẫn ung dung đối phó.
Y từng hoảng loạn, hối hận, do dự, buồn rầu lâu dài. Cảm xúc của y chỉ d.a.o động thoáng qua, nhanh chóng đè xuống.
Chưa từng đau thương, cũng chẳng tuyệt vọng.
giờ đây, dường như lớp vỏ cảm xúc kìm nén suốt bấy lâu nứt toác, Sở Hiết ôm ngực, cố gắng dồn nén cơn phẫn uất trở đáy lòng.
Hệ thống cảm nhận rõ cảm xúc dần định, trở mức bình thường quen thuộc của mười mấy năm qua.
“Tiếp theo cốt truyện là gì?”
Hệ thống do dự: “Hiện tại còn hai cốt truyện, tiếp theo là…” Ngừng chốc lát, mới : “Là… ám sát trong núi rừng.”
Núi rừng ám sát? Núi rừng nào? Ám sát ai?
Sở Hiết thoáng ngẩn , lập tức nhớ là vụ ám sát Thái t.ử ở rừng phía tây nam, cách kinh thành hai mươi dặm.
Giờ Thái t.ử đăng cơ, tức là ám sát hoàng đế.
Quả nhiên, lẽ sớm tiến hành cốt truyện!
Giang Yến Trì hiện tại củng cố quyền lực, còn Ninh Viễn Vương uy hiếp, Hứa gia trấn quốc cũng trọng thương.
Còn ai thể ám sát ?
Đến bước , Sở Hiết mới nhận cốt truyện tuy hiểm ác, nhưng mỗi Giang Yến Trì đều vượt qua và giành thắng lợi.
Từ góc tuyến chính mà , đang ngừng đẩy nhanh tiến trình thâu tóm quyền lực.
Thế mà còn sang nổi giận với .
Rõ ràng hưởng lợi luôn là !
Cơn giận trong lòng trỗi dậy, nhưng y nhanh chóng kìm , lạnh giọng hỏi: “Có thể bỏ qua, thẳng đến cốt truyện tiếp theo ?”
“Tiếp theo?” Hệ thống sững sờ, “Tiếp theo chính là ngài ám sát thất bại, lăng trì xử tử.”
“……”
“Hơn nữa, cốt truyện theo trình tự, thể nhảy qua…”
Hệ thống do dự hỏi: “Ngài… định cốt truyện ?”
“Không , là cốt truyện quá khó .” Giọng Sở Hiết trầm thấp, lạnh lẽo: “Ta .”
“……?” Hệ thống sững sờ. Ở đây cốt truyện nào dễ , nào cũng khó cả.
Trước ký chủ vẫn than khó, nhưng cuối cùng chẳng vẫn thành ? Thế mà bây giờ, đến thời điểm cuối cùng, .
“Ký chủ, khi giải khóa bộ cốt truyện, mới thể xác định nguyên nhân t.ử kiếp của Hứa Thuần Mục… Ngài từng mà, tin tức mới là thứ quan trọng nhất.” Hệ thống khuyên nhủ, “Tiểu hoàng đế cũng sẽ thật sự c.h.ế.t, chỉ cần đ.â.m một nhát là . Không cần làm hảo, chỉ cần hai điểm, hai điểm thôi là đủ mở bộ nguyên văn…”
Lý lẽ , Sở Hiết đều hiểu.
y vẫn làm .
Cốt truyện , nếu buộc , y thể làm. Không chỉ làm , mà còn thể làm sạch sẽ, khiến Giang Yến Trì nắm chút sơ hở nào.
y .
“Hồng Anh Thương, Triệu Linh Cù.” Sở Hiết nhíu mày, “Nguyên văn Hứa Thuần Mục là Triệu Linh Cù g.i.ế.c, chỉ cần c.h.ế.t, t.ử kiếp của Hứa Thuần Mục nhất định sẽ giải.”
“Không cần cốt truyện cũng .”
Chỉ cần g.i.ế.c Triệu Linh Cù là .
Dù Hứa Thuần Mục rời kinh, đúng, là, may mắn rời kinh.
Tâm hoàng đế đổi trong chớp mắt, Giang Yến Trì căn bản đáng tin.
Hắn mà ở kinh thành, nguy hiểm khôn lường.
Còn y thì cũng . Dù gì chỉ còn hơn hai tháng, vốn dĩ cũng c.h.ế.t. Chỉ cần thể g.i.ế.c Triệu Linh Cù, là đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-xuyen-thanh-vai-ac-om-yeu/chuong-74.html.]
Hứa Thuần Mục, nhất định thể sống.
*
Phủ Thái phó.
Tô Minh An tin trong cung, bước cờ mạo hiểm của vẫn là đúng.
Lão nắm t.ử huyệt của Sở Hiết—— chính là vị tiểu hầu gia họ Hứa .
Ngay từ khi tin Sở Hiết c.h.ế.t nổ, lão thấy lạ. Làm Sở Hiết Bắc Cảnh cùng tiểu hầu gia Hứa gia ? Khi lão nghi ngờ giữa Sở Hiết và Hứa Thuần Mục, hẳn mối quan hệ thể để khác .
Chiêu thức giữ đến hiện tại, tuy vẫn nắm rõ, nhưng đến lúc buộc tay—— nếu , Triệu Linh Cù thật sự sẽ Sở Hiết bức đến c.h.ế.t mất.
đối với mối quan hệ giữa Sở Hiết và Hứa Thuần Mục, lão từ đầu đến cuối vẫn mang thái độ do dự.
Hai bọn họ đúng là ở Bắc Cảnh nhiều qua . Sở Hiết mấy năm trộn ở biên cảnh, mà nơi đó thuộc về khu vực giáp giới Tây Bắc. Nếu giao thoa, thì cùng Bắc Hung còn nhiều hơn một chút.
Đừng tiểu hoàng đế hề nghi ngờ, ngay cả lão dù vài manh mối, cũng mãi thể hiểu ——
Vì Sở Hiết nhất định bảo vệ Hứa Thuần Mục.
Một kẻ thông minh, tinh tế, tâm tư sâu kín đến bậc , ở trong kinh thành từng bước cầu sinh như băng mỏng, chẳng lẽ thật sự vì một thuần phác lương thiện như Hứa Thuần Mục mà gặp động lòng, bảo vệ đến mức hồ đồ thế ?
Hiện giờ tình hình tạm thời định, mạng của Triệu Linh Cù cũng coi như giữ .
nếu tiến thêm một bước để hiểu rõ, vẫn cần thăm dò thêm.
“Chỉ là cấm túc?”
“Chỉ là cấm túc.” Mật thám đáp, “Bệ hạ phí ít tâm tư mới khống chế tình thế. Hiện giờ Sở Hiết trong cung chẳng khác gì mắt mù tai điếc, đại nhân nên nhân cơ hội mà tay.”
Tiểu hoàng đế cũng hoài nghi. Hiện giờ nước đục, chỉ còn chờ xem ai thể nhân lúc nước xoáy mà bắt con cá lớn nhất.
Làm gì ư?
Không bằng làm, lấy tĩnh chế động.
Ngày hôm qua thử hoàng đế, hôm nay, cũng nên thử xem Sở Hiết thật giả thế nào.
Hứa Thuần Mục trong lòng ngươi rốt cuộc nặng bao nhiêu, ngươi vì sẵn sàng làm đến mức nào—— thật xem cho rõ.
Nghĩ một lát, Tô Minh An tâm tư chuyển mấy vòng, cuối cùng vẫn quyết định một nữa nước cờ hiểm.
“Sở Hiết trong cung bộ tai mắt đều cắt đứt chứ?” Tô Thái phó ngẩng đầu mây đen che trăng, sắc trời tối như sắp đổ mưa lớn, “Đi, bí mật chút. Truyền tin rằng Hứa Thuần Mục thể rời kinh, gửi tới tay Sở Hiết.”
“Còn nữa, phái đến Bắc Cảnh, nhân lúc trấn quốc hầu phủ đang hỗn loạn, điều tra kỹ cho —— bộ chuyện liên quan đến Hứa Thuần Mục.”
Sở Hiết coi trọng đến , liệu còn nguyên do khác?
Tuyết mịn và mưa rơi xen lẫn, tí tách rơi mái ngói đen—— trận tuyết đầu tiên của kinh thành đến, mang theo gió rét thấu xương, thổi qua từng góc dinh thự.
Từng hạt tuyết cũng rơi xuống hành lang âm u trong cung.
Sở Hiết khoác áo choàng, ghế bập bênh bọc lông cáo, cơn mưa lạnh dần dần biến thành đại tuyết trắng xóa như lông ngỗng.
Đây là trận tuyết đầu tiên của năm nay ở kinh thành.
Vậy mà đến muộn đến thế.
Y khẽ thở một , làn sương trắng mờ nhạt tỏa từ môi và mũi.
“Đại nhân, chúng nghỉ ngơi sớm một chút .” Đào Li đôi mắt sưng đỏ như hạch đào, bếp than ấm mới, đặt tay Sở Hiết.
“Đừng vội, còn suy nghĩ thêm.”
“Đại nhân suy nghĩ chuyện gì?”
Ta đang nghĩ, làm thế nào để g.i.ế.c Triệu Linh Cù ở cách ngàn dặm xa.
“Đại nhân, thể ngài , thể cứ ngoài chịu lạnh như .” Đào Li sụt sịt, nửa quỳ bên chân Sở Hiết, “Chúng trong , ?”
Nàng mơ hồ cảm thấy tối nay đại nhân khác hẳn ngày.
Y chút mỏi mệt, mang chút tâm sự.
“Đại nhân?”
“Đào Li.” Sở Hiết nghiêng đầu, giơ tay xoa lên đỉnh đầu nàng, chợt hỏi: “Nếu lừa ngươi, lợi dụng ngươi, ngươi tức giận ?”
“Cái đó còn xem vì chuyện gì.” Đào Li dùng tay áo lau mũi, vì đại nhân chuyện cùng mà nhoẻn , “Đào Li đại nhân luôn với , sẽ làm hại . Dù dối, thì chắc cũng là để bảo vệ . Cho nên, vô luận đại nhân gì, Đào Li đều sẽ giận. Đại nhân lợi dụng thì cứ lợi dụng, Đào Li để bụng.”
“Ừ.”
Sở Hiết khẽ lặp , như đang ngẫm lời : “Còn xem vì chuyện gì.”
“Đại nhân hỏi thế? Có lừa đại nhân ?”
“Không . Là ... lừa .”
“Hắn?” Đào Li ngơ ngác, chỉ thấy đại nhân lộ vẻ mê man, giọng thấp gần như tự với : “Rõ ràng chẳng tổn thất gì... vì tức giận đến thế. Hứa Thuần Mục mất , mất quyền thế, Bắc Hung sắp rút quân... thế cục như là lợi, vì ...”
“Ta dốc hết thứ thể cho , đều cho .”
Vậy mà vẫn giận đến .
Chỉ vì một lời dối nhỏ nhoi, đáng kể .
“Đại nhân.” Đào Li nắm lấy bàn tay lạnh buốt của y, đặt gần bếp sưởi, “Người sẽ vì một lời dối mà tổn thương.”
“ để một thất vọng, là vì họ từng chờ mong.”
Đào Li tuy hiểu hết ý Sở Hiết, nhưng mơ hồ cảm nhận điều gì đó. Có những lúc đại nhân thông minh đến đáng sợ, khi ngây ngô như đứa trẻ. Nàng khẽ phủi tuyết tóc y, nhẹ giọng dỗ dành: “Năm đó, khi Đào Li mới phủ, từng cùng Từ nha đầu ở thiện phòng nhóm lửa cãi một trận. Ta lừa nàng, rằng mồng ba tháng chạp lễ Vạn Hoa. Nàng vì nên cố sức làm việc, nhóm lửa, chỉ mong hôm nghỉ một đêm...”
“Đến hôm đó, sai, bèn mua loại đường giấy dầu hoa quế đắt nhất đem tặng nàng, thật rằng lừa nàng, dặn nàng đừng nữa... đêm nàng vẫn ngoài cửa phủ chờ, chờ một lễ hội vốn chẳng tồn tại. Ta tặng nàng đường, nàng chẳng ăn một viên, còn ném xuống bậc thềm.”
Nghe đoạn chuyện chẳng liên quan , Sở Hiết thấy nơi n.g.ự.c ẩn ẩn nhói đau.
“Từ nha đầu , hỏi nếu Vạn Hoa Tiết, vì gạt nàng. Ta cũng , tốn nửa tháng tiền mới mua đường, chỉ là một lễ hội thôi mà, gì đáng tiếc .”
“Cả hai chúng đều cả đêm.” Đào Li kể đến đây vẫn còn thấy chua xót, “Ngày hôm nàng , bất kể đường quý thế nào, nàng chỉ thấy Vạn Hoa Tiết. Nếu lễ hội đó vốn tồn tại, thì gạt nàng để làm gì.”
“Lúc , Đào Li mới hiểu, thích đường, còn nàng thì . Ta cho rằng bù đắp, nhưng với nàng, điều đó chẳng ý nghĩa gì. Còn nghĩ đó chỉ là lời dối vô hại, nhưng khiến cô bé mười hai tuổi trông ngóng suốt nửa tháng, chỉ ngủ ba canh giờ mỗi đêm...”
“Từ đó về , Đào Li bao giờ gạt ai nữa.”
Nàng khẽ mím môi, , “Năm ngoái Từ nha đầu gả chồng, phu quân nàng còn đưa nàng xem Vạn Hoa Tiết thật. Nàng nhớ chuyện cũ, còn mua cho một túi to đường hoa quế. To thế .” Nói nàng khoa tay , nụ sáng lên, “Cho nên, đại nhân đừng buồn nữa. Chỉ cần lòng đại nhân , chuyện sẽ thôi.”
Sở Hiết như hiểu, như thật sự hiểu.
Giấy dầu, đường hoa quế, Vạn Hoa Tiết... Y rõ vì những điều khiến n.g.ự.c nặng trĩu như .
Lúc , Đào Li thấy tiếng cung nhân bên cạnh vài câu, bất ngờ mừng rỡ chạy , hạ giọng nhỏ: “Sở đại nhân, phủ gửi tới một phong thư. Là từ kênh nước phía nam cung thành đưa đến, vốn tưởng chẳng tin tức gì, ngờ vẫn chuyển ngoài... Đào Li mang đến cho ngài.”
Nàng bung dù, vui vẻ dẫm lớp tuyết mỏng.
Gió lạnh cắt da, Sở Hiết dặn: “Đi chậm thôi, đừng ngã.”
Không bao lâu , nàng , mang theo cơn gió buốt, lấy từ trong tay áo một phong thư.
Đào Li nhiều chữ, Sở Hiết chỉ liếc qua nhận nét chữ quen thuộc của vị phó tổng quản trong phủ. Thực , trong cục diện hỗn loạn , y cũng chẳng còn bên ngoài nữa.
Khó lắm mới hai ngày yên tĩnh, nhàn nhã một chút cũng chẳng .
“Ngươi giúp .”
Nói xong, y dậy trở về buồng trong, trông vẻ mệt mỏi.
Đào Li mở thư , một hồi liền “A” một tiếng, đó gọi: “Đại nhân, hình như là... Hứa... hôn... Ngạch... Trường Minh... đem... ngạch... tây... ngạch... Hứa... Thượng kinh... Aiya, nhiều chữ quá, Đào Li nhận hết, rõ lắm...”
Vài chữ thôi cũng đủ khiến Sở Hiết cảnh giác. Y lập tức giật lấy lá thư trong tay Đào Li, mấy , sắc mặt kinh ngạc.
-----
Tác giả lời :
Có chút phi ngao.
Mâu thuẫn thăng cấp.
Mấy chương đều ngược (đậy nắp nồi trốn chạy……)